Good night, the World!

Tôi đi ngủ nhé.  Với các bạn ngày vừa bắt đầu.  Tôi ngủ như gà ấy, trời chạng vạng là gà vào chuồng.  Chỉ khoảng hai ba giờ sáng là tôi làm chuột chạy vòng quanh nhà đôi khi tìm thức ăn.  Trước khi đi ngủ xin kiểm sơ ngày hôm nay tôi đã làm gì.  Như một đào cải lương trước khi chết còn ca ba câu vọng cổ.  

Sáng tôi đi thư viện mang về một lô phim và phim tài liệu về khiêu vũ.  Tôi muốn viết một bài về tango.  Từ thư viện ra tôi đi chợ, về nhà tôi đi bộ khoảng một giờ.  Ăn tối là bánh cuốn người ta tráng sẵn mua ở tiệm Tàu tôi chỉ hấp giá, thái giò lụa, và rau thơm.  Nước mắm đã pha sẵn từ trước.  Thường thì ăn bánh cuốn người ta dùng lá quế hay húng.  Tôi vì muốn trồng một ít rau răm nên mua rau răm về ngắt ngọn, lấy gốc đem trồng, còn ngọn thì ăn bánh cuốn.  Hì hì, người lười biếng nên ăn gì cũng được miễn là không mất công mất thì giờ với chuyện ăn.  

Xem phim Love Story.  Ali McGraw và Ryan O’Neal trông rất đẹp.  McGraw có đôi chân dài như chân cò.  Bây giờ già xem lại thấy phim có vẻ cải lương quá.  Hì hì.  Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói rất tiếc.  Ngày xưa người ta dịch thế.  Tôi nghĩ nếu tôi dịch có lẽ tôi sẽ nói khác đi.  Yêu có nghĩa là không bao giờ phải nói lời hối tiếc.    

Hết Love Story tôi xem Girl with a Pearl Earring nói về một cô gái đẹp làm đầy tớ cho gia đình của một họa sĩ danh tiếng.  Vì cô quá xinh đẹp nên tạo cảm hứng cho họa sĩ vẽ và bẩm sinh cô cũng có năng khiếu mỹ thuật.  Và vì thế vợ của họa sĩ lên cơn ghen và đuổi cô ra khỏi nhà.  Bà vợ gào lên tại sao anh không vẽ tôi.  Trời, tại vì bà vợ sau bảy lần sinh đẻ đã hết đẹp nên không còn gợi cảm hứng nữa.  Cái đẹp khi đã bị sở hữu rồi thì không còn hấp dẫn nữa.  Và tôi lại xem phim về du lịch Turkey lần nữa.  Mỗi lần xem khám phá ra thêm một vài chi tiết mà lúc chưa đọc quyển Snow không thấy nó quan trọng. 

Hoa dại

1

Đây là hoa tường vi, có người gọi là tỉ muội vì nó thường hay mọc thành đôi, một cái lớn và một cái nhỏ hơn.   Hoa có mùi thơm hăng hăng và rất nhiều gai.  Đây là loại hoa đã được nhắc đến trong bài hát Cô láng giềng mà chúng ta có một thời yêu thích, và vẫn còn yêu thích.  “Đôi ta cùng đứng bên bờ tường vi, em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi…”  Rất dễ hiểu là người đi xa về làng từ xa chỉ nhìn thấy màu tường vi bởi vì nó chói chang sáng rực trong nắng hè.  Ở đây tường vi nở từ đầu hè cho đến cuối hè.  Đằng sau nhà tôi có vài bụi nhưng hình như không còn nữa vì khi cắt cỏ cắt nhầm.  Trên đường đi bộ, ở một khoảng đất bỏ hoang sát xa lộ 22 tôi bắt gặp vạt hoa này nên trở về nhà lấy máy ảnh đến chụp.

2

Đây là hoa honeysuckle, còn gọi là kim ngân.  Tôi đặt cho nó tên hương mật.  Hoa mọc nhanh, thân dây leo nên có thể leo bất cứ nơi nào.  Ở những nơi không có dây leo chúng bò lan trên mặt đất.  Dọc theo đường xe lửa có những bãi đất rộng bát ngát chỉ toàn hoa này.  Hoa rất thơm nhất là vào buổi tối tương tự như mùi ngọc lan nhưng dịu dàng hơn.  Hoa nở trông giống như Tinker Bell một cô tiên bé trong truyện thần tiên  Peter Pan.  Tôi thường tưởng tượng trong đêm hoa cất cánh bay theo những con đom đóm và cất tiếng hát như tiếng phong linh thoang thoảng.

3

Còn đây là hoa peony còn gọi là mẫu đơn.  Gọi là mẫu đơn vì nó được xem là mẫu nghi của các loại hoa.  Ngày xưa không nhớ là thời nào, theo trí nhớ mù mờ của tôi có thể đó là Võ Tắc Thiên, xuống chiếu ra lệnh vào ngày nghênh xuân tất cả các loại hoa trong kinh thành và trong vườn Thượng uyển đều phải nở để chào đón bậc mẫu nghi thiên hạ.   Vào đầu xuân hoa bắt đầu nở tuy nhiên năm ấy trời lạnh, và hoa mẫu đơn thường nở vào cuối xuân hay đầu mùa hè.  Các quan cuống cuồng, phải đốt lửa để cho không khí ấm hơn và kích thích cho hoa nở nhiều hơn.  Duy có mẫu đơn như để tỏ lòng bất khuất phục vẫn không chịu nở.  Võ Tắc Thiên ra lệnh đày hoa đến vùng xa xôi Hàng châu và từ đó về sau Hàng châu nổi tiếng về hoa mẫu đơn, và hoa mẫu đơn nổi tiếng là … cứng đầu.  Hoa mẫu đơn rất thơm và có lẽ vị rất ngọt nên hay bị kiến ăn.  Khó trồng vì hễ trồng sâu quá hoa sẽ không ra hoa, nhiều nắng không chịu, sau một cơn mưa là hoa sẽ bị gãy gục vì quá nặng mà cành lại yếu.

4

5

7

6

Em tôi

Mây buồn dấu nắng ở đâu
Để mưa nặng hạt em lâu chưa về
Ước gì là gió mùa hè
Xua mây mưa để nắng về em tôi
Ước gì gió thổi mây trôi
Để cho tôi ngắm mặt trời em tôi  

 

Đây là một bài hát tôi tình cờ nghe, không hiểu tôi có nó từ lúc nào chỉ biết nó ở trong ipod, không biết tên tác giả, cũng không biết tên ca sĩ.  Bài hát rất chậm, lập đi lập lại nên dễ chép lại.

Tôi đi ngủ lúc 8:30, nhìn ra cửa sổ thấy còn chút ráng sót lại.  Đến 2 giờ thức giấc, không biết làm gì nên đi viết blog.

 

Chỉ còn cỏ mọc bên trời

Buổi trưa sau khi ăn trưa tôi thường đi bộ vòng quanh phố gần chỗ làm.  Trên đường, ngang qua một bãi đất trống khá rộng dọc theo bờ sông, có lẽ người ta dự định làm bãi đậu xe nhưng chưa làm.  Ở trong một thành phố giáp với thành phố New York đất rất là mắc vì thế người ta tận dụng không chừa chỗ trống.  Tuy nhiên có một chỗ bỏ hoang cỏ dại mọc um tùm, chim chóc đậu đầy cũng là một chuyện hiếm hoi.  Và ở cái chỗ bỏ hoang này tôi đếm được hơn chục loại cỏ dại, loại nào cũng khoe hương sắc của mình nên nở hoa.

 

Có câu thơ:

Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ
Lặng rơi
Ướt đầm

 

Hoa gầy bãi đông

Ngày còn đi học tôi yêu thơ Phạm Thiên Thư.  Tôi nghĩ thơ của Phạm Thiên Thư người ta dễ thích vì thơ của ông toàn những hình ảnh đẹp của hoa bướm hạc trăng.  Cũng tương tự người ta dễ thích văn của Tolstoi hơn là văn của Dostoievski bởi vì Tolstoi thường hay viết về giai cấp giàu có với lầu đài, các phu nhân, quận chúa như trong Anna Karenina trong khi Dostoievski hay viết về thế giới nghèo khổ tội ác như quỷ ám. Tội ác và trừng phạt.

Đi bộ gặp cỏ dại chụp một lô hình toàn cỏ dại nhưng yahoo plus không thuận tiện để tải hình, vừa châm lại vừa mất connection hoài.

Chợt nhớ hai câu thơ của Phạm Thiên Thư

Nhớ đành biết mấy tầm tay
Lông chim biển Bắc, hoa gầy bãi đông

Sao Mai, sao Hôm

Tôi có những thói quen bất thường.  Chín giờ rưỡi tối, mắt ríu lại, leo lên giường ngủ tuốt.  Ba giờ rưỡi sáng giật mình thức giấc, như thể ngủ sáu tiếng là cũng đủ rồi, lò dò đi xuống nhà, không biết làm gì vào mạng đọc thư, đọc báo, sửa những lỗi lặt vặt của bài viết.  Bốn giờ lên ngủ tiếp.  Trời đổ một trận mưa to như trút nước.  Không có chữ nào diễn tả đúng hơn là mưa lũ trên ngàn.  Nằm nghe tiếng mưa trên lá rào rạt, tưởng tượng nước chảy không kịp tạo thành những con suối chảy trên đường mang theo cỏ lá và cả đá cuội.  Nhà ở đây đa số có ngăn tiếng động ít nghe âm thanh bên ngoài ngoại trừ khi mở cửa sổ.  Nếu nghe được tiếng mưa thì mưa phải to lắm.  Ngủ đến năm giờ còn muốn ngủ nữa nhưng đã đến giờ chuẩn bị đi làm. Thèm viết một cái gì đó nên viết vài dòng, ghi lại ý nghĩ cơn mưa đầu ngày.  Tháng Sáu trời mưa.  Trời mưa không dứt.  Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa.  Anh lạy trời mưa che kín lối em về…  Ối ông Nguyên Sa này vớ vẩn.  Mưa mà em mắc mưa cảm lạnh sưng phổi thì chết.  Hề hề.  Chúc mọi người một ngày vui.  Ở bên kia thì trời đang vào đêm, ở bên nay có người đang say ngủ.  Tôi làm sao Mai và các bạn làm sao Hôm nhé.

Nhớ Anh Suốt Đời

chim trong đám lá

Chú chim robin đang hót một mình “Ta ở trời Tây nhớ trời đông.  Nhớ từng sợi khói bay phiêu bồng (Thơ Kim Tuấn)”  Hay “lòng cuồng điên vì nhớ ôi đâu người đâu ân tình…”

nắng xanh

Nắng xanh.

Hôm qua nói chuyện với một người bạn lớn.  Tôi cứ giục anh thôi anh đi uống cà phê đi, sau đó tôi đi chợ mua thức ăn.  Chợ farm nối liền với một trại bán hoa nên tôi thơ thẩn vào xem hoa và chụp ảnh.  Đang đi tôi bỗng nghe giọng hai người nói chuyện với nhau ở bên kia hàng tùng rất cao, người ta đã chiết ra thành từng chậu chỉ cần mang về đào lỗ chôn gốc xuống mà trồng.  Giọng người đàn ông trầm ấm có vẻ đùa cợt “Then, you’ll forget me!” Người kia trả lời, giọng cao rất trẻ vẻ nũng nịu.  “I’ll miss you until the end of my life.”  Ha, nghe có vẻ tình tứ làm tôi tò mò muốn xem hai người đang trò chuyện.  Tôi đi vòng qua phía bên kia hàng tùng.  Hai người đã thốt lên câu nói trên là hai người già.  Tôi không thấy mặt người đàn ông, nhưng giọng nói có vẻ trẻ trung.  Còn người đàn bà là một bà cụ đâu chừng 70 hay hơn vẻ móm mém dù đã có mang hàm răng giả.  Tôi đi chỗ khác suy nghĩ và, cười.  Tôi không biết câu chuyện bắt đầu như thế nào và vì sao người đàn ông nói “Rồi em sẽ quên anh.”  Tiếng Anh có một điểm thú vị là nó không phân biệt danh xưng.  Chữ you có thể muốn hiểu sao cũng được.  Ở đây tôi xin dùng chữ em để chỉ bà cụ.  Rất có thể người đàn ông kia nhỏ hơn bà cụ chừng một con giáp.  Tuy nhiên tôi nghĩ là bà cụ nói thật khi bà tuyên bố “Em nhớ anh suốt đời.”  Vì bà đã già đến thế thì ngày cuối cùng của bà không mấy xa, có thể năm năm hay có thể đêm nay hay đêm mai.  Và vì thế chắc chắn bà sẽ nhớ người đàn ông kia đến suốt cuộc đời.  Và tôi nghĩ người đàn ông có thể cũng có nhiều dụng ý.  Rồi em sẽ quên anh.  Xem chừng trí nhớ của bà cụ cũng đang phai tàn. Tôi lẩn thẩn nghĩ đến cách dùng của tiếng Anh và tiếng Việt.  Bà cụ dùng chữ miss nên tôi dịch là chữ nhớ.  Thật ra chữ nhớ của tiếng Việt có hai nghĩa.  Nhớ có thể là remember, nhớ cũng có thể là miss.  Miss là nhớ trong đó có tình cảm, tình thân.  Thí dụ như:

Nhớ ai như nhớ thuốc lào.
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.” Hay như:

“Anh nhớ em, em hới anh nhớ em
Không gì hơn bằng những buổi chiều đêm
Mà ánh sáng lan dần trong bóng tối.”

Remember là nhớ nhưng không hẳn là có tình cảm, có thể có nhưng cũng có thể không, phần lớn được dùng như công dụng của bộ óc.  Nhớ không có tình cảm như bố bảo “Nhớ đổ rác.”

Tôi chỉ còn nghỉ hôm nay, ngày mai sẽ đi làm trở lại.  Viết xong bài này là tôi sẽ bắt đầu chăm chỉ viết bài điểm sách và rất có thể sẽ vắng mặt trên blog vài ba hôm cho đến vài ba tuần.  Blogging đối với tôi cũng giống như chơi sudoku hay chơi ô chữ.  Có thể ghiền và rất mất thì giờ.