Hoa dại ven đường và chân dung của H.

1
2
3
4
5
6
7
8

Rất ít người biết cái blog này và tôi  rất muốn giữ nó như thế.  Hầu hết đều là bạn của H.A.  Hoalan thì biết tôi hồi mấy chục năm về trước khi còn học Trung học đến nay thì đã quên béng còn đâu.  H.A gặp lần cuối cùng cách đây cũng 18 năm.  Tôi vốn mặc cảm mình xấu xí nên không muốn chường mặt lên internet.  Tuy nhiên để tránh ngộ nhận tôi là phái nam giả dạng nữ nên buộc lòng phải đăng hình.  Xem thì xem nhưng cấm cười và nhớ giữ bí mật cho nhé.  Xin cám ơn.

Ngày tháng hạ khi không trời trở rét

Ngày tháng hạ khi không trời trở rét.  Sao khi không người ngoảnh mặt …

Không phải thơ của tôi đâu nhé.  Chẳng nhớ của ai, đâu như bài hát của Từ Công Phụng thì phải.  Hôm nay đột nhiên trời lạnh.  Tôi đã mặc áo cao cổ mà vẫn cứ phải ôm cái ly nước trà cho đỡ lạnh tay.

Tôi có quá nhiều quà từ Việt Nam, bao nhiêu là thức ăn, cà phê, cá khô.  Bao nhiêu là đồ mỹ nghệ gốm sứ. Tuy nhiên có hai món tôi yêu nhất.  Một cái hộp làm bằng cây quế không biết là quế thật hay chỉ tẩm mùi hương nhân tạo nhưng mùi hương quế dịu dàng làm sao.  Tôi vốn thích quế, ngay cả ăn oatmeal tôi cũng hay rắc bộ quế vào.  Và một quyển về Cây có vị thuốc ở Việt Nam của ông Phạm Hoàng Hộ. 

Ngồi xuống đã định viết về Cell Block Tango một đoạn phim ngắn trong vở ca nhạc kịch Chicago thì có điện thoại.  Bà chị tôi nhà ở gần gọi điện thoại bảo là có thằng bé bạn với con trai chị đang giới thiệu dao kéo để được học bổng và chị ca tụng thằng bé này giỏi lắm, một hai bảo tôi nên tiếp chuyện với thằng bé để giúp cho nó có học bổng.  Té ra không phải thế.  Cu cậu nhà ta đi bán dao kéo lấy tiền hoa hồng.  Là một anh chàng bán dạo nên nói dai vô cùng.  Thằng bé rất đẹp trai có đôi mắt to khủng khiếp.  Nhưng mà sao nó có vẻ flirtatious quá chừng.  Miệng nói mà con mắt nó thỉnh thoảng cứ nheo một bên hết bên này đến bên kia.  Chừng như nó đã dùng cách này để làm bọn con gái mới lớn mê nó.  Nó làm tôi mất nửa tiếng đồng hồ nghe nó cất giọng sale pitch của nói đến lúc tôi phát cáu đuổi nó đi thẳng thừng.  Tôi nể lời bà chị, té ra bà chị tôi ù ù cạc cạc nghe lời của thằng bán dao báo hại tôi mất thì giờ.  Bây giờ muốn viết thì mất toi cái cảm hứng viết rồi còn đâu.

Hai thế giới cách nhau một con đường

1

Những hôm đi làm buổi trưa nào không mưa, hay không lạnh lắm tôi thường đi bộ sau khi ăn trưa.  Dọc theo bãi đất bỏ trống cạnh bờ sông cho đến NJPAC, nhà hát lớn nhất của Newark (thành phố lớn nhất của tiểu bang New Jersey).  Khuôn viên của NJPAC là bãi cỏ cắt xén phẳng phiu, có cây lá xanh tươi mát mẻ, có nhiều băng ghế dài, luôn có vẻ gì đó mời gọi tôi đặt lưng đánh một giấc ngon như ngủ bên đồi dạ lan.

2

Đây là chính diện của NJPAC, viết tắt của chữ New Jersey Performing Art Center, là nơi trình diễn văn hóa nghệ thuật như vũ ba lê, hòa nhạc giao hưởng, ca nhạc kịch, biểu diễn độc tấu dương cầm, vĩ cầm, kịch nghệ, diễn thuyết, etc.

3

Nơi đây người ta cũng làm lễ ra trường cho các sinh viên của những đại học lân cận như Rutgers hay New Jersey Institute of Technology.

4

Người nhà của sinh viên mua bong bóng để trang trí cho buổi lễ thêm vui mắt.

Nơi đây luôn tấp nập những người đi xem biễu diễn hay đi mừng lễ ra trường.  Họ ăn mặc đẹp và sang trọng. Họ đi xe mắc tiền.  Họ đeo nữ trang lộng lẫy.  Họ xách ví tay mấy ngàn đồng một cái.

5
Đối diện với NJPAC, phía bên kia đường có một cái nhà thờ cổ, xây cất từ năm 1826.  Trong sân của nhà thờ này là một bãi đậu xe không rộng lắm.  Trong bãi đậu xe có mấy cái bàn đóng bằng gỗ khá cao.  Loại bàn khi người ta đứng nó cao gần đến ngực.  Chỉ có bàn mà thôi chứ không có ghế ngồi.

6

Hằng ngày, ngoại trừ Chủ Nhật và thứ Hai, vào lúc 11 giờ 30 cho đến 12 giờ 30 nhà thờ phát thức ăn trưa miễn phí.  Người ta sắp hàng rất dài.

7
Người đàn ông này tình nguyện giúp nhà thờ phát thức ăn.  Ông bỏ thì giờ đi xin bánh mì ở các lò bánh mì trong vùng và chở đến nhà thờ.  Ông hỏi tôi có phải là phóng viên không, tôi trả lời không phải, nhưng tôi thấy đây là chuyện hay tôi muốn viết một bài đăng lên internet.  Tôi hỏi tên ông nhưng ông không chịu tiết lộ.  Ông rất vui và hãnh diện được giúp người nghèo, thất thế.

8

Đây là hai người đến nhận thức ăn.  Băng ghế này bên ngoài sân đậu xe của nhà thờ thường là chỗ ngồi cho người ta đón light rail, một loại xe buýt chạy trên đường rầy bằng điện.  Người đàn ông hỏi tôi bộ thích vẻ mặt của ông ta hay sao mà chụp hình.

9

Người phụ nữ này đi đâu cũng léo theo một cái xe đẩy tay trong đó chứa gia tài của bà, đa số là quần áo.  Tuy bà sống không nhà nhưng rất tỉnh táo sạch sẽ và rất thân thiện.  Bà sẵn sàng đứng cho tôi chụp hình trong khi một người phụ nữ khác xua tay từ chối.

Đây là hai bộ mặt trong một xã hội tư bản văn minh tân tiến.  Một giàu sang, một nghèo khó, chỉ cách nhau một con đường.

Ôi buồn cho con vịt già!

Có một con vịt già bị được xổng chuồng.  Không ăn đúng bữa, không ngủ đúng giấc đã một tuần chạy nhảy lung tung.  Tối nay con vịt già bị bắt vào chuồng không biết bao giờ được xổng chuồng trở lại.  Ôi buồn cho con vịt già!

Tường Vi Vẫn Nở Thêm Một Đóa

tường vi

Có một câu hát như thế này, không nhớ của ai thơ của Thích Nhất Hạnh.

“Sáng nay vừa thức dậy, nghe tin anh gục ngã giữa chiến trường.  Nhưng trong vườn tôi, vô tình cụm tường vi vẫn nở thêm một đóa. . .”

Vườn nhà tôi hoa tường vi nở … hai đóa, vẫn vô tình trước những vui buồn của loài người.
hoa xanh lá cây
Đi ngang NJPAC thấy hàng cây trổ đầy hoa màu xanh lá cây.berries
Một cây red berry trái vừa chín tới ăn rất ngon.  Ngày nào đi ngang tôi cũng ngừng lại hái ăn một hồi rồi đi tiếp.

xe điện trolley
Một chiếc light rail của NJ Transit vừa băng qua đường.

Một Buổi Sáng Chộn Rộn

Chứng mất ngủ của tôi càng ngày càng trầm trọng.  Thường thường tôi chỉ vật vã với cơn mất ngủ chừng hai hay ba ngày, lần này liên tiếp hơn hai tuần.  Dường như tôi đợi chờ một cái gì đó mong manh, không tên, và khi nó không đến tôi thấy hụt hẩng, chập chờn, khắc khoải.

Thức giấc lúc năm giờ mãi lo đọc và viết một comment khá dài nên không kịp tắm.  Đi làm với cảm giác người mình khá bẩn

.  Thay một cái quần khaki, và một cái t-shirt trắng ngắn tay, trồng thêm một cái t-shirt dài tay đề phòng bị lạnh.  Hôm nay là ngày dress down.  Tôi mỉm cười nghĩ đến lời nói đùa của một người bạn, nhìn sau lưng còn “nhon” lắm.  Như 18 ấy.  Tôi cười thứ nhất vì không quen với chữ nhon, tưởng là bạn nói “ngon.”  Ngoài ra tôi còn cười vì chữ đằng sau.  Tôi nghĩ bạn tôi ám chỉ nhìn  đằng trước giống tám mươi.

Trời vẫn còn mưa nhưng ấm hơn mấy hôm trước.  Trời ẩm mù mịt với những hạt mưa li ti.  Đầu óc tôi là một khối đá dày đặc không suy nghĩ được, không đọc được, không viết được.  Thôi thì lại mở ipod ra nghe nhạc.  Giật mình vì battery chỉ còn lại một vạch đỏ.  Hy vọng nó có thể chịu được cho đến khi tôi đến bàn làm việc để recharge battery.

Nghe được một số bài hát rất hay mà đã lâu không nghe.  Piano Concerto số 1 của Tchaikovsky do Vladimir Horowitz đánh đàn nghe rất đã.  Còn bài Nước Mắt Rơi do Thái Thanh hát thật là làm người ta buồn thẫn thờ.  Mất ngủ đã lâu bài hát này làm tôi thấy muốn khóc vô cùng nhưng nó thu hút quá tôi không skip được. Đoạn violin mở đầu nghe thật ai oán và ba câu chót thật là giết người.

Nước mắt êm đi vào tuổi trời
Nước mắt khô âm thầm không lời
Vài giọt sầu lững lờ gọi nhau về chết trên môi

Sau đó là vài bài nhạc êm dịu tôi nghĩ thế là mình ngủ một giấc cho đến khi đến chỗ làm.  Nhưng vừa lúc ấy có một bài guitar mà tôi không nhớ làm thế nào mình có.  Bài hát bắt đầu là tiếng chim hải âu kêu tao tác, rồi tiếng sóng đánh vào gành đá, tiếng nước tung lên rồi rơi xuống chảy theo kẽ đá ban đầu nhỏ sau to dần và tiếng guitar bắt đầu từng nốt thong dong. Tôi nhìn vào ipod, bài plein soleil không thấy tên tác giả, không thấy tên người đánh guitar có lẽ đây là bài nhạc đệm của một phim rất xưa.  Tôi cho bài nhạc này vào repeat mode và khoanh tay nhắm mắt suốt đoạn đường vào chỗ làm.  Xe lửa không biết có gì mà ngừng rất lâu trước khi vào trạm.

Trên con đường nằm trong ga xe lửa dẫn đến building tôi làm việc bỗng dưng đầy người ngồi dọc theo tường của một café để ăn sáng.  Ai cũng có vẻ vui chứ không lo sợ, hỏi ra tôi mới biết là building của tôi làm việc và nguyên cả một khu phố lớn trong một thành phố lớn nhất New Jersey bị mất điện.  Thang máy không chạy nhưng người ta cho phép tôi vào trong building.  Tôi đi bộ lên tầng thứ hai bên trên bốn tầng garage tương đương với tầng thứ sáu.  Cafeteria đem thức ăn ra cho mọi người ăn miễn phí.  Dân Mỹ tuy giàu có nhưng gặp cái gì miễn phí là thích lắm tha hồ vơ vét.  Có nhiều người lấy ba bốn hộp thức ăn toàn là những thứ béo bổ.  Sau khi điện phục hồi rồi lại mất hai ba lần như thế toàn thể nhân viên được cho về.  Điện on and off cũng đủ cho tôi charge battery của ipod, tiếp tục nghe sóng vỗ và chim hải âu và tiếng Tây ban Cầm chậm rãi rời rạc thật ngọt ngào dịu êm trong tiếng dương cầm đệm nền.  Mới vừa search và thấy là plein soleil là một phim do Alain Delon đóng năm 1960 (Mr. Talented Ripley 1999, Matt Damon).

Ngày Không Tên

Năm nay mưa nhiều.  Tuần trước mưa suốt tuần trừ hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật.  Tuần này cũng thế.  Hôm nay tôi đi ngủ lúc chưa đầy chín giờ.  Bên ngoài trời còn loáng thoáng ánh sáng.  Quay mặt ra cửa sổ thấy trời mưa mù và những đốm lá đen sẫm lay nhè nhẹ trong mưa. Mười giờ rưỡi tôi thức giấc, và như những đêm qua, tôi nằm nghe mưa rơi đều trên lá và nhớ vài câu hát của Trịnh Công Sơn “chìm dưới cơn mưa, và chìm dưới đêm khuya, trời đất bao la, còn chìm đắm trong ta, hạt cát ngu ngơ, nằm chìm dưới chân đi, bờ bến thiên thu, nằm chìm dưới hư vô…”

Sáng thứ Tư tôi lái xe đi họp.  Buổi họp lúc chín giờ sáng.  Nơi họp cách nhà tôi chỉ mười phút lái xe. Lúc trước tôi ở nhà lái xe thẳng đến chỗ họp nhưng bây giờ boss không cho làm thế.  Thế là tôi phải vào sở, lấy xe sở lái đến chỗ họp.  Quyết định của boss có vẻ vô lý nhưng đây là chuyện tranh chấp quyền hành trong sở.  Tôi như một người ở thế trên đe dưới búa, cấp trên bảo sao nghe lời thế.

Tuy nhiên đi như thế tôi có những giờ yên tĩnh cho riêng tôi.  Một giờ ngồi xe lửa, một giờ lái xe đi, một giờ lái xe về tôi chỉ nghe nhạc và được nghe lại nhiều bài hát rất hay ngày xưa, thí dụ như bài Nghìn Trùng Xa Cách, tôi nghe cả ba ca sĩ hay nhất mà đến nay chưa có ai qua được, Lệ Thu, Khánh Ly và Thái Thanh.  Nhạc Việt Nam buồn đến độ người tôi rũ rượi không còn muốn hoạt động nữa.  Chỉ muốn để cho dòng nhạc cuốn mình vào một vùng xoáy rất chậm và nhận mình cho chìm luôn, mất dấu tích trong cuộc đời.

Sáng nay, thứ Năm, tôi đi họp ở một thành phố khác, Jersey City.  Không phải lái xe mà đi bằng xe lửa của một hãng xe lửa khác.  Lại nghe nhạc.  Nửa tiếng ngồi trên xe, mười phút đi bộ trong mưa.  Hai lượt đi về tôi lại chìm vào trong cơn xoáy của những âm thanh muộn phiền.  Nghe lại ba bài hát đã một thời được giới yêu âm nhạc ở Việt Nam ưa chuộng.  Ba bài hát trong ba cuộn phim Romeo và Juliet (A Time For Us), Bố Già (The Godfather), và Chuyện Tình (Love Story).  Ba bài này có lời nhạc rất đơn giản nhưng rất tình cảm.

Romeo và Juliet có những câu như sau:

A time for us, some day there’ll be
When chains are torn by courage born of a love that’s free
A time when dreams so long denied can flourish
As we unveil the love we now must hide.

Chuyện tình của Romeo và Juliet là chuyện tình vượt qua hận thù của hai dòng họ.  Nhưng về sau khi người ta biết Shakespeare là một người đồng tính luyến ái thì cái stanza này lại double entendre.

Love Story tôi nghe hoài không chán nhất là giọng của Andy Williams nghe sao nức nở vô cùng.

Can love be measured  by the hours in a day?
I have no answers now but this much I can say
I know I’ll need her till the stars all burn away
And she’ll be there.

Trong ba bài này tôi yêu nhất là đoạn cuối của bài hát Speak Softly Love trong phim Bố Già:

Speak softly, love so no one hears us but the sky
The vows of love we make will live until we die
My life is yours and all becau-au-se
You came into my world with love so softly love

Đáng yêu làm sao!  Nói nhỏ thôi anh yêu để chỉ bầu trời nghe được.  Chúng ta sẽ giữ lời hẹn ước cho đến khi bạc đầu.  Đời em thuộc về anh vì anh đến bằng tình yêu thật dịu dàng.

Jersey City là một thành phố khá đông đúc, cách New York một con sông.  Thành phố này có nhiều kiến trúc cổ rất đẹp.  Trong mưa mù, đàn bồ câu đậu trên hàng rào chung quanh một khu vực đang được xây cất.
đàn chim câu
Khi tôi về đến ga xe lửa gần nhà nhìn thấy hoa đậu tím nở đầy,
hoa đậu tím
và có một chú thỏ nâu đang nhá cỏ.

con thỏ nâu
Good night!