Từ Độ Ánh Trăng Tan

Xin giới thiệu một bài hát mới, bài thơ là của Đặng Hiền, chủ bút tờ Hợp Lưu mà mình mới bắt đầu viết bài điểm sách được hai số.  Anh Bằng phổ nhạc.  Nguyên Khang và Mai Thanh Sơn là ca sĩ. 

Link của bài hát Từ Độ Ánh Trăng Tan

Buồn như áo em hôm nào ướt mưa đêm
Sầu như dáng em nhẹ gót bước qua thềm
Buồn như tóc em trên đường phố mưa đêm
Sầu như mắt em làm rét mướt tình yêu

Thôi mình lỡ mất nhau rồi
Nát đi hy vọng ban đầu
Sao nụ cười tươi thắm
Ngày em bỏ tôi đi lấy chồng

Tôi trở về Half Moon Bay
Đếm từng con sóng biển
Đêm từng nỗi ưu phiền
Lòng buồn như sương mù
từ độ ánh trăng tan

Ngờ như tiếng em
trên từng bước chân mưa
Tưởng như đã quên
mà nhớ đến bao giờ

Tình yêu thủy tinh
Rơi vụn vỡ trong tim
Từng đêm gió mưa
Hồn chắp cánh tìm em

Nơi em về trời xanh không em

2
3
4
567

Từ hôm qua không khí như chớm vào thu.  Trời xanh biếc không gợn mây, gió xôn xao trên ngọn cây.  Buổi sáng đi làm đã thấy thèm quàng khăn.  Mùa thu ở đây đẹp dịu dàng, lãng mạn.  Tôi đi mà cứ ngước mặt nhìn trời, ước gì lòng mình cũng trong trẻo quang đãng như vòm trời biêng biếc trên kia.

Buổi trưa đi bộ.  Đến cái chợ lộ thiên nhóm hằng tuần vào ngày thứ Tư trước cổng thư viện.  Có đem cơm nhưng bỏ trong tủ lạnh vì lười ăn.  Ra đến chợ mua một cái hot dog có sour kraut với ketchup và mustard vừa ăn vừa  nghe nhạc.  Người nữ ca sĩ hác nhạc Ý nghe không hiểu trời trăng gì nhưng nhạc rất êm tai.  Cứ na ná như bài comeback to sorrento và santa maria.

Xem phim

Trong bốn phim mượn của thư viện thì đã xem phim Nights in Rodanthe, xem Unfaithful tối Chủ Nhật, tối qua chỉ mới xem đoạn đầu của Bridges in Madison county.  Trong khi Diane Lane (trong vai Connie Sumners) trông rất chic trong phim Unfaithful, Merry Streep (Francesca Johnson) có vẻ trung bình của một người nội trợ không mấy nhan sắc.  Thật ra Merryl Streep rất đẹp và thân hình của bà rất đầy đặn nở nang.  Vì chỉ mới xem đoạn đầu nên chưa nhận xét được.  Chỉ thấy đoạn đầu của hai phim cả Connie và Francesca, đều cười nắc nẻ.  Phim có quanh cảnh và không khí gia đình.  Clint Eastwood trong vai Robert Kincaid kể chuyện ông gặp con đười ươi hay dã nhân gì đó thật duyên dáng làm cô chủ nhà ở miền quê cười nắc nẻ.  Có lẽ ngay từ đầu Robert đã “strike a fancy” làm Francesca liên tưởng đến một cuộc sống khác với đời sống nhàm chán bình thường mỗi ngày của mình, những chân trời xa lạ chàng đã đi qua, cái đẹp chàng đã thu nhận và đóng khuôn vào trong những tấm ảnh.  Còn Francesca mang đến cho chàng lãng tử giấc mơ gia đình, bữa ăn tươm tất, cái dừng chân để bổi dưỡng cả thể xác lẫn tâm hồn.  Xem hai người cùng nấu ăn thật là … lãng mạn.  Francesca cười liên tục, khi thì thú vị, khi tự chế riễu, khi thì cười phá lên thật ồn ào.

Điều này làm tôi không khỏi tự hỏi đã bao lâu rồi mình chưa được cười như thế.  Đa số những nụ cười (rất hiếm hoi) của tôi đều nhuốm vẻ mệt mỏi, và giữ gìn.  Tâm lý chung, mình có thể chiếm tình cảm người ta dễ dàng nếu mình có thể làm người ta cười, nhất là trong tình thế rất nghiêm trang.  Tôi vẫn tự cho tính của mình rất tếu.  Trong những cuộc họp thảo luận về hợp đồng người ta rất căng thẳng gắt gao, tôi vẫn có thể làm người ta cười phì nhẹ nhõm.  Tôi rất sợ cái không khí nghiêm nghị đầy phê phán bao quanh tôi.  Có lẽ người Mỹ đều sợ như thế nên những chương trình buổi tối trên TV thường là những chương trình khôi hài.

The day is young

Đọc sách sáng nay thấy người Mỹ có câu “the day is young” hay “the night is young”  thấy hay hay.  Tuy người Việt mình không nói đêm hay ngày còn trẻ, nhưng cái hình ảnh trẻ đi liền với thời gian sao nghe ngộ nghĩnh lạ thường.

Ba phim

Hôm qua đến thư viện mang về 4 phim Anna Karenina, Bridges in Madison County, Unfaithful, và Nights in Rodanthe.  Hai phim chót đều do Richard Gere và Diane Lane đóng.  Đêm qua xem Nights in Rodanthe.  Phim này dựa vào tiểu thuyết của Nicholas Sparks, tác giả chuyên viết tiểu thuyết tình cảm xã hội,lãng mạn trữ tình.  Tôi đã xem vài phim dựa vào tiểu thuyết của ông.  Truyện của ông rất được lòng độc giả nữ, tuy nhân vật của ông ở nhiều hạng tuổi, nhưng các cô ở lứa tuổi đôi mươi rất thích truyện của ông vì nó rất tình cảm, ướt át, lãng mạn.

Phim Unfaithful tôi xem đã lâu nhưng không mấy chú ý.  Chỉ mới chú ý sau này khi có người chỉ ra cô diễn viên biểu lộ tâm trạng bối rối phức tạp của một người làm chuyện tội lỗi.  Lúc trước, khi xem phim này tôi bị chi phối bởi cái bàn tay xục xạo lục lọi hỗn láo của chàng sinh viên trẻ tuổi.  Diane Lane mang nụ cười, lấp liếm, ngượng ngùng, nửa vời như muốn thố lộ điều gì nhưng lại dập tắt ý muốn của mình vào tất cả các phim cô đã đóng như hai phim nói trên, trong Under the Tuscan Sun và trong một phim cô đóng với Harrison Ford vai tình nhân trẻ bị giết chết và người ta nghi ngờ Ford là thủ phạm.

Anna Karenina, Bridges in Madison County, Unfaithful đều là phim nói về đàn bà ngoại tình.  Chủ đề này luôn luôn hấp dẫn tôi nhưng tôi chưa có lập trường vững chắc để viết một bài thật … thuyết phục.

Đắng cay nhiều quá

Đến nay thì đã, đắng cay nhiều quá.  Thơ ngây đi mất hơn một lần giờ mới hay.

Một bài hát xưa do Thanh Thúy hát, “đường vào tình yêu có trăm lần thương có vạn lần buồn.  Đôi khi nhầm lẫn, đánh mất ân tình cũ. Đến nay thì đã, đắng cay nhiều quá.  Thơ ngây đánh mất hơn một lần giờ mới hay.”  Tôi không nhớ tựa đề và tác giả.  Bài hát bị xem là sến, nhưng có những câu tôi thích.  Trước kia nhà tôi bị cháy, tôi dọn về khu mới định cư, trong vùng có trạm thông tin, suốt ngày người ta mở nhạc nheo nhéo những bài hát bị ghép vào loại lá cải, tôi nghe mãi nên thuộc.

Sáng thứ bảy sau khi nói chuyện với HA đưa hai tiểu thư đi mua sắm dụng cụ hội họa, quần áo chuẩn bị nhập học trở lại.  Ngồi chờ mãi đâm chán nên lái xe đến tiệm sách Borders mua miếng bánh cùng với ly cà phê.  Cái khung cảnh Borders này đã có lần tôi làm tàng định viết một truyện ngắn với quan điểm của con chó ngắm mối tình không thành của ông họa sĩ và một cô gái đẹp người ngoại quốc.  Ông họa sĩ không già nhưng cô gái trẻ (chênh lệch tuổi tác của hai người bao nhiêu thì vẫn còn xứng đôi?) và cao hơn ông.  Tôi đã nghĩ đây là điểm người viết có thể khai thác tâm lý của nhân vật.  Rất có thể cô gái sẽ yêu ông nếu ông tiến tới, vì nhiều lý do.  Ông nghĩ cô đẹp nhưng chưa chắc cô đã tin là cô đẹp hay ít ra là cô tự cao vì cô đẹp.  Cô gái cao hơn nhưng nếu hai người ngồi đối diện nhau qua một bàn nhỏ như bàn ăn ở Borders hay bàn ở thư viện thì hai người vẫn có thể hôn nhau mà không ai chú ý đến cái chênh lệch của chiều cao.  Các cô gái trẻ vẫn thích các ông lớn tuổi hơn mình chừng hai con giáp bởi vì nhiều lẽ, lịch lãm chẳng hạn.  Tôi mang cái khung cảnh Borders này đến một vùng biển có hải âu bay tao tác và những con sóng bạc đầu của vùng biển khi hiền hòa có màu xanh của ngọc topaz, màu tím thẫm lúc hoàng hôn.  Tôi tưởng tượng cô gái đứng nhìn theo ông già có mái tóc thật dày nhiều sợi bạc, tôi phân vân không biết cho ông già đi cái xe đạp hay lái xe mui trần để tóc ông bay phất phơ. Tôi cũng nghĩ đến chuyện cho con chó chết bất đắc kỳ tử nếu tôi không biết nên kết thúc câu chuyện như thế nào.  Tôi tưởng tượng đến màu da trắng như kem như sữa đến độ người ta thèm ngậm giữa môi và lưỡi.  Chỉ có điều những sợi lông tơ vàng trên cánh tay mà ai cũng nghĩ là mềm mại thật ra chúng rất cứng, như lông heo ấy. Ôi, cái tật tài lanh của tôi.