Bài thơ Quét Lá

Thỉnh thoảng có một ngày cuối tuần không mưa.  Nắng.  Ấm.  Cơn mưa dài hai ngày để lại rất nhiều lá ướt và cành cây gãy trên sân.  Nhớ một bài hát phổ thơ của Phạm Thiên Thư "và ngoài sân vài cành khô gãy.  Gió lung lay một bóng lam gầy."  Liên tưởng đến mình, không gầy.  Chưa thể gọi là béo, nhưng chắc chắn không còn gầy.

Buổi sáng đi bộ.  Lúc đi xuống sân nhà, vô ý đạp lên lá ướt nên trượt té khuỵu xuống.  May mà gượng được.  Vài năm nữa chắc là dám gãy xương.  Có người quét lá dùm.  Mới hồi tuần trước tôi quét lá, và nhờ thế mà làm được một bài thơ có tựa đề là Quét Lá. 

Quét từ thu sang đông
Xuân xanh với mộng hồng
Gom buồn vui trắc trở
Trút hết vào hư không.

Chừng vài tháng nữa sẽ làm thơ xúc tuyết.

Mùa hè đã đi rồi, hỡi gió

Mưa suốt ngày hôm qua.  Sáng nay thức giấc trời vẫn còn mưa.  Trời lạnh như đã vào thu.  Tôi dậy sớm như mọi ngày, mở tuyển tập Thơ Tình Miền Nam đọc như một cách dạo đầu bản đàn trước khi bắt đầu tiếp tục viết bài điểm sách dang dở.  Gặp bài thơ của nhà thơ Từ Hoài Tấn.

Mùa hè đã đi qua rồi, hỡi nắng
Những chiều xưa áo trắng nhạt nhòa
Bay trong hồn ta những đêm vui.

Một đoạn đề Tặng PH .

Mùa hè đã đi rồi, hỡi gió
Buồn tháng năm ai thổi qua cầu
Lồng lộng cười được mấy hơi lâu

Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu

1

Brigitte Bardo ngày xưa, nổi danh là sex symbol

2

Brigitte Bardo 77 tuổi

Elizabeth Taylor, có đôi mắt nhung màu tím tuyệt vời.

3

4

Elizabeth Taylor lúc 74 tuổi.

Người ta nói:

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng.
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.

Biết mình đẹp mà nhìn nhan sắc mình phai tàn thì cũng buồn ghê lắm.  Người ta cũng nói rằng lập gia đình nên tìm người biết cách nói chuyện.  Bởi vì đến một lúc nào đó nhan sắc phai tàn, sức khỏe cũng không còn, hai ông bà già ngồi ghế xích đu nói chuyện vui cười chắc là đời đỡ khổ.

Hôm trước viết một bài vẻ đẹp bên ngoài của phụ nữ.  Nay có người gửi cho mấy tấm hình của những người đã một thời đẹp nổi tiếng trên thế giới mà nay nhan sắc đã phai tàn.  Anh ơi có hoa nào không tàn.  Có tình nào không phai?  Thôi thì xem như đây là một lời an ủi.

To all the girls I’ve loved before

Who travelled in and out my door
I’m glad they came along
I dedicate this song
To all the girls I’ve loved before

Cho tất cả những cô nàng tôi đã từng yêu
Từng vào ra nhà tôi xoành xoạch
Tôi mừng là họ đã đi qua đời tôi (bằng giày cao gót)
Tôi xin dâng tặng bài hát này
Cho tất cả những cô nàng tôi đã từng yêu

Đây là lời của một bài hát tôi chẳng còn nhớ tên.

Hyacinth

hyacinth 3

Lúc chiều đến nhà cô em ăn tiệc, thấy trên computer có cái background screen hình hoa hyacinth rất đẹp.  Tôi khen.  Ở đâu có cái hình xinh xắn thế.  Cô em nói, hình bác chụp đấy thế bác không nhớ à?  Bác chụp xong, bác load ngay vào trong computer của em.  Thế à? Không ngờ tôi chụp ảnh quấy quá thế mà cũng có người dùng làm background screen.  Về nhà xem lại ảnh trong computer của mình.  Ảnh chụp ngày 12-04-09.

Hoa hyacinth thường nở lúc đầu xuân khoảng tháng Tư.  Hoa rất thơm.  Ngày xưa có một người mang từ Bình Dương đến nhà tôi ở Vĩnh Hội cho mấy giò hyacinth lúc ấy tôi cứ ngỡ là lan.  Hyacinth chỉ nở vài ngày rồi tàn.  Củ của nó có khi không dùng lại được cho mùa sau.  Thế mà khi hoa tàn tôi cứ buồn rũ cả người vì tin đó là điềm xui.  Như thể hoa tàn thì mối tình âm thầm của mình cũng chết theo.  Ây mà nó chết thiệt.  Có ai đó đã nói những mối tình thơ dại thì có số phận chết lãng nhách bởi vì nếu nó sống thì làm sao?  Hêhê.  Tôi nghĩ đến câu nói ấy mà ngồi cười tủm tỉm một mình như một con bé hơi ngô ngố.  Tính tôi thường như thế, ngồi một mình giữa đám đông nghĩ chuyện tào lao để tự làm mình vui.  Bởi vì nếu tôi cứ lắng nghe những người chung quanh tôi nói những chuyện quan trọng, đối với họ, thì tôi chắc lăn ra chết vì … hãi quá và cũng vì chán quá.

Tám Giờ Rưỡi tối Chủ Nhật

Thường khi, giờ này tối Chủ Nhật tôi ở dưới hầm vừa xem phim vừa ủi quần áo chuẩn bị đi làm trong tuần.  Tuy nhiên ngày mai thứ Hai là lễ lao động nên tối nay được có giờ tự do muốn làm gì thì làm.  Tôi đọc trọn bộ Văn Miền Nam, ba tập, 117 truyện ngắn tất cả, và khoảng chừng 1600 trang sách.  Tập một và tập hai tôi đọc hai lần, ghi chép, trích đoạn.  Tập thứ ba chỉ đọc có một lần và chọn một vài tác giả có ghi chú nhưng không đủ thì giờ.  Tôi sẽ dành nguyên tuần sắp tới để viết bài điểm sách, truyện ngắn.  Có thể sẽ thay đổi nhưng bây giờ thì tôi dự tính tựa đề của bài viết sẽ là Cái Nhìn về Xã Hội miền Nam của nhà văn miền Nam qua truyện ngắn từ 1954 cho đến 1975.  Tôi tự giới hạn bài viết trong vòng 10 trang.  Mười trang là cũng rất dài.  Thời bây giờ tôi nghĩ ít người có đủ kiên nhẫn đọc bài dài, ngoại trừ khi bài viết về … sex.

Buổi chiều đi chợ Tàu.  Đang đứng gần hàng thịt bỗng nghe có người reo.  Look, who is here!  Tôi quay lại nhìn thấy một người phụ nữ Á châu, rất quen mặt.  Tôi nghĩ đây là Muxia một người bạn Tàu có chồng người Mỹ đã lâu tôi không gặp.  Hôm quyển Nửa Mặt Trời Vàng được mang về từ Việt Nam một người trong gia đình tôi có nói chuyện với Muxia về quyển sách và nàng gửi lời chúc mừng.  Đáng lẽ tôi nên gọi điện thoại cho Muxia nhưng trời ơi, tôi mà, có mấy khi tôi gọi điện thoại cho ai.  Ánh Tuyết gọi tôi hụt lên hụt xuống mấy lần thì tôi mới gọi, bởi vì tôi lười charge điện thoại nên hễ mỗi lần nhớ đến là điện thoại đã hết …xí quách.  Nay gặp Muxia tôi mừng nên chúng tôi ôm nhau.  Người Muxia vẫn như xưa, hơi xương xẩu, cứng chắc nịch.  Và nóng hổi như thể nàng từ ở ngoài nắng vào.  Tôi ngạc nhiên khi nghe cô nàng bảo lần này thì mình không gặp nhau ở trên xe lửa.  Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra đây là người tôi nói chuyện vài lần trên xe lửa.  Lúc ấy Lily cắt tóc ngắn như đàn ông, tóc lởm chởm có bôi keo như một cái bàn chông, trông rất trẻ và như là ca sĩ hát nhạc rock.  Chúng tôi nói chuyện sách vở vì lúc đó tôi đang đọc một quyển rất nổi tiếng của Ayn Rand, Atlas Shrugged, và tôi rất chán quyển này (chán đến độ sau khi tôi dọc xong tôi vứt đi ngay).  Lúc ấy Lily đang đọc một quyển của Sue Monk Kidd, The Secret Life of Bees.  Lily để tóc dài ra, không son phấn, đi cùng với mẹ và anh ở bên Trung Hoa mới sang.  Không hiểu tại sao tôi có thể nhầm lẫn hai người vốn không giống nhau như thế.  Hình như tôi đã quên mặt của Muxia.  Thảo nào người ta nói rằng rồi về sau mình sẽ không nhớ màu mắt người mình yêu màu gì, xanh hay đen.  (Việt Nam thì không lo điều này, nếu mắt xanh thì đó phải là mắt kính)

Buổi chiều đến nhà người em dự một buổi tiệc ngoài trời, ngoài sân.  Năm giờ chiều, trởi chuyển mưa, mây giăng, gió hơi lạnh.  Tôi ngồi cạnh lò nướng thịt bằng than để sưởi ấm, nghe tiếng gió rung lá lao xao mà biết mùa thu đang về, chuyển mình, chớm chớm thu thôi.  Sườn nướng, cánh gà nướng, gỏi bắp cải, rau thơm, xà lách, bún.  Có món bắp nướng với mở hành.  Thơm tươi.  Cô em này rất khéo nấu ăn, và anh chồng cũng khéo nấu ăn nên hai người thường cãi nhau, nhè nhẹ thôi, vì tranh tài.  Cô có món rượu trái cây ngâm với vodka uống rất ngon.  Lần nào có tiệc tôi vẫn thích ngồi uống rượu này một mình, uống thật chậm,  nghe người ấm lên, lâng lâng.  Cái cảm giác của một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ.  Không gian làm người ta thèm dựa vào người yêu hay dúi mặt vào ngực người yêu, cho ấm, cho say.

Ơ, nhưng mà tại sao lại bỗng dưng đi nói chuyện này.  Tại vì không biết nói chuyện gì.  Ai đó có biết xin bảo dùm, mình nói chuyện gì để người ta thích đọc những điều mình viết như thích uống một ly trà mỗi sáng, nhấm nháp, thong thả, một mình?

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung

Trong tứ đức công, dung, ngôn, hạnh, nếu đọc từ trái qua phải thì dung đứng hàng thứ nhì.  Nếu đi từ phải qua trái thì dung đứng hàng thứ ba.  Dầu gì đi nữa nó vẫn không đứng hàng thứ nhất. Tuy nhiên xem chừng rất nhiều người trên thế giới, kể cả dân Âu Mỹ, không hề bị Trung Hoa áp đặt phong tục lên xứ sở của họ, đã đặt chữ Dung lên hàng đầu.

Dung theo từ điển Hán Việt của ông Đào Duy Anh có nghĩa là dáng mạo bên ngoài.  Không thấy từ điển nói dung có nghĩa là hình dáng đẹp.  Không hiểu tại sao khi dung trở thành một trong bốn cái đức hạnh của phụ nữ, người ta cứ nằng nặc bắt phụ nữ chúng tôi phải đẹp.

Định nghĩa cái vẻ đẹp bên ngoài của người phụ nữ thay đổi theo thời gian (xưa và nay) và không gian (từ quốc gia này đến quốc gia khác, từ thành đến tỉnh).  Tuy nhiên ngay cả khi so sánh vẻ đẹp của phụ nữ cùng thời và cùng trong quốc gia, thậm chí cùng làng, mỗi cá nhân có một định nghĩa hay quan niệm về cái đẹp khác nhau.

Người xưa có câu kẻ sĩ vì người thấu hiểu mình mà liều chết, người phụ nữ vì người ngắm mình mà điểm trang.  Có nghĩa là khi muốn làm vui lòng, hay vui mắt một người nào đó, người phụ nữ có thể thay đổi dung nhan của mình, từ xấu biến ra đẹp, hay ít xấu đi, và từ đẹp có thể biến thành người đẹp hơn.  Điều này cũng nói lên một điều, cái đẹp của diện mạo là cái có thể thay đổi được.

Tuy nhiên cũng có người quan niệm  nếu sinh ra đời với nhan sắc xấu xí thì người ta phải chịu xấu xí suốt đời.  Chiyo, nhân vật chính trong quyển Memoirs of a Geisha, là một cô bé nghèo bị bán vào một trà viện làm người hầu hạ giúp việc vặt.  Một hôm Chiyo được mang ra nhà tắm công cộng, tắm rửa kỳ cọ cho sạch sẽ, rồi mặc một cái áo kimono bằng lụa màu xanh da trời có thêu cỏ xanh và hoa vàng rực rỡ.  Cô được cho đi hầu hạ Hatsumomo để học nghề làm geisha.  Ai cũng nói Chiyo xinh đẹp, và cô có đôi mắt màu xám rất đặc biệt.  Vì ghen tị, và biết là cô bé Chiyo được huấn luyện để một ngày nào đó sẽ thay thế địa vị của mình, Hatsumomo rất hà khắc với Chiyo.  Khi Chiyo đang hầu giúp Hatsumomo trang điểm, Hatsumomo nói toạt vào mặt của Chiyo là cô bé không thể nào trở nên đẹp đẽ được nếu chỉ dùng son phấn, và cái mùi cá biển tanh tưởi, Chiyo sinh ra trong một làng dân chài, thì không thể nào tan biến.  Còn nếu đã xấu mà nghèo thì còn mức độ tệ hại càng tăng.  Dĩ nhiên Hatsumomo nói điêu như thế chỉ vì ghen tị chứ không phải là sự thật.  Bởi vì trên thế giới nói chung, và Hoa Kỳ nói riêng, cái kỹ nghệ thay đổi nhan sắc biến người xấu thành ra đẹp, làm người đẹp trở nên đẹp hơn là một kỹ nghệ có ngân quỹ lớn nhất trên thị trường.

Tùy theo địa phương và phong tục, người ta chú trọng nét đẹp của những bộ phận khác nhau trên thân thể của người phụ nữ.  Người Âu Mỹ thời nay thích phô trương vẻ đẹp của đôi chân và bộ ngực của người phụ nữ.  Đối với đàn ông Nhật, vẻ đẹp cái cổ của người phụ nữ Nhật sau lớp áo kimono cũng tương đương với vẻ đẹp của đôi chânvà bộ ngực của người phụ nữ Tây phương.  Các geisha khi mặc kimono, họ để cổ áo ở phía sau trễ xuống thật sâu đến độ thấy được vài đốt xương đầu tiên của cột xương sống.   Có lẽ điều này cũng tương tự như một cô gái trẻ ở Paris mặc váy ngắn.  Các cô geisha khi điểm trang họ bôi phấn trắng dày như một cái mặt nạ.  Nhưng họ cố tình chừa ra, để trần một khoảng da sát chân tóc.  Trong khi son phấn làm cho vẻ mặt của cô có vẻ giả tạo như mặt nạ thì cái khoảng da trần càng trở nên gợi cảm, các đấng lang quân “dana” càng bị cái khoảng da trần này thu hút đặc biệt hơn.

Ngày nay người ta không chỉ sửa đổi được nét đẹp trên mặt như mũi, mắt, môi, răng, người ta còn sửa đổi cả ngực, mông và phái tính.  Ở nhiều quốc gia trên thế giới, dù dân tộc họ vẫn còn chậm tiến và kỹ thuật thay đổi hình dáng không tối tân, người ta có thể thay đổi những bộ phận trên thân thể của người phụ nữ tưởng chừng như không thể nào sửa chữa được.  Thí dụ như làm sao để có cái cổ dài hơn.

1

Phụ nữ Paduang ở Burma đã đeo vào cổ rất nhiều vòng kiềng chồng lên nhau để làm cho cổ dài hơn.  Thật ra những vòng này đã đè xương cổ của họ xuống để cổ họ có vẻ cao hơn.  Chẳng những người ta có thể kéo dài cổ người ta còn có thể làm xương sọ dãn ra.

2a

Đây là bức ảnh của người vợ mà Tù trưởng bộ lạc Mangebetou yêu nhất.  Thoạt nhìn có thể người đọc chỉ thấy kiểu tóc thật là cầu kỳ, tuy nhiên nếu nhìn kỹ sẽ thấy người ta quấn xương sọ để làm xương sọ dãn dài ra.  Tác giả của bức ảnh này là Georges-Marie Haardt chụp trong khoảng thời gian 1926.

Phụ nữ ít khi hài lòng với hình dáng của mình.  Người Việt Nam mình thích có làn da trắng ngà, ra đường thì trùm khăn che mặt đeo găng tay trong khi người Âu Mỹ tốn thì giờ và rất nhiều tiền để phơi cho da của họ trở nên nâu, có rất nhiều khi họ bị bỏng đỏ như con tôm hùm bị luộc nhưng không thể nâu rám nắng.  Ngay cả khi họ biết những tia tử ngoại gây ra ung thư da, vào mùa đông họ vẫn vào các phòng thẫm mỹ để phơi nắng nhân tạo cho da trở nên rám nắng.  Họ quan niệm màu da rám nắng làm cho họ có vẻ khỏe mạnh và có tiền (đi du lịch ở các miền nắng ấm). Người Việt mình thích uốn cho tóc quăn thành từng lọn như tóc của người Âu Mỹ trong khi các cô gái da đen, tóc của họ vốn xoăn tít, tốn rất nhiều tiền dùng hơi nóng và chất hóa học để kéo cho tóc của họ được thẳng như tóc người Á Châu.

Phụ nữ châu Âu và châu Á không thích có lông tơ trên mép nên khi chúng mọc hơi rậm một chút là họ dùng sáp để nhổ cho sạch sành sanh trong khi người Ainu của Nhật Bản có tập tục xâm màu đen lên môi phụ nữ cho giống bộ râu mép bằng cách thoa hóng khói lên dao và cắt lên môi.

3

Ngày nay tục lệ này cũng như nhiều tục lệ làm đẹp khác đã trở nên lỗi thời.  Thí dụ như tục bó chân của người Trung Hoa, nhuộm răng của người Việt Nam .  Tôi không biết chắc nhưng đoán tục cà răng căng tai của người thiểu số Việt Nam có lẽ cũng không còn.  Ngày nay người ta cố gắng nhịn ăn tập thể dục đễ giữ cho thân hình được thon thả.  Nét gầy được xem là tiêu chuẩn của cái đẹp ngày nay.  Tuy nhiên nếu chúng ta quan sát các bức tranh mỹ thuật Tây phương vào thế kỷ mười sáu và mười bảy, các người mẫu thời bấy giờ phải nói rất là đẫy đà.  Thí dụ như người vợ trong bức tranh the Banker and his wife của Reymerswaele năm 1540, một vài bức tranh trong đó có bức tự họa của Artemisia Gentileschi, hay Aurora của Reni.  Ngay cả việc gầy béo cũng thay đổi theo thời gian.  Những năm 80, người mẫu nổi tiếng như Kate Moss thường gầy rộc trơ xương đến độ giống như người ghiền ma túy.

Ai cũng có một khái niệm thế nào là đẹp, nhưng thường là mơ hồ.  Có người nghiên cứu  cho rằng nét mặt phải đối xứng, và có một tỉ lệ nhất định giữa kích thước, độ xa gần to nhỏ của mắt môi mũi trên khuôn mặt để được gọi là đẹp.  Vào thời phong kiến, các quan lại Trung Hoa viết một cuốn cẩm nang bao gồm 24 tiêu chuẩn hướng dẫn các quan địa phương chọn người đẹp để tiến cung hầu vua.  Người Trung Hoa đã sáng tạo biết bao nhiêu mẫu người đẹp vẫn còn được ca ngợi mãi đến ngày nay như Bao Tự, Tây Thi, Đắc Kỷ, Điêu Thuyền, đã từng khuynh đảo Trung Hoa, thì cũng chính họ đã sáng tạo ra một người phụ nữ có thể xem là nhà tiên phong của phong trào nữ quyền của Trung Hoa.  Nhân vật ấy là Chung Vô Diệm.  Bà hoàng hậu đầu sừng xấu xí kinh hồn này đã chinh Đông kích Tây để bảo vệ giang sơn của chồng trong khi nhà vua tha hồ ân ái trụy lạc với các quí phi hương trời sắc nước.  Các nàng quí phi tìm cách giết bà để được lên ngôi hoàng hậu nên bị bà giết như giết ngóe làm đấng vương quân vừa đau đớn vừa sợ hãi mà chỉ dám khóc thầm.  Để bà được quân vương chiếu cố, với hy vọng sinh con trai để nối ngôi vua, một vị tiên nào đó đã phải cho bà đeo một viên ngọc làm biến hình cho bà tạm thời mất cặp sừng để dung nhan bà trở nên dễ nhìn một chút chớ không thôi vua sợ không dám đến gần người đã bảo vệ giang sơn của mình.   Ai cũng bảo trai tài gái sắc.  Trường hợp bà Chung Vô Diệm thì phải nói trai sắc gái tài.  Thời xưa là thế chứ thời bây giờ chắc là bà đã giáng chức ông chồng để lên ngôi đế.

Đã là phụ nữ thì phải đẹp.  Đẹp người đẹp nết.  Không đẹp người thì nết phải đẹp gấp đôi.  Có nghĩa là gì gì đi nữa đàn bà cũng phải đẹp.  Nhà văn Võ Hồng đã phát biểu như thế này “Cần có thêm một nụ cười, những nụ cười.  Đúng vậy, nụ cười cần thiết làm rạng nở một khuôn mặt.  Đôi mắt có dịp để sáng lên long lanh, đôi hàm răng ngà có dịp để làm đắm đuối tâm hồn kẻ nhìn.  Như một món ăn tuyệt hảo phải có đủ yếu tố ngon miệng, thơm nơi mũi và nhìn đẹp mắt, một người đàn bà muốn ngự trị nơi tâm hồn người đàn ông phải có những ưu điểm nhiều mặt.”[1]

Ngày nay phụ nữ làm đủ mọi cách để giữ và làm tăng vẻ đẹp.  Chúng ta đã thấy nhuộm tóc, tẩy răng, chích Botox, bơm ngực, sửa mũi, cắt mắt, căng da, xâm mình, xỏ lỗ tai hằng chục lỗ, xỏ lỗ mũi, xỏ lỗ rốn, xỏ môi, và còn hằng bao nhiêu thứ.  Người ta tốn tiền mua áo nịt ngực để làm tăng vẻ đẹp của bộ ngực.  Rồi khi phụ nữ Mỹ đòi quyền bình đẳng, người ta thò tay vào áo lôi cái áo nịt ngực ra ném vào đống lửa đốt cho cháy tiêu.  Khi báo chí ngày nay in hình những bộ ngực trần có thể bị buộc tội là khiêu dâm, thì có rất nhiều người phụ nữ trên thế giới để trần bộ ngực là một hình ảnh quốc hồn quốc túy.

4

 Phụ nữ sống ở đảo Nauru trong vũ điệu mùa lễ cá.

5

Phụ nữ Papua Guinea trong bộ y phục cổ truyển.  Trong khi phụ nữ thời nay tốn biết bao nhiêu tiền vào các loại áo nịt ngực thì phụ nữ xứ Papua Guinea phô bày của trời cho đúc sẵn một tòa thiên nhiên.

6

7

Phụ nữ của bộ lạc Ouled Nails, vùng Tougort của quốc gia Algeria .  Phụ nữ ở đây nổi tiếng về múa bụng.  Những xâu chuỗi kết bằng đồng tiền xu có khi được đeo trên cổ có khi được đeo vòng ngang đầu.

Lý Bạch làm thơ rằng “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” có nghĩa là nhìn mây mà tưởng xiêm áo của nàng, nhìn hoa mà tưởng khuôn mặt nàng.  Ngược lại với khái niệm nhìn hoa mà nhớ gương mặt người đẹp, những nữ vũ viên Yakan của người thiểu số ở Phi Luật Tân đã chấm phấn trắng đầy mặt nên nhìn gương mặt đẹp của họ tưởng như ngắm nhìn nét hoa.

Cái quan niệm trai tài gái sắc ít nhiều cũng đã ảnh hưởng không tốt đến sự phát triển toàn vẹn tài năng người phụ nữ.  Đã sinh ra làm đàn bà thì không cần phải có tài tế thế trị bang, hay quản trị kinh doanh, cũng không cần giỏi về khoa học hay nghệ thuật.  Chỉ cần đẹp mà thôi.  Tôi có một chị bạn quan tâm đến vẻ đẹp của chị đến độ chị luôn luôn thức giấc trước khi chồng chị thức giấc và suốt cuộc đời chị tự hào là không bao giờ để chồng chị bắt gặp chị đang lúc mặt chị trần trụi không phấn son.  Theo nhà thơ Đoàn Phú Tứ, ngày xưa có một nàng vương phi lúc cuối đời khi dung nhan bà trở nên sa sút tiều tụy bà tránh gặp mặt rồng, với hy vọng giữ mãi trong ông một hình ảnh đẹp của mình.  Thay vì gặp vua bà gửi một phần mái tóc (có lẽ vẫn còn rất đẹp) và nhà thơ Đoàn Phú Tứ đã diễn tả qua một đoạn thơ trong bài  Màu Thời Gian:

Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình muôn thuở còn hương

Tôi nghĩ, không nhan sắc đôi khi cũng là một điểm lợi.  Nếu một người đàn bà nhan sắc tầm thường thành công về một lãnh vực nào đó người ta sẽ không nghĩ là người này thành công nhờ vào nhan sắc.  Đôi khi tôi tự nhủ nếu Anna Karenina và Thúy Kiều chỉ là những phụ nữ nhan sắc tầm thường có lẽ cuộc đời họ không đến nỗi bất hạnh.  Túy Hồng trong truyện ngắn Thư Tình đã bàn chuyện trai tài gái sắc như sau:

“Tình yêu, việc lớn em làm.  Đời em chỉ có một chuyện là chuyện tình.  Em không muốn ai biết, em không hề khoe với ai tao đã có người yêu… Em giữ kín như em đậy vung kín nồi cơm khi cạn nước.  Em yêu anh thật tham, thật sân, thật si.  Yêu bằng tất cả cái cốt đa tình… Tự trời không, tình yêu đến; tự vô vi, tình yêu đến không chuẩn bị, không đón chờ…

Anh có tài, em không có gì hết.  Đã không có gì hết em lại chẳng phải giai nhân.  Em thương cái tài của anh như cái đầu thương cái gối, như bàn chân thương đôi guốc, như chiếc cổ mơ một món đồ trang sức.  Nước mình người học giỏi thì nhiều, nhưng người có tài thật ít; bởi đó anh là thứ quý, anh là cây tứ quý.

Em là một cô gái xấu xí, không có vốn trời… Ngày nào cũng soi gương mà không thấy gì lạ, chẳng thấy hiện tượng mới.  Nhưng em vẫn bằng lòng mình, không ai bằng lòng mình hết thì mình bằng lòng mình vậy.”[1]

Bà biết tự bằng lòng với chính mình chứ không giống như cô gái trong một bài hát của một nhạc sĩ trẻ gốc người Việt Nam ở Úc châu.  Anh viết một bài hát rất cảm động về một cô gái rất xinh đẹp nhưng khi cô soi gương cô tự thấy mình xấu như ma quỷ vì thế cô rất là đau khổ.  Người mình thường hay nói đẹp hay xấu tùy người đối diện.  Cô người yêu của Nguyễn Bính ra thành phố học làm đẹp thế mà nhà thơ của chúng ta cứ van xin cô làm ơn đừng thay đổi “Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.” Cái đẹp vì thế rất là tương đối.  Quan niệm như bà Túy Hồng, mình tự bằng lòng với nhan sắc của mình, là một quan niệm rất khôn ngoan.

Đôi khi chỉ vì muốn thay đổi những khuyết điểm trên gương mặt mình hay thân thể mình, nhiều phụ nữ đã trải qua những cuộc giải phẫu, thường thì không mấy nguy hiểm, nhưng đôi khi vì dị ứng với thuốc tê và thuốc tê, có thể đưa đến cái chết.  Cứ khoảng 50,000 ca giải phẫu là có một ca chết trên bàn giải phẫu vì dị ứng thuốc tê và thuốc mê.  Trong phim Nights in Rodanthe có một đoạn ngắn nói về một người đàn ông trên đảo có vợ chết trên bàn mổ chỉ vì bà muốn cắt bỏ cái bướu nằm chìm dưới da trên mặt.  Bà bảo bà muốn làm đẹp cho ông.  Và khi bà mất rồi ông đau đớn than rằng chỉ có bà thấy cái bướu đó làm cho bà không đẹp chứ đối với ông bà lúc nào cũng đẹp, và đẹp nhất là đôi mắt nâu dịu dàng đã khép lại nghìn đời.  Như đã nói, phụ nữ thường hay khắt khe với nhan sắc của mình; chứ khi đã yêu người đàn ông thường yêu cả những cái được xem là khuyết điểm, cái răng khểnh, nốt ruồi trái chỗ, cái sẹo ở chân tóc, v.v…  thậm chí ngày xưa có người yêu một người đàn bà chột mắt, say mê đến độ đã nghĩ rằng tất cả phụ nữ có hai mắt đều bị một mắt thừa.

Tôi không biết có cái gì cứ thôi thúc tôi nghĩ hoài về cái đẹp bên ngoài của phụ nữ.  Nó làm tôi trăn trở đủ để ngồi viết một bài dài.  Rồi tôi nhận ra, vô thức của tôi ngấm ngầm bị tổn thương chỉ vì một nhận xét của người cô đã hơn bảy mươi tuổi.  Cô nói lúc không có mặt tôi vì tưởng tôi đã đi ngủ: “Cái con Hà nó làm sao thế?  Sao mà tóc nó bạc thế mà không chịu nhuộm đi?”  Tôi nghe có tiếng suỵt của các người em họ.  Tóc tôi dài, vẫn bóng, vẫn mướt, vẫn dày, và vẫn mềm.  Tóc bạc chỉ là tóc khác màu.  Tóc highlight thì đã sao nếu tâm hồn tôi vẫn trẻ?  Dẫu tôi hằng nghĩ rằng tôi bằng lòng với cái tuổi sắp già của tôi nhưng hình như tôi không mấy thành thật với chính mình.  Bởi vì nếu tôi thật sự bằng lòng với chính mình tại sao tôi lại trăn trở.  Rồi tôi lại nhủ lấy mình, ai đó đã từng nói rằng, cái đẹp giống như ánh sáng của cái đèn lồng phải từ trong tâm tỏa ra; thôi thì ráng dối lòng mà tự tin là mình vẫn còn trẻ và …đẹp.  Nhé, ráng tin nhé!

Trích truyện ngắn Thư Tình trong tuyển tập Văn Miền Nam, Tập Ba, Thư Ấn Quán 2009, trang 1307-08

Trích truyện ngắn Mong Manh Một Thoáng, Văn Miền Nam, tập Ba, Thư Ấn Quán 2009, trang 1506-07.

Do what the music says – Kiss The Girl

Sáng nay đọc bên trang của bạn Gió có bài thơ rất “cute” nên chợt nghĩ đến một bài hát trong một phim hoạt họa The Little Mermaid, có tựa đề Kiss The Girl.  Đoạn phim này diễn lúc hoàng tử chèo thuyền đưa Ariel dạo chơi trong hồ.  Ariel đã có đôi chân và vì cần biến cái đuôi cá thành chân người, cô mất cả giọng nói.  Lời giao ước với bà phù thủy là nếu hoàng tử hôn cô thì cô sẽ được ở lại thế gian, nếu hoàng tử không hôn cô thì cô sẽ chết và biến thành bọt sóng biển.  Do đó đoàn tùy tùng của cô, trong đó có con tôm hùm (hay crawfish) cứ nói vào trong tâm thức hay vô thức gì đó, là kiss the girl, hôn cô ấy đi.  Những câu hát trong bài này rất đơn giản dễ hiều, và phát âm theo cách bình dân, sai văn phạm một cách cố ý.  Tuy nhiên tôi rất “mê” bài hát này ở chỗ nó mở đầu bằng tiếng gió và tiếng trống.  Nhạc mang âm hưởng của miền Nam Mỹ như nhạc của Jamaica.  Tôi rất yêu tiếng trống.  Có rất nhiều khi tôi nghe đi nghe lại một bài hát chỉ vì lời nhạc dạo đầu có tiếng flute, hay tiếng trống, hay tiếng đàn tranh, có khi không hiện rõ nét trong thân bài hát.  Những cái bắt đầu bao giờ cũng đáng yêu, bắt đầu một ngày, một tuần, một tháng, một năm, một bài hát, một tình yêu, bao giờ cũng tươi mát, ngọt ngào, đầy hứa hẹn một tương lai tươi sáng.

 

Đây là link của bài hát.