In love with ghost(s)

Xem phim thấy cô y tá khóc nức nở.  Anh ăn trộm trước kia rất đào hoa nay tàn tật vẫn còn vẻ gì đó đàn bà phải gườm.  Anh có vẻ ân cần với cô y tá nhưng cô không đáp ứng.  Thường xuyên cô đuổi xua anh ta.  Ngay cả khi anh ta mang trứng gà tươi đến cho cô. Cô chiên trứng nhưng không mời anh ta chỉ chiên rồi đút người thương binh dù trước đấy anh có nói là anh chưa được ăn trứng tươi đã lâu.  Thấy cô khóc anh nói cô yêu gã thương binh là yêu những bóng ma.  (you are in love with a ghost).  Cô vừa khóc vừa nói.  Ông ta cũng đang yêu những bóng ma.  Bóng ma của chàng thương binh là quá khứ là Katherine.  Bóng ma của Hana là yêu một người không thể thật sự tham dự vào đời sống của nàng.  Ghost ở đây tương đương với ảnh ảo.

Có con đi lấy chồng

Một người quen có con đi lấy chồng.  Đang ngủ bỗng nhiên thức giấc và nhớ một bài thơ đã được phổ nhạc.  Bài Thơ Vu Quy.  Hình như tác giả của bài này là Tuệ Mai.  Lục mấy quyển thơ thấy có thơ của tác giả Trần Thị Tuệ Mai mà không thấy bài thơ này.  Phạm Duy phổ nhạc mà ông cũng biết làm thơ nên có thể ông thay đổi vài câu trong bài tôi không chắc.  Bài thơ dài nhưng tôi chỉ chép lại mấy câu tôi còn nhớ.

Thôi chăn gối lẻ gửi lại giường xưa
Hương đào ngây thơ ủ dùm cho nhé
Long lanh ngấn lệ điểm má xuân thì
Hương trinh gờn gợn tà áo vu qui

Người xưa thì nói Tiếu tự văn nhân lạc đệ thi.  Khấp như xử nữ vu qui nhật.  Có nhà thơ nào đó đã dịch Cười như chàng trẻ hỏng thi.  Khóc như cô gái lúc đi lấy chồng.  Trong trí nhớ mù mờ của tôi thì hai câu thơ Đường ở vị trí đảo ngược với nhau.  Nhưng để cho đúng thứ tự với hai câu thơ Việt tôi đổi chỗ của chúng.  Người đi lấy chồng thì vui.  Giọt nước mắt ngày xưa có lẽ là thương cha mẹ già quạnh hiu, hay là giọt nước mắt sung sướng được suốt đời bên người mình yêu.  Có mấy ai hiểu được giọt nước mắt của người con gái lúc vu quy. 

Tôi nghĩ người quen này có con đi lấy chồng chắc cũng vừa vui và vừa buồn.  Vui vì con mình có người chia sẻ hạnh phúc.  Một mai mình có qua đời con mình có người thương yêu.  Tụi nó lo lắng săn sóc nhau.  Buồn là con mình đã hoàn toàn thoát khỏi sự thương yêu đùm bọc của mình.  Tóm lại nó không cần mình nữa.  Con người của mình cũng rất lạ đấy nhỉ.  Cái cảm giác mình được cần, mình là một cần thiết trong đời sống của người khác cũng là điều rất cần thiết cho đời sống của mình.  Xin thành thật chia vui và cũng cảm thông nỗi buồn của người quen này.

Trở lại với phim chàng thương binh người Anh

Trở lại với phim The English Patient.  Tạm dịch là chàng thương binh người Anh. 

Bố của Hana có người bạn, rất đào hoa, có tài ăn cắp ăn trộm móc túi.  Gã tên là Caravaggio.  Nhờ tài móc túi nên phe Đồng Minh gài hắn ở lại ăn trộm tài liệu của Đức.  Bị lộ tẩy hắn bị cắt đứt hai ngón tay cái.  Biết là Hana ở lại Ý săn sóc chàng thương binh và có morphine làm giảm đau, Caravaggio cũng tìm cách ở lại.  Hắn cũng cần morphine để chữa đau cho hai ngón tay cái bị cắt đứt.  

Sáng nay ngồi xe lửa đọc được một đoạn có nhiều câu khá hay.  Đây là lúc Caravaggio bước vào trong bếp thấy Hana ngồi bó gối, lưng trần, vai trần rung rung vì khóc nức nở.  Hắn đứng nhìn.  “Người nào khóc sẽ bị mất năng lượng nhiều hơn bất cứ làm công việc gì.”  Hắn không biết làm gì nên đặt bàn tay bị quấn băng lên vai nàng.  Vẫn không ngừng run rẩy vì khóc.  “Một nỗi đau sâu kín nhất.  Hắn nghĩ. Trong trường hợp như thế này cách duy nhất để có thể còn sống sót là đào xới thu hốt thay đổi hết.”  Hana đứng lên nói đừng có đụng vào tôi nếu anh chỉ có muốn ngủ với tôi thôi.  Nàng khóc đến độ mắt mũi đỏ ửng.  Chỉ có mặc váy mà không mặc áo như thể thức giấc thay áo nửa chừng rồi chạy ra ngoài bếp để hứng gió bên ngoài thổi vào bếp cho mát.  Hắn hỏi tại sao nàng cưng quí chàng thương binh nhiều đến thế.  Hana nói nàng yêu chàng thương binh.  Caravaggio nói đó không phải là yêu mà chỉ là thương là quí mà thôi.  Hắn nói, “cô tự cột cô vào cái thây ma để làm cái gì không biết.”  Hana cãi lại.  Ông ấy là một vị thánh.  Một vị thánh tuyệt vọng.  Tôi chỉ muốn bảo vệ ông ta.”

“Một cô gái hai mươi tuổi tự xa rời thế giới con người để bảo vệ một bóng ma!”  hắn ngưng lại một giây.  “Cô phải tự bảo vệ cô để đừng mang lấy buồn phiền.  Nỗi buồn thì rất gần với sự oán ghét.  Để tôi nói cho cô biết.  Đây là điều tôi biết nhờ kinh nghiệm.  Nếu cô uống thuốc độc của một người nào đó – nghĩ là cô có thể cứu hắn vì chia sẻ với hắn – cô sẽ lưu trữ chất độc trong người của cô.”

Đó là bài học của tên trộm.  Đừng chia sẻ nỗi buồn của ai, vì chia sẻ nỗi buồn cũng như là chia sẻ ly thuốc độc.  Tôi không tin cái lý thuyết của tên trộm này, nhưng nghe cũng là lạ nên đăng lên đây cho các bạn đọc chơi.

Xem phim The English Patient

Tôi xem phim The English Patient thấy hay nhưng có những chỗ phim không nói hết nên tôi tò mò muốn xem sách nói gì.  Đã đọc được một ít.  Văn hay.

Đại khái truyện phim như thế này một anh nhà giàu tên Geoffrey Clifton, vợ tên Katherine.  Anh đi làm gián điệp, cho nước Anh.  Để ngụy trang anh để vợ ở lại một nhóm thám hiểm sa mạc, chụp ảnh sa mạc, vẽ bản đồ sa mạc Sahara, trong đó có Count Almásy.  Katherine và Almásy yêu nhau.  Khi Katherine hỏi Almásy anh ghét điều gì nhất anh ta trả lời: “Being owned!”  Bị chiếm hữu, bị làm chủ.  Trong một trường hợp đặc biệt là bị ghen.  Và cũng chính anh ta về sau là người thật sự biểu lộ ý muốn chiếm hữu.  Anh ta không chịu được ngay cả nhìn Katherine khiêu vũ với người khác.  Có lẽ đó là một đặc tính của con người, khi yêu, và cả khi không yêu.  Có người khi yêu, họ tự nguyện để bị chiếm hữu.  Họ tự xem họ thuộc về người kia và sung sướng thuộc về người kia.  Có người lại cố gắng được là mình, không muốn trở nên một thứ tài sản của người kia.  Tôi thấy có cái gì đó rất khủng khiếp khi mình bị owned không những thể xác mà còn tinh thần.  Tôi rất sợ không được viết những gì mình yêu thích hay suy nghĩ.  Tôi sợ bị bắt phải suy nghĩ hay đồng ý với người khác về một vấn đề nào đó.  Nhưng mà tôi lại sa đà lọt vào địa phận mà tôi không muốn đề cập trong bài này.

Trở lại với The English Patient.  Geoffrey vì ghen nên lập mưu giết đôi tình nhân, nhưng anh chỉ giết được chính anh, còn Katherine bị thương nặng, nàng chết khi Almasy đi tìm cách cứu nàng.  Để có phương tiện cứu Katherine, Almasy đã đánh đổi những tài liệu mật, bản đồ hình ảnh của sa mạc, cho Đức, một hành động phản bội quốc gia Anh.  Sự phản bội này đưa đến cái chết của nhiều người và một người đồng ngũ đã bị tra tấn đến độ bị cắt bỏ hai ngón tay cái.  Bàn tay mà bị mất ngón tay cái là trở nên vô dụng.  Còn Almasy khi đến nơi Katherine đã chết. Almasy bị rơi máy bay nên bị bỏng nặng, không còn nhận dạng được nữa.  Anh được cô y tá tên là Hana săn sóc.  Almasy rất gần với cái chết, phải được tiêm morphine hằng ngày để giảm đau.  Có những điều phim không nói mà tôi tò mò muốn biết nên phải đọc sách.  Trước nhất là liên hệ của Hana với Almasy; Có vẻ như cô yêu người bệnh nhân sắp chết này.  Yêu chỉ để mà yêu thôi hay chỉ vì cô đơn quá độ.  Người yêu của cô và bạn thân của cô vừa mới mất trong chiến tranh.  Có những đoạn như cô ngủ bên cạnh bệnh nhân nhưng một cái va chạm của cô cũng làm ông ta đau đớn.  Rồi tôi lại thấy cô nhảy cò cò.  Một người nữ trợ tá vào sinh ra tử với chiến tranh lại đi nhảy cò cò, quyển sách phải nói tâm lý của cô như thế nào.

Rồi Hana gặp Kip, một anh chàng gốc Ấn Độ chuyên viên gỡ bom.  Hai người yêu nhau, tàn chiến tranh hai người xa nhau.  Dễ dàng đến thế.  Hai chuyện tình, một muốn gần nhau đến độ phản bội của chồng, phản bội cả quốc gia, đau đớn từ đầu phim đến cuối phim.  Một sẵn sàng chia tay hy vọng có ngày gặp lại.

Sẽ tiếp tục sau.

tôi mang trái tim của em theo bên tôi

i carry your heart with me            

i carry your heart with me (i carry it in
my heart).  i am never without it (anywhere
i go you go, my dear; and whatever is done
by only me is your doing, my darling)
i fear no fate (for you are my fate, my sweet) i want
no world (for beautiful you are my world, my true)
and it's you are whatever a moon has always meant
and whatever a sun will always sing is you

here is the deepest secret nobody knows
(here is the root of the root and the bud of the bud
and the sky of the sky of a tree called life; which grows
higher than the soul can hope or mind can hide)
and this is the wonder that's keeping the stars apart

i carry your heart (i carry it in my heart)

ee cummings

Viết tắt của Edward Estlin Cummings, sinh ngày 14-10-1894 và chết ngày 3 tháng 9 năm 1962.  Nhà thơ Mỹ, kiêm họa sĩ, viết tiểu luận, và kịch.  Ông thích viết luông tuồng và không viết hoa ở đầu câu.  Có khoảng 2900 bài thơ đã xuất bản.  Ông được rất nhiều giải thưởng.

tôi mang trái tim của em theo bên tôi

tôi mang trái tim của em theo (tôi giữ nó trong
tim tôi).  Tôi không bao giờ đi đâu mà không mang nó theo (bất cứ nơi nào
tôi đi em cũng đi, em yêu quí; bất cứ chuyện gì
tôi làm cũng là chuyện em làm, cưng ơi)

tôi không sợ hãi định mệnh (bởi vì em là định mệnh của tôi, bé yêu) tôi
chẳng thèm cả thế giới này đâu (bởi vì cô bé xinh ơi, cô là thế giới của tôi, thật thế)
và em là bất cứ hình ảnh nào mặt trăng luôn tượng trưng
và em là bất cứ bài hát nào mà mặt trời hát  

đây là điều bí mật sâu kín nhất mà không ai biết
(đây là cội rễ của cội rễ và mầm non của mầm non
Và bầu trời của bầu trời của cái cây được gọi là cuộc đời; nó mọc
cao hơn tâm hồn người ta có thể hy vọng hay một tư tưởng có thể dấu diếm)
và đây chính là điều kỳ diệu đã giữ khoảng cách của các vì sao

tôi mang trái tim của em (tôi giữ nó trong tim tôi)   

Tạm dịch như thế, người đọc có thể thay đổi chủ từ và túc từ từ em thành anh cho hợp.