vớ vẩn

Một đêm trằn trọc không yên không có lý do gì để trằn trọc.  Đi ngủ lúc 9 giờ rưỡi tối. Thức giấc lúc 1 giờ rưỡi, trằn trọc đến 2 giờ rưỡi lồm cồm bò dậy viết bài điểm phim, ăn hai lát bánh mì, uống ly sữa có cho đường (người ta bảo cái combo carbohydrate và chất béo này có thể gây buồn ngủ, và đôi khi nó cũng có hiệu quả với tôi).  Đến bốn giờ tôi vào giường trở lại và nằm mơ.

Tôi thấy tôi đang ở trong một tòa nhà rất rộng và có nhiều tầng như là một viện bảo tàng (trong nhiều viện bảo tàng tôi đã từng đi xem) Ở một tầng có triển lãm một cái gì đó rất đặc biệt mà bây giờ tôi không còn nhớ.  Chỉ còn nhớ đó là một trưng bày chung quanh một cái hồ nhân tạo (bên trong tòa nhà).  Trong dòng nước hẹp là những hoa và thủy vật.  Và có cả một chiếc tàu được điều khiển bằng máy tự động chạy càn lên các thủy vật. 

Tôi rời chỗ triển lãm này rẽ trái bước sang một tầng khác của một tòa nhà khác.  Tôi bước vào một nơi công cộng, có chỗ ngồi đầy ánh sáng, đông người tiếng cười nói ồn ào.  Có vẻ bình dân như một chỗ trình diễn được xây dựng tạm bợ trong tòa nhà.  Khán giả ngồi bao quanh theo hinh vuông, người trình diễn ở giữa.  Tôi ngồi lẫn vào trong đám đông không quen biết ai.  Người ta diễn thuyết cái gì đó về văn học và tôi nghiêng người qua hỏi nhỏ một người bên tay phải, có vẻ như là một người có nhiệm vụ gì đó trong buổi diễn thuyết này.  Tôi hỏi cái gì đó về Vũ Bằng.  Người đó đưa câu hỏi lên và trả lời tôi, không nhớ câu trả lời nhưng nhớ đó là lời khen ngợi và không khí buổi họp có tính cách thân thiện.

Sáng Thứ Bảy

Sáng sớm thức giấc lò dò ra khỏi phòng, thấy phòng của cô tiểu thư nhỏ cửa mở tang hoang, chợt nhớ ra là con bé đi dự sinh nhật bạn.  Nó và cô bạn đi xem hòa nhạc ở Philadelphia và ngủ lại nhà cô bạn.  Không bao lâu tôi sẽ rơi vào tình trạng empty nest và có lẽ sẽ viện cớ trống vắng mà đi chơi nhiều hơn.  Cô tiểu thư này ngoan nhưng rất là trẻ con, không biết nấu nướng và cũng vì thế mà tôi không nỡ bỏ cô ở nhà để đi chơi xa và lâu ngày.

Tối qua ngạc nhiên thấy cô tiểu thư lớn về nhà.  Cô này có anh bồ học chung từ Trung học bây giờ anh bồ học ở Philadelphia nên sắp xếp thời khóa biểu để có ngày thứ Hai rảnh mà đi thăm anh ta.  Mỗi lần nhìn cô tôi vẫn thở dài tội nghiệp con mình chèo thuyền riêng ngược nước.  Nhưng biết là mình có nói thì nó cũng chẳng nghe.  Cô về nhà tối thứ Sáu là một ngạc nhiên lớn.  Khác với cha mẹ khác, tôi chỉ chờ cho các con đủ lông đủ cánh bay đi để tôi được có cảm giác empty nest.  Tôi thèm được tự do bay nhảy trước khi rũ xuống chết. 

Ngồi đây tự nghĩ tôi sẽ viết gì ngày hôm nay.  Những gì tôi viết chỉ là những lớp vảy ngoài da, những điều thật sự tôi ôm ấp trong lòng tôi vẫn chưa suy nghĩ đủ chín để viết.  Hay tôi sợ không dám viết.