Chợ Lộ Thiên

1

Mất điện hôm qua là vì có một cái generator phát nổ và bốc cháy.  Sau khi bị cúp điện tôi đi bộ và có chụp được mấy tấm ảnh cảnh sát và xe chữa lửa đậu đầy đường, thấy có khói bốc lên từ xa xa.

Hôm nay đi bộ thấy trong công viên Washington trước thư viện của thành phố Newark đã có tổ chức chợ ngoài trời.  Chụp tấm hình mấy quả cà chua trông ngon mắt quá.

Bá Nha mất Tử Kỳ

Ngày hôm nay lại mất điện.  Tôi được cho về lúc 1:30 giờ chiều.  Hơn nửa tiếng ngồi chờ xe lửa tôi đọc quyển Newsweek.  Thấy tựa đề The Reluctant Poet Laureate (Thi Hào Bất Đắc Dĩ ).  Thấy tấm hình một người già cắt tóc ngắn.  Thấy cái tên quen quen mà không nhớ ra.  Mãi một hồi chợt nhận ra đây là nữ thi sĩ Kay Ryan.  Bà cắt tóc ngắn quá làm tôi cứ ngỡ là đàn ông.  Ryan là thi hào vinh danh của Mỹ năm ngoái và năm nay.  Tôi vốn không có kiến thức về thơ, thỉnh thoảng đọc nhưng phải cố gắng lắm mới hiểu đại khái một bài thơ vì thế tôi không có ý định viết bài về bà.  Tôi nghĩ khó mà tìm ra một điểm liên hệ của một nữ thi hào đồng tính luyến ái Mỹ, với độc giả Việt Nam, như tôi chẳng hạn.  Tuy nhiên đọc hết bài báo viết về bà tôi thấy cảm động.

Người bạn đời của bà Kay Ryan là bà Carol Adair mới qua đời hồi tháng Giêng.  Bà Adair là người khuyến khích động viên bà Ryan từ lúc bà mới bắt đầu làm thơ và không ai nhận in thơ của bà.  Tính của bà Ryan rất khép kín và hay lẩn tránh mọi người và điều này là điều rất mâu thuẫn cho những ai muốn thành nhà thơ hay nhà văn bởi vì một nhu cầu rất căn bản là người viết văn làm thơ bao giờ cũng cần có người đọc mình.  Sau đây là một đoạn ngắn tôi thích vì đã có lần nói chuyện với một người bạn lớn (thật ra phải nói là bậc thầy) văn nghệ về chuyện Bá Nha và Tử Kỳ.

“Sau nhiều năm lưỡng lự giữa cái muốn được người ta chú ý đến mình và muốn lẩn tránh mọi người – muốn viết nhưng lại chống chọi lại ước muốn của mình, muốn xuất bản nhưng lại sợ phải đương đầu với thế sự, muốn có nhiều độc giả hơn nhưng lại không muốn nhượng bộ thỏa thuận – bà không biết chắc chắn là mình có ham muốn thành công không.  Bây giờ số độc giả của bà đã có đông hơn, nhưng Adair đã qua đời – và Adair mới là người độc giả quan trọng.  Nói cho cùng thi ca chỉ cần có sự tha thiết quan tâm của hai người: người viết và người đọc.”

Và đây là bài thơ bà Ryan đã ai điếu người bạn đời của bà.  Độc giả lý tưởng không phải là cả thế giới, “không phải là những nhóm người rải rác,/không phải hằng tá người từ/ một miền duy nhất…”

Ideal Audience

Just
one free citizen –
may be not alive
now even – who
will know with
exquisite gloom
that only we two
ever found this room

Độc giả lý tưởng
chỉ là
một công dân tự do –
có thể không còn sống trên đời
ngay cả bây giờ – người
sẽ biết với
nỗi buồn đặc biệt sâu đậm
chỉ có hai chúng ta
đã tìm thấy căn phòng này.

Bài thơ làm tôi buồn.

Nửa Vầng Trăng

nửa vầng trăng

Tôi có việc phải đi đến Saratoga Spring.  Trên đường về rẽ vào thăm một khu di tích lịch sử, lúc trở ra lấy con đường khác con đường đã đi và tình cờ đi ngang một thành phố nhỏ của tiểu bang New York có tên là Nửa Vầng Trăng.

Cứ tưởng chỉ có người mình mới yêu trăng nửa mảnh, vì chiến chinh những người yêu nhau phải xa nhau chỉ vầng trăng mà bóng gió xa gần, như thơ Kiều

Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm đường

Năm 2005 về Việt Nam vào nhà sách thấy gì cũng muốn mua nhưng ngại mang về nặng quá.  Lúc dợm bước ra khỏi cửa thấy quyển thơ mỏng của tác giả Trần Trí Thông.  Vốn không hiểu biết nhiều về thơ và cũng không có điều kiện để đọc các tác giả ở Việt Nam nên tôi không hề biết nhà thơ này.  Mua quyển thơ chỉ vì cái tựa đề của quyển thơ “Em đừng chia nửa vầng trăng.”  Đem về đọc thấy cũng hay.  Có vài bài mang hơi hướm của Nguyễn Bính.

Bài Em Đừng Chia Nửa Vầng Trăng có những câu như sau:

Em đừng chia nửa vầng trăng
Chúng mình thương nhau trăng làm gì có lỗi!
Trăng soi bước em đi
Anh về không lạc lối
Chia nửa vầng trăng
Em lại đi tìm?

Hai đứa chưa gần em muốn chia xa
Về đâu nữa vầng trăng mười sáu?

Nếu một ngày hai đứa phải chia tay
Không gặp nữa
Chưa phải là đã hết!

Chỉ chia nửa vầng trăng
Khi tình yêu đã chết
Hai đứa rất cần nguyên vẹn một vầng trăng

Lịch Sử Tango

Tango là tên của một loại nhạc và cũng là tên của một cách khiêu vũ áp dụng với loại nhạc này.  Ngày nay Tango nổi tiếng khắp nơi trên thế giới, được biểu diễn ở những viện ca kịch âm nhạc hay những sân khấu nổi tiếng trên toàn cầu, tuy nhiên Tango xuất thân từ xóm nghèo lao động ở Buenos Aires , thành phố lớn nhất và thủ đô của Argentina . 

Đầu thế kỷ hai mươi, một số ban nhạc và  nghệ sĩ Tango sang Âu châu trình diễn.  Ngay lập tức họ chinh phục dân Paris , sau đó đến London và Berlin .  Vào cuối năm 1913 họ đến New York . 

Tango trải qua những thời kỳ khi thịnh vượng khi suy thoái theo thời thế và biến cuộc chính trị ở Argentina , một trong những lý do rõ rệt nhất là chính quyền cấm dân chúng tụ họp đông đảo.  Năm 1983, sau khi chương trình khiêu vũ Tango Argentino được Claudio Segovia và Hector Orezzoli thực hiện ở Paris ,  Tango nổi tiếng và trở nên thịnh hành khắp nơi trên thế giới. 

Năm 1990, vũ sư Miguel Angel Zotto and Milena Plebs thành lập đoàn vũ Tango X 2 kết hợp với những bước Tango tân kỳ đầy sáng tạo với Tango Milongas cổ truyền dựa vào những công trinhd nghiên cứu và thu thập rất nhiều kiểu Tango.

Có rất nhiều chương trình Tango được trình diễn khắp nơi trên thế giới, trong đó có các chương trình ca nhạc ở Broadway như Tango Argentino, Forever Tango, Tango X 2, và Tango Pasion.

Tango có rất nhiều cách bởi vì môn nghệ thuật khiêu vũ này đã được phát triển và tiến hóa từ rất nhiều quốc gia bởi nhiều giai cấp do đó có nhiều màu sắc văn hóa khác nhau, trong đó có trang phục biễu diễn.  Tuy nhiên, nghệ thuật biễu diễn có thể đơn giản hóa bằng hai cách trình diễn.  Biểu diễn mở (lead and follow), người nam sẽ là người dẫn bước và người nữ sẽ đi theo, giữa hai người sẽ có một khoảng cách.  Trong biểu diễn kín, thân thể giữa hai người sẽ tiếp xúc với hoặc là ở phần ngực (Argentino tango), hoặc là tiếp xúc ở vùng hạ bộ và đùi (thịnh hành ở Hoa Kỳ và thế giới).

Một vài loại tango thịnh hành là :  Tango Argentino, Tango Oriental (uruguayo), Tango Milonguero (Tango Apilado), Ballroom Tango, và Finnish Tango. 

(Nguồn Wikipedia) 

Tango – Shall We Dance

Điểm đặc biệt của Tango là rất gợi cảm, và âm nhạc Tango rất lãng mạn trữ tình có thể chuyển từ lẳng lơ đến than thở tuyệt vọng.  Có rất nhiều phim của Hoa Kỳ có lồng vào một đoạn Tango.  Ở những bài trước đây tôi đã nói đến các phim như Scent of a Woman, Moulin Rouge, và bây giờ là Shall We Dance.  

Shall We Dance, là một cách mời khiêu vũ.  Nếu nói theo cách người Việt Nam mình thì câu nói có thể sẽ là “Xin phép cho tôi mời cô bài này nhé.” Tôi không biết phụ nữ Việt Nam đã có đủ “gan” để mời người ta khiêu vũ với mình chưa.  Thời của tôi con gái bị cấm đi khiêu vũ.  “Vũ nữ” bị xem là thành phần thuộc “xóm nhà lá”!  Điều này xem ra cũng rất bình thường so với xã hội xem chuyện trình diễn ca hát là “xướng ca vô loài.” 

Shall We Dance dựa vào một phim của Nhật đã thắng giải Masayuki Suo năm 1996.  John Clark (Richard Gere) là một luật sư chuyên lo việc kiện tụng cho một công ty.  Chàng có vợ đẹp con ngoan, đời sống hạnh phúc.  Chàng đã bắt đầu thấy chán công việc đều đặn hằng ngày, đời sống dường như trống vắng một điều gì không rõ rệt.  Chàng thường tự nhủ là mình đã có quá nhiều hạnh phúc, đòi hỏi một cái gì đó để hạnh phúc hơn sẽ bị xem là tham lam quá đáng.  Mỗi chiều đi làm về bằng xe lửa chàng ngồi ngó ra cửa sổ và có một ngày chàng nhìn thấy một cô gái rất đẹp đứng ngó bâng quơ ở khung cửa sổ của một trường dạy khiêu vũ.  Cô có cái vẻ sầu muộn mông lung mà chàng thấy phản ảnh tâm trạng của chàng.  Cô từ bên trong nhìn ra thế giới bên ngoài tìm kiếm một cái gì đó thiếu vắng trong cuộc sống của cô.  Còn John từ bên ngoài nhìn vào thế giới nội tâm của mình đi tìm một thứ hạnh phúc nào đó mà chàng chưa có đủ. 

John tìm đến lớp học khiêu vũ và được biết cô gái đó tên là Paulina (Jennifer Lopez) là người phụ tá dạy khiêu vũ cho một bà giáo già, Mitzi.  Khác hẳn với tình trạng thực tế ở các trường dạy khiêu vũ, luôn luôn thiếu nam vũ sinh, ở trường của bà giáo Mitzi, nhiều nam sinh hơn nữ sinh.  Đẹp trai, hào hoa, và giàu có, John chinh phục tình cảm của nhiều vũ sinh, nữ lẫn nam.  Paulina trước đây là người đã từng tranh giải khiêu vũ mức độ quốc tế cùng với người yêu của nàng. Trong lúc tranh tài, Paulina và người yêu trượt ngã vì thế họ bị loại.  Người yêu của Paulina đổ lỗi cho nàng và bỏ rơi nàng.  Đoán biết John đến học khiêu vũ một phần vì thích vẻ đẹp của mình Paulina nói thẳng là nàng không muốn có quan hệ tình cảm với học sinh khiêu vũ.  Nếu John muốn dùng việc khiêu vũ để tìm cách làm quen với nàng, điều này chỉ làm phí thì giờ của chàng. Tuy nhiên John trở nên thật sự đam mê và rất có năng khiếu vì thế mọi người thuyết phục John nên tham gia tranh giải khiêu vũ cho những người mới bắt đầu.  Vì vắng nhà thường xuyên và có nhiều cử chỉ bất thường nên vợ chàng Beverly (Susan Sarandon) nghi ngờ chồng ngoại tình nên thuê thám tử theo dõi.  Khám phá ra John dối mình, Beverly lẳng lặng dẫn con gái đến nơi John tranh giải khiêu vũ.  Nhận ra vợ và con đang xem mình biểu diễn John mất tập trung và đạp lên váy áo của người khiêu vũ với mình làm cho cô nàng đứng trần truồng trên sân khấu.

Vì có rất ít thời gian để John tập dượt,  Paulina bảo John đến lớp sau giờ học và cô sẽ dạy riêng cho John một giờ.  Đó là một bài Tango có tên Santa Maria (Del Buen Ayre).  Đây là một đoạn phim rất khó diễn đạt.  Jennifer Lopez ngoài việc phải trình diễn những bước tango rất khó rất đẹp, cô còn phải diễn đạt tâm hồn của cô đi từ chỗ tưởng nhớ đến quá khứ trình diễn với người yêu cũ, một mặt phải chống đối với sự cám dỗ sự quyến rũ của một người đàn ông lịch thiệp đẹp trai và cô biết là ngưỡng mộ dung nhan lẫn tài hoa của cô.  Đoạn tango này là tango của Mỹ, ở đoạn mở đầu vùng giao tiếp của hai người là phần dưới của thân hình.  Chân của họ đan vào nhau.  Khán giả có thể nghe được tiếng thở gấp như tiếng rên khẽ của Paulina khi chân của John luồn vào giữa hai chân của nàng.  Phần thân trên của hai người cách xa nhau với những cái quay đầu thật nhanh , rất sắc sảo.  Dường như để chống chọi với sự giao động mãnh liệt trong tâm hồn lẫn thể xác, cô bỏ chạy vào bên trong.  Phần thứ nhì hai người trình diễn tango theo lối mở, Agentino tango thường đi những bước như thế này.  Vẫn còn bị giao động cô rời sàn khiêu vũ lần nữa và lần thứ ba thì hai người tuyệt đối thả hồn theo điệu nhạc.  Vẻ mặt của Paulina đầy mê đắm, gợi cảm, dường như trong thân thể cô là một dòng lửa đang cháy bỏng và cô dường như tâm hồn cô sống lại theo điệu nhạc tango.  Khi điệu nhạc chấm dứt cô dặn John ‘be this alive tomorrow’ (Ngày mai cố mà giữ cảm giác sống động như thế này khi trình diễn)

Beverly hiểu chồng mình chỉ đam mê khiêu vũ chứ không phản bội.  Hai người trở lại với hạnh phúc ban đầu và Paulina thì sẵn sàng quay trở lại với nghệ thuật khiêu vũ.  Cô đã gạt những đau buồn về phía sau lưng và hướng đến tương lai.

Cell Block Tango

Bấm vào hình để xem phim. Hay bấm Cell Block Tango YouTube

Nếu nói về mức độ tối tăm độc ác tội lỗi của thế giới sân khấu, Chicago tối tăm, độc ác, tội lỗi hơn Moulin Rouge.  Trong Moulin Rouge khi ghen tuông người ta dằn dỗi, khóc lóc.  Trong Chicago người ta không ngần ngại giết người.  Tuy nhiên Moulin Rouge là bi kịch, trong khi Chicago người ta biến bi kịch thành hài kịch vì thế phần thú vị có phần tăng lên vì người ta không còn cảm thấy giết người là một tội lỗi ghê gớm nữa!

Velma Kelly (Catherine Zeta-Jones) sau khi bắn chết người đi lên sân khấu diễn tuồng như không có gì xảy ra.  Roxie Hart (Renee Zellweger) đứng xem mà mơ ước được diễn xuất trên sân khấu như Velma.  Ước mơ được làm diễn viên đã đẩy Roxie và chỗ bị lợi dụng.  Fred Casely dụ dỗ Roxie ngủ với hắn thì hắn sẽ giới thiệu người quen để Roxie được diễn xuất như Velma vậy.  Khi phát giác là Fred chỉ dối gạt và hắn lại ruồng rẫy đánh đập Roxie, cô lấy súng của chồng bắn Fred chết.  Khi vào tù Roxie gặp Velma, thần tượng của mình ở chung tù ở County Cook.  Đêm đầu tiên ở trong tù Roxie bị nhốt chung với 6 người đàn bà mang tội sát nhân.  Có người đã bị tuyên án và nếu kháng án không thành công sẽ bị tử hình.  Sáu người này ở trong nhóm gọi là Cell Block Tango.  Và màn biễu diễn tango được dùng để kể lại câu chuyện họ đã giết người như thế nào.

Họ bắt đầu bằng những tiếng hầu như vô nghĩa Pop, Six, Squish, Uh-Uh, Cicero, và Lipschitz.

Tất cả những người này đều có chung một câu chuyện được diễn tả bằng một bài hát chung
"Hắn biết chuyện sẽ xảy ra như thế.  Hắn chỉ có thể tự trách mình mà thôi. Nếu mà bạn ở vào lúc ấy.  Nếu mà bạn nhìn thấy chuyện xảy ra.  Bạn cũng sẽ làm như chúng tôi thôi."

Liz là người giải thích chữ Pop.  Bernie, chồng hay người yêu của cô, hay ăn kẹo chewing gum và thổi miếng gum nghe pop.  Có một ngày cô đi làm về mệt mỏi, khó chịu mà anh ta cứ nằm ườn trên ghế sô pha tay cầm lon bia, miệng thổi kẹo cao su nghe pop pop.  Cô tức mình hăm dọa anh mà còn làm thế thì sẽ biết tay tôi.  Khi anh ta pop, cô với tay lấy cây súng trường treo trên vách tường.  Cô bắn hai phát dọa thôi nhưng vào đầu anh ta.

Annie giải thích chữ six.  Cô gặp Ezekiel Young ở Salt Lake Ciyt hồi hai năm về trước.  Anh ta nói anh ta độc thân.  Hai người thích nhau và bắt đầu sống chung với nhau.  Cô phát giác là anh có sáu vợ vì thế cô cho anh uống thuốc độc.

June giải thích chữ squish.  Cô đang đứng trong nhà bếp thái thịt, thì anh chồng ở đâu chạy về và lên cơn ghen bóng gió.  Anh ta buộc tội June đã ngoại tình với anh bán sữa xong rồi anh ta chạy lủi vào con dao thái thịt của June mười lần.
Hunyak là một người Hungary nói uh-uh.  Cô là vũ nữ ballet.  Cô nói tiếng Hung nên không ai hiểu cô nói gì chỉ biết cô khóc và trả lời là cô không có tội khi có người hỏi cô có giết người hay không.

Velma giải thích chữ Cicero.  Velma có người em gái tên là Veronica, thường hay diễn chung với cô trên sân khấu.  Chồng của Velma tên là Charlie thường đi chung với đoàn diễn.  Họ diễn chung nhiều vở kịch trong đó có nhào lộn nhiều thế có tên là tách rời, dang tay chân như con ó đang xòe cánh, lộn người ra phía sau, v.v…  một hôm họ đang ở trong khách sạn Cicero, Velma đi lấy thêm nước đá, khi trở về cô thấy Charlie và Veronica đang làm động tác số 17 và ó bay.  Cô giận đến độ cô quên tất cả mọi việc chỉ khi cô rửa tay dính máu cô mới biết là hai người kia đã chết. Họ là những người đã ngắt một cánh hoa đang hồi đẹp nhất và vùi dập nó thế thì tại sao người ta lại bảo tôi là kẻ sát nhân chứ?

Mona là người giải thích chữ Lispchitz.  Cô yêu anh ta nhiều hơn cô có thể nói thành lời.  Anh ấy là một người rất nghệ sĩ, một họa sĩ rất  nhạy cảm.  Nhưng anh ta đang cố gắng tìm kiếm chính bản thân mình.  Đêm nào anh ấy cũng đi để tìm chính mình và trên đường anh gặp Ruth, Gladys, Rosemary và Irving (ba người đàn bà và một người đàn ông)  Tôi đoán là chúng tôi nên chia tay vì chúng tôi không có cùng quan điểm nghệ thuật.  anh ấy nhìn thấy anh ấy còn sinh động trong khi tôi nhìn thấy anh ta đã chết.
 
Phần Ba trong loạt bài Tango.  Còn tiếp.

Moulin Rouge – El Tango De Roxanne

Bấm vào hình để xem phim hoặc bấm vào link  El Tango De Roxanne

Moulin Rouge hấp dẫn tôi khi tôi tình cờ nghe Ewan McGregor hát một câu trong một bài hát quen thuộc của phim The Sound of Music.  “The hills are alive, with the sound of music.”  Giọng hát rất mạnh tuy không ngọt ngào bằng giọng của Julie Andrew, thế là tôi ngồi xuống ghế và xem cho đến hết phim.  Đây là một loại phim tình cảm lãng mạn sướt mướt như cái kiểu Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài xảy ra ở Paris vào năm 1899, trong khu phố Montmartre nơi qui tụ nhiều nghệ sĩ và họa sĩ đang vất vả kiếm sống.  Christian là nhà văn người Anh rất nghèo đang cố tìm cách gia nhập các đoàn hát Bohemien với mục đích viết kịch bản cho họ để kiếm sống.  Định mệnh đẩy đưa, Christian (Ewan McGregor) gặp Saltine (Nicole Kidman) một nữ nghệ sĩ rất đẹp và rất nghèo đang làm việc cho một đoàn hát sắp sập tiệm của ông bầu Zilder chủ nhân của đoàn hát Moulin Rouge.  Saltine có nhiệm vụ phục vụ một tên nhà giàu Duke làm cho hắn vui lòng để hắn bỏ tiền ra đầu tư vào đoàn hát.  Tuy nhiên Christian và Saltine yêu nhau làm cho Duke lên cơn ghen.  Hắn ra lệnh Saltine phải ngủ với hắn và Christian phải bỏ đi thật xa nếu không Duke sẽ cho người giết chết.  Để bảo vệ Christian, Saltine bảo với Christian là nàng chọn Duke vì hắn ta có thể cung cấp vật chất cho nàng.  Đồng thời Saltine cũng được Zilder bảo cho biết là nàng bị lao phổi trầm trọng.  Christian đã viết một vở nhạc kịch về một nhà nhạc sĩ sita rất nghèo yêu một cô diễn viên người Ấn rất đẹp là đối tượng của một ông hoàng maharaja.  Vì ghen tuông Duke ra lệnh vở kịch phải thay đổi theo ý hắn, có nghĩa là người nữ diễn viên phải lấy ông hoàng maharaja.  Christian vì hiểu lầm tình yêu của Saltine nên xuất hiện trong đêm trình diễn mang tiền đến thóa mạ Saltine bảo rằng để trả tiền những lần hai người ân ái.  Điều này làm đau khổ tổn thương Saltine vô cùng nhưng Toulouse một người nghệ sĩ diễn chung biết được tình yêu chân thật của hai người và biết người của Duke đang tìm cách giết Christian.  Từ trên giàn kéo màn Toulouse hát to là “điều làm cho người hạnh phúc nhất trên đời là khi yêu mà được đền đáp tình yêu.”  Câu hát này làm Saltine và Christian tỉnh ngộ và cả hai cùng hát bài hát tình yêu hai người đã bí mật tập dượt từ trước để chống lại lệnh của Duke.  Kiệt sức vì bệnh lao và tổn thương tâm hồn, Saltine qua đời đêm trình diễn trong sự hoan nghênh nhiệt liệt của công chúng.  Sau nhiều ngày đau đớn vật vã vì mất Saltine, một hôm Christian ngồi vào trước cái máy đánh chữ cà tàng của anh rồi bắt đầu viết lại chuyện tình đầy nước mắt.

Trong phim này có lồng vào một đoạn tango.  Khi Saltine đến gặp Duke ở lâu đài của hắn để hiến thân và thuyết phục Duke cho vở kịch được diễn tiến.  Tất cả những diễn viên ca múa trong đoàn Moulin Rouge ngồi chờ tin với tâm trạng nóng nảy khắc khoải.  Christian thì đang ghen điên cuồng khi nghĩ đến Saltine thuộc vào vòng tay của Duke.  Một diễn viên trong đoàn khuyên Christian không nên yêu một người đàn bà bán thân mình vì trước sau gì họ cũng gây đau khổ cho mình bằng cách phản bội, bởi vì khi không có sự tin tưởng vào nhau thì sẽ không có tình yêu.

Trong khi chờ đợi họ kéo nhau ra sàn khiêu vũ Tango.  Khiêu vũ cũng là một cách để cho vơi bớt những uất ức lo lắng đang chồng chất trong tâm hồn của họ. Tối qua khi viết đoạn trên tôi buồn ngủ quá và cũng chỉ muốn tóm tắt ngắn gọn cho hợp với blog, nên không nói là để phục vụ đam mê diễn xuất và trở nên nữ diễn viên chính thống, Saltine phải làm điếm.  Trong phim người ta dùng chữ courtesan.  Và cũng có nhiều cô cũng làm như thế.  Trong đó có Roxanne là người ghen tị với Saltine khi thấy nàng được Duke chú ý và Christian yêu si mê.  Roxanne là người đã vạch ra cho Duke thấy là vở kịch chỉ là một cách đôi tình nhân thể hiện tình yêu của họ.  Bởi vì rất vô lý khi một nữ diễn viên chịu đi theo một anh chơi đàn sita mà từ chối ông hoàng.  Qua lời hát thì Roxanne cũng hành nghề làm điếm và người yêu của cô cũng đang mang tâm trạng như Christian.  Anh van nài Roxanne đêm nay đừng thắp đèn đỏ báo hiệu mình sẵn sàng tiếp khách.  Đừng mặc cái áo hở hang đi trong đêm để gọi mời.  Anh bảo rằng cô không nên bán thân bất kể lẽ phải trái.

Màn Tango trong phim này đầy phẫn hận, đau đớn, dày xéo chứ không nhẹ nhàng pha tí ngượng ngập tươi trẻ như màn tango trong phim Scent of a Woman. Những bước tango trong bài này cũng thể hiện sự giận dữ thù hằn bằng những cú xô mạnh bạo nhưng những cái vuốt ve cũng thật loạn cuồng, đầy đam mê, hận thù. Một cô điếm và một chàng trai yêu nhau.  Ban đầu là ước ao, rồi mê đắm, rồi ghen tương, rồi thù hằn rồi mất lòng tin.  Hễ không còn lòng tin tình yêu rồi cũng mất.  Bài hát là tiếng gào nhức nhối của một người đang yêu và đang lên cơn ghen tuyệt đỉnh. 

Đây là phần thứ nhì trong loạt bài nói về những phim có Tango.  Vì tôi chưa biết rõ là tôi muốn viết gì về Tango nên tạm thời xem như mình đang điểm phim vậy.