Nhìn chung quanh

chồng đá
Bên khe suối
Đá chồng
Chỗ này ngày thường cạn khô, sau một cơn mưa lớn nước tràn trề tạo thành con suối chảy khá mạnh, nước chảy róc rách êm tai.
tỉnh tọa
Kế bên Blue Brook, dưới rặng sycamore, giống như một Thiền sư đang tĩnh tọa
lẻ loi giữa đồng loại
Giữa đống đá loạn xạ, chồng đá đứng cô độc,  lạc lõng giữa đồng loại

Hiking ở Watchung Reservation, tôi thú vị nhìn thấy những phiến đá, nhỏ và mỏng, được chồng lên nhau ở nhiều nơi, bên cạnh những con suối, khe nước, dọc theo sườn đồi đá nhiều hơn đất. Trời rất lạnh vậy mà cũng có người vào rừng, tỉ mẩn lượm đá sắp lại thành chồng.

bình minh trên rừng
Bình minh trên rừng cây sau đồi. Nắng mật ong vàng rượm.
đứng rất gần
Tôi và nai đứng thật gần nhau chỉ chừng hai ba mét. Một bước nữa thôi là nai sẽ bỏ chạy.
Canada geese trên hồ Watchung
Đàn ngỗng Canada (Canada geese) đậu trên mặt hồ Watchung. Hồ nhân tạo, nước đóng băng gần kín mặt hồ, chỉ còn một khoảng nhỏ còn nước. Hôm nay ngỗng đậu nơi đây rất nhiều, gấp ba hay bốn lần số ngỗng tôi thường thấy mỗi lần đi bộ.
nắng chiều rơi trên đồi
Đi Walmart mua vài thứ cần dùng thấy hoàng hôn rơi trên rừng cây khô, trên đồi, trước mặt Walmart

Bạn nhìn thấy gì ở chung quanh bạn?

Nỗi Buồn Tóc Bạc

như tơ
Nhiều khi tơ giống tóc người yêu

Mùa hè năm ngoái tôi viết, đi xem nhạc Jazz, tôi đội cái mũ Panama, mái tóc bạc búi lại giấu dưới vành nón. Bạn không tin bảo chưng ảnh lên xem. Bạn biết tôi có mặc cảm xấu xí không dám chường mặt ra nên thách thức. Lẽ nào bạn không tin là từng tuổi này tôi không có tóc bạc.

Nơi nào có ánh sáng tất có bóng tối. Nơi nào có niềm tự hào “tóc nào có còn xanh” của người trẻ tuổi hồn nhiên ắt có nỗi buồn của người tóc bạc. Vương Duy nhà thơ thời Đường có bài Thu Dạ Độc Tọa đã than rằng. “Bạch phát chung nan biến. Hoàng kim bất khả thành.” Đêm thu Vương Duy uống rượu một mình, trống canh hai sắp điểm, nghe trái cây rơi lộp bộp trong mưa, nhìn cào cào châu chấu nhảy nhót dưới ánh đèn. Buồn cho tuổi già hiu quạnh ông làm thơ: “tóc bạc rồi khó thay đổi, như biến đất ra vàng.” Đó là thời của Vương Duy chỉ có những tay phù thủy giả kim có thể biến đất thành vàng. Thời bây giờ nếu biết cách đào mỏ thì tìm vàng cũng không khó. Còn tóc bạc? Dễ chữa thôi. Thấy trên facebook bà con kháo nhau gội đầu bằng nước lá ổi. Chê cây nhà lá vườn? Thuốc nhuộm tóc của Nhật bán đầy trong siêu thị của Tàu, tuy chưa nhiều đến độ 50 màu xam xám (Fifty Shades of Grey) bạn có thể tìm chừng một chục màu từ nâu đen đến đen tuyền. Một bà cụ Việt Nam từng buột miệng bảo rằng “đen như quần lãnh.” Thuốc nhuộm tóc Nhật hợp với tóc người Việt Nam, chứ muốn tiện và rẻ bạn vào những tiệm tạp hóa như Walgreens hay Target chọn một chai thuốc nhuộm là có thể có bất cứ màu tóc nào như ý muốn, ngay cả tóc trắng như bạch kim của người Bắc Âu hay của tiên (elves) trong phim Lord of the Rings.

Chúng ta, nói chung, sợ tóc bạc nhưng quan niệm về cái đẹp của mái tóc thay đổi theo từng văn hóa. Nhiều người châu Âu thích có tóc bạch kim, nhưng với người Việt có lẽ người ta sợ tóc bạc vì sợ già. Ai mà không sợ già? Không phải chỉ phụ nữ mới có nỗi buồn tóc bạc. Đàn ông sau năm mươi nếu vì lý do nào đó phải đi tìm việc thì phải mau mau đi nhuộm tóc kẻo người ta không mướn. Người còn đang làm việc mà tóc bạc cũng có thể bị đẩy qua bên lề cuộc đua của chuột (rat race), không được giao những đồ án ngon lành vì sợ không còn cái nhạy bén và nhanh nhẹn tuổi trẻ. Không có đồ án tốt đưa đến không được chú ý, khen thưởng, và thăng quan tiến chức. Thậm chí người bạc đầu có thể được khuyến khích về nghỉ hưu cho sớm, dành chỗ cho người mới trẻ hơn, khỏe hơn (ít tốn tiền bảo hiểm y tế và mất năng suất vì bệnh hoạn tật), và lương cho người tuổi trẻ ít kinh nghiệm thì trả ít tiền hơn.

Làm sao mà không sợ tóc bạc chứ? Chúng ta sống trong một nền văn hóa yêu chuộng sự trẻ đẹp. Tóc bạc làm người ta già. Phụ nữ già thì bị chê xấu. Nét mặt xấu thì tính tình cũng xấu. Bà phù thủy gian ác dụ nàng Bạch Tuyết ăn quả táo tẩm độc, họa sĩ của hãng phim Walt Disney thể hiện là một bà cụ già da nhăn, miệng móm, mũi khoằm. Mái tóc bạc được dấu dưới khăn quàng. Bà “seawitch” (phù thủy của biển) Ursula muốn thu linh hồn của nàng công chúa cá Ariel là một người đàn bà đứng tuổi béo phì có mái tóc trắng phau. Người già thì bị xem là lú lẩn hay kém khôn ngoan. Già mà ăn mặc trẻ trung thì bị chê là “cưa sừng làm nghé.” Nhắc đến câu này tôi nhớ đến bà chị dâu của tôi, chỉ hơn tôi một vài tuổi, tóc cắt tém, thân hình gọn nhỏ, trông rất mặn mà son trẻ. Chị đến chơi, tôi mang ra mấy cái áo đầm mới mua đại hạ giá, nói, “chị thích cái nào em tặng chị cái ấy.” Chị ngần ngừ rất lâu rồi nói thôi mặc vào sợ người ta bảo cưa sừng làm nghé. Trời ơi, có còn sống bao lâu nữa đâu, sao cứ sợ những lời đàm tiếu như thế. Không dám mặc áo có vẻ trẻ, nhưng tối hôm đó chị để cho một bà chị khác đè đầu ra hớt tóc, mái tóc vốn đã cắt tém rồi, nay ngắn thêm chút nữa nên chân tóc bạc lòi ra. Thế là hai “cụ mắt kém” lôi nhau ra nhuộm tóc trong ánh đèn lờ mờ của sân sau nhà tôi. Thuốc nhuộm nhễu lên sàn gỗ một bệt đen thui. Chẳng hiểu vì sao lại vấy cả vào cái áo trắng của tôi, và cả cái khăn tắm mới tinh. Chị tôi mang tâm lý chung của phụ nữ, không chịu (bị chê) già, nhưng lại sợ người ta phê phán nên không dám chưng diện theo kiểu trẻ. Chị mang tâm lý chung của phụ nữ chỉ muốn được người ta khen là trẻ tự nhiên hay chậm già. Tôi có cô bạn, có người mẹ tuổi hơn sáu mươi, tóc để bạc tự nhiên. Bạn tôi nói, mẹ em tuy già nhưng thích được mọi người khen (dối) là trẻ hơn số tuổi.

Người Việt tin rằng vẻ đẹp của con người căn bản nằm ở mái tóc và thường hay nói rằng: “Răng với tóc là gốc con người.”“nhất da nhì dáng” thì dáng đẹp của người con gái cũng nhờ mái tóc dài. Tóc dài tràn ngập trong văn hóa mỹ thuật Việt Nam, từ văn thơ “Em đi một sớm mai hồng, phất phơ áo lụa bềnh bồng tóc mây”[1] đến tranh ảnh đến âm nhạc. Thập niên sáu mươi tôi nghe mãi trên đài phát thanh “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em. Chiều nao xõa tóc ngồi bên thềm.”[2] “Có người con gái buông tóc thề. Thu về e ấp chuyện vu qui.”[3]  Đến đầu thập niên bảy mươi thì Trịnh Công Sơn đưa mái tóc dài của người con gái đi vào âm nhạc trường sinh bất tử với “tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh.” Cũng những năm ấy, song song với mái tóc dài và dáng người gầy như cánh vạc, Nguyễn Tất Nhiên và Nguyên Sa là hai nhà thơ tiền phong trong việc đưa vào thơ hình ảnh ngây thơ hồn nhiên và xinh xắn của những cô bé tóc ngắn kiểu cao bồi như “Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn. Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh.”[4] và đáng yêu vô cùng đoạn thơ của Nguyễn Tất Nhiên được Phạm Duy phổ nhạc. “Này cô em Bắc Kỳ nho nhỏ. Này cô em tóc demi-garçon. Đạp xe vô lối chợ anh ngó. Quên hết giận hờn thù ghét đám đông.”

Người Tây phương cũng thích tóc dài nhưng không thích nhiều như người Việt. Nếu đem nhạc Trịnh Công Sơn dịch ra tiếng Anh, có nhiều câu tôi e là người Mỹ không hiểu, thí dụ như “rớt xuống đời làm sóng lênh đênh.” Tóc rụng không chỉ là một hiện tượng của tuổi già, nó còn gây cảm giác mất vệ sinh. Thử tưởng tượng đang ăn tô phở ngon lành thì thấy sợi tóc rơi lênh đênh trong nước phở, thử hỏi, có còn ngon không, có còn ngon không? Một cô bạn người Mỹ tôi làm việc chung, đi với tôi vào tiệm bánh donut. Tôi sắp hàng chờ mua bánh, cô lắc đầu quầy quậy kéo tôi đi ra, bảo rằng có một người bán hàng cứ đưa tay vuốt tóc rồi sờ vào thức ăn. Vuốt tóc, tóc dài hay tóc ngắn chẳng thành vấn đề, không phải lúc nào cũng là hình ảnh đáng yêu. Phụ nữ ở Hoa Kỳ, khi làm việc với đàn ông tránh chuyện nghiêng đầu mân mê mái tóc. Hình ảnh này đầy vẻ nữ tính vì thế có thể làm giảm uy thế của người phụ nữ ở vai trò lãnh đạo, và có thể bị hiểu lầm có tình ý hay đang mơ chuyện chiếu giường với gã trai xinh đẹp đang ngồi bên cạnh.

Ít người thích tóc bạc nhưng nếu phải chọn giữa tóc bạc và hói đầu thì bạn sẽ chọn cái nào? Tôi chọn tóc bạc dù tóc bạc nhân đôi cái mặc cảm xấu xí của tôi. Thuốc nhuộm tóc có thể làm tóc rụng, và báo chí đăng rằng, chứng ung thư gây ra cái chết của bà Jacqueline Kennedy Onassis là bởi bà dùng thuốc nhuộm tóc suốt mấy chục năm.

Người ta có thể đẹp thêm nhờ mái tóc, nhưng nếu chỉ có mái tóc đẹp thì vẫn chưa đủ đẹp. Tần phi, trong bài Màu Thời Gian của Đoàn Phú Thứ từ chối gặp vua, vì nhan sắc đã phai tàn, chỉ xin dâng mái tóc thay người. “Tóc mây một món, chiếc dao vàng. Nghìn trùng e lệ phụng quân vương.” Như thế có nghĩa là da dẻ của bà không còn tươi tắn, thân hình không còn nét mảnh mai, nhưng mái tóc vẫn còn xanh? Ở đây xin độc giả cho phép tôi đi ra ngoài chuyện tóc bạc để nói sang chuyện đạo văn. Nguyễn Du viết “tóc mây một món, dao vàng chia đôi” kể lúc Kiều đêm khuya vượt rào sang gặp Kim Trọng và sau đó cắt tóc nguyện thề. May là không ai trách ông Đoàn Phú Thứ đã mượn gần trọn một câu Kiều mà không dẫn nguồn.

Nghệ sĩ Việt Nam bất tử hóa hình ảnh người đàn bà với mái tóc dài; nhạc sĩ Văn Phụng đã ca ngợi mái tóc dài với những câu “Tìm cho thấy liễu xanh xanh lả lơi. Hay đi tìm dòng suối tóc trên vai.” Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thì bay bướm hơn “Ru mãi ngàn năm giòng tóc em buồn.” Tuy nhiên không phải lúc nào tóc là một hình ảnh đẹp. Người Hy Lạp thời xưa đã nhìn thấy sự ghê rợn của mái tóc dài loắn xoắn, như những con rắn cắm trên đầu tua tủa. Tôi muốn nói đến thần thoại Medusa. Nàng là một nữ thần trinh trắng, rất đẹp nhất là đôi mắt và mái tóc, phục vụ trong đền thờ nữ thần Athena. Poseidon, thủy thần, cảm nhan sắc nàng nhưng bị cự tuyệt bèn dùng phép biến nàng thành một con ngựa cái tơ, ông ta thành ngựa đực, và khiến nàng trở nên mê muội để cưỡng hiếp nàng. Athena nổi giận cho là nàng làm ô uế đền thờ của bà nên biến tóc nàng thành rắn. Hễ ai nhìn vào mắt nàng sẽ bị hóa đá. Ngừng ở đây một chút để than phiền là mấy vị thần Hy Lạp sao đàn áp phụ nữ quá. Kẻ đi hiếp dâm thì vẫn được làm thần, còn người bị hiếp dâm lại bị trừng phạt. Càng cay đắng hơn là kẻ trừng phạt lại là một vị nữ thần. Mấy vị thần khác bảo là Athena ghen tị vì trước kia Poseidon cũng từng tán tỉnh bà. Có lẽ bà ghen thật, bởi vì Athena có thể biến Medusa thành đá, hay giết chết nàng mà không cần phải biến nàng thành xấu xí ghê rợn sống với bầy rắn ngo ngoe trên đầu. Và đáng sợ thay, khi kẻ thù của một người đàn bà lại cũng là một người đàn bà. Ui, nhưng mà xin lỗi độc giả tôi đã đi ra khỏi đề tài tóc bạc.

Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên từng hờn trách những sợi tóc dài, đan thành mạng lưới khiến kỵ mã ngã ngựa “quị té trên đường rồi sợi tóc vương chân người.” Những sợi tóc dài này nếu bạc thì sao?  Thì cái lưới làm Nguyễn Tất Nhiên ngã quị sẽ là cái lưới màu trắng. Nhưng những con rắn trên đầu của Medusa chưa kịp biến thành bạch xà thì nàng đã bị Persus chém đầu. Máu của nàng rơi ra biến thành con ngựa trắng có cánh Pegasus. Medusa chết rồi nhưng đôi mắt vẫn còn có thể biến người thành đá và những con rắn vẫn còn thè lưỡi ngo ngoe. Medusa, một nhân vật trong huyền thoại Tây phương lại có cùng vận mệnh với người đẹp Đông phương: “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng. Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.”

Tóc bạc làm giảm nhan sắc phụ nữ, nhưng tóc bạc lại được xem là làm tăng uy quyền và kinh nghiệm của đàn ông. Richard Gere, George Clooney, Sean Connery (ngày còn tại thế), Kelvin Costner, Harrison Ford, càng già càng đắt giá trong giới điện ảnh trong khi các nữ minh tinh hơn bốn mươi là khó kiếm được một vai tốt trong phim. Tóc bạc còn được dùng đánh dấu sự thành công. Mạc Đăng Dung, khi thù nhà nợ nước chưa trả xong mà tuổi già đã sầm sập kéo đến, đã cảm khái ngửa mặt lên trời than rằng “Thù trả chưa xong đầu đã bạc. Dưới trăng bao độ tuốt gươm mài.” Cũng như Vương Duy ở đoạn đầu của bài, trường hợp Mạc Đăng Dung quả là một nỗi buồn tóc bạc. Tóc bạc được dùng để đo chiều dài của sự thủy chung. Phạm Duy đưa hai câu ca dao vào bài hát “Tóc mai sợi ngắn sợi dài.  Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm.” Trịnh Công Sơn chẳng chịu nhường bậc tiền bối. “Áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau.”

Trong khi người Việt ca tụng mái tóc dài của phái nữ, tóc ướt thì “ru em đầu con gió, em hong tóc bên hồ.”[5] Tóc dài gió bay thì “dáng huyền tha thướt đê mê, tóc thề thả gió lê thê.”[6] Ngay cả tóc không chải cũng được vào thơ “còn đâu em ngoan, tóc rối ngổn ngang.”[7] Khoe và ca ngợi mái tóc dài của phụ nữ là cách thưởng thức vẻ đẹp phụ nữ của người Việt Nam. Phong tục của phụ nữ theo đạo Do Thái ngược lại với người Việt. Tôi không biết chắc nhánh nào trong tôn giáo Do Thái, hình như nhánh Hasidic (rất bảo thủ), phụ nữ phải xuống tóc trước ngày lễ vu quy. Tôi biết chi tiết này qua cuốn phim “New York, I Love You.” Trong phim này Natalie Portman đóng vai một cô gái trẻ chuyên nghề môi giới mua bán kim cương. Buôn bán lâu năm với một vị chủ tiệm kim hoàn, nàng đâm ra có cảm tình với ông chủ tiệm; tuy nhiên, ông đã có vợ con, còn nàng thì vài hôm nữa sẽ làm đám cưới với một người chồng theo đạo Do Thái và trước khi làm lễ cưới nàng sẽ xuống tóc. Trong phim có một đoạn Natalie Portman tưởng tượng anh chàng chủ tiệm người Ấn Độ sẽ hôn lên cái đầu trọc tếu của nàng. Nghĩ cũng đáng phục là Portman dám hy sinh mái tóc, để diễn đạt trọn vẹn vai trò cô dâu trọc đầu trong phim. Với người theo tôn giáo Do Thái, mái tóc của người đàn bà là cái đẹp cao quý nhất, do đó, cái đẹp này chỉ dành riêng cho người chồng. Cạo tóc và che đầu bằng khăn quàng là một cách báo cho xã hội biết rằng, người phụ nữ đã là hoa có chủ, đã theo chồng bỏ cuộc chơi. Thấy người đẹp Natalie Portman cạo đầu trọc lốc tôi bỗng nhớ một câu chuyện tiếu lâm. Có một anh tính trăng hoa, cứ thấy gái đẹp là săn đón xum xoe. Vợ không thích, bảo: “Cô ấy chỉ được có mái tóc là đẹp. Thử cạo trọc đầu thì… .” Chồng tiếp lời ngay lập tức: “Thì đó sẽ là cô gái đầu trọc đẹp nhất thế giới.” Không phải ai cũng được như Natalie Portman dẫu trọc vẫn đẹp gái như thường.

Tóc được dùng để đo thời gian, “xấu mặt thì lâu, xấu đầu mấy chốc.” Tóc cũng được dùng so sánh sự giàu có và khó nghèo “nắm người có tóc, không ai nắm kẻ trọc đầu.” Năm 2007 tôi bị người cô chê đầu bạc. Giận đời tôi viết một bài dài, tự chống chế tóc tuy bạc nhưng vẫn dày và mướt. Từ đó đến nay đã gần mười năm, đủ để mái tóc bạc, bạc nhiều hơn, và không còn mướt cũng chẳng còn dày chỉ còn “lơ thơ tơ liễu buông mành.” Nhìn mãi quen mắt tôi đâm ra thấy những mái tóc bạc trắng tinh lại đẹp hơn những mái tóc muối tiêu. Nhớ trong phim Gandalf the Grey trông xấu xỉn hơn Gandalf the White. Mới hôm qua hôm kia cô em chồng của tôi nhìn mái tóc “hai lai” của tôi rồi quở, sao lâu quá cả chục năm rồi mà chưa bạc hết. Ai mà biết! Chuyện giữ cho tóc đừng bạc, hay hối thúc tóc tự nhiên bạc cho nhanh nằm ngoài khả năng điều khiển của tôi.

[1] Của một nhà thơ Tuổi Ngọc mà tôi quên mất tên.

[2] Về Đâu Mái Tóc Người Thương của Hoài Linh

[3] Nỗi Buồn Gác Trọ của Mạnh Phát và Hoài Linh

[4] Nguyên Sa

[5] Ru Tình của Trịnh Công Sơn.

[6] Hướng Về Hà Nội của Hoàng Dương

[7] Hoa Rụng Ven Sông Phạm Duy phổ nhạc

 

 

Vẽ chân dung nhà thơ Luân Hoán

Đi Tìm Bóng Dáng Nhà Thơ Luân Hoán qua tập thơ Thanh Thi
Tác giả: Nguyễn thị Hải Hà

Bài đã đăng ở Thư Quán Bản Thảo lâu lắm rồi, không nhớ số mấy. Mấy bữa nay lục lọi tìm lại các bài viết cũ (sau khi computer hư bị mất hết tài liệu) thì gặp lại một số tài liệu đã cất trong một cái external drive (tiếng Việt là gì ai biết làm ơn chỉ dùm, cám ơn). Bài này đọc lại thấy vui vui. Hồi viết, tôi sợ ông Luân Hoán phiền. Té ra không sao.

Theo bìa sau của tập thơ Thanh Thi do Thư Ấn Quán xuất bản năm 2011, nhà thơ Luân Hoán tên thật là Lê Ngọc Châu sinh ngày 10 tháng 1 năm 1941 tại Hội An, nhập cư Đà Nẵng cuối 1952. Ông hiện đang định cư ở Canada từ tháng 2 năm 1985. Ngoài bút hiệu Luân Hoán ông còn dùng các bút hiệu khác như Lý Phước Ninh, Cự Hải, Châu Hải Châu, Lê Bảo Hoàng, Trần Gia Nam, Hà Khánh Quân.

 

Trang mạng: http://www.luanhoan.net

e-mail: lebao_hoang@yahoo.com

luanhoan@hotmail.com

 

Tác giả đoán trước độc giả sẽ thắc mắc Thanh Thi là gì nên giải thích bằng hai câu thơ lục bát trên bìa sau của quyển sách. Câu lục ông viết: Thanh thi không phải thánh thi.” Còn câu bát thì xin bạn hãy e-mail ông mà hỏi, tác giả sẽ rất vui mà chuyện trò với bạn đọc.

Tôi thú thật là tôi rất dốt thơ, không biết làm thơ, do đó tôi không dám bình thơ. Hôm nay ở vai trò độc giả, tôi cố vẽ chân dung nhà thơ Luân Hoán bằng những bài trong tập thơ này.

Luân Hoán là một người si tình, vì si tình nên ông trở thành thi sĩ để ca ngợi tình yêu và người yêu. Tác giả là người mẫu mực ngay cả trong sự si tình. Yêu người ông yêu có qui luật hẳn hoi. Bài thơ đầu tiên, Nội Qui, có mười qui luật cho người trong cuộc tình. Từ một đến mười gồm có: biết mơ màng, đừng quá chàng ràng kề bên, giả bộ lem nhem vần vè làm dáng, phỉnh em đúng lúc làm thinh đúng giờ, biết vào biết ra, sành điệu đào hoa, hài hước nghiêm trang đi đôi ăn khớp, hiền trước dữ sau, nuôi dưỡng cặp chim, chân thật đàng hoàng.

Luân Hoán yêu suốt đời, trong bài thơ Nếu Như ông viết:

nếu như còn sống một ngày
tôi quyết dành cả suốt ngày hôn em

nếu như còn sống một đêm
tôi sẽ nằm ấp lên em cầm chừng

Người mẫu mực nên ông không say sưa la cà. Ông làm thơ Say nhưng không say rượu, mà say người đẹp hóa ra là tại vì em, váy cao sải bước chênh vênh phố chiều.

quả nhiên em là rượu đào
loại rượu chẳng uống ào ào được đâu
phải ngậm cho môi ngấm lâu
cho mạch hạnh phúc len sâu tế bào

rượu em, say chẳng dật dờ
say chẳng cần phải làm thơ làm gì

Ông có nhiều bạn bè nhưng ông không thích uống rượu:

anh hùng hào kiệt đều mê rượu
ta không hảo tửu, làm tiểu nhân
so vai đứng ngó đời ngang dọc
té đái trong quần chuyện tiến thân

văn nhân thi sĩ đều hảo tửu
ta không mạnh rượu, làm thường nhân
(Vô Duyên Cùng Mỹ Tửu)

ông uống nhâm nhi để chìu bạn nhưng không thích không khí ồn ào của tiệc rượu

một phút ngồi nghe nói
sốt ruột hết một ngày
một giờ nghe rượu hót
một năm còn như say

(Nhậu)

Luân Hoán bảo là ngày xưa ông nhát gái (Cố Tật), nhưng ông chỉ toàn thinh thích những em xinh. Theo đuổi tán tỉnh nàng mãi rồi cuối bài thơ thì chàng si tình lại lém lỉnh chối phăng tôi bảo chưa yêu em có tin? (Yêu và Thất Tình)

Đã rõ ông là người si tình bây giờ tôi thử xem diện mạo ông ra sao. Đây rồi. Trong bài Nhìn, ông bảo ta chừ đích thực đã già, cho dù ta vẫn là ta thưở nào, có cái sống mũi hơi hơi lồi, có mấy sợi râu dưới cằm, ông nhìn chăm chú mình rồi bảo già đâu mà già, tào lao, đầu gối mắt cá bảnh bao vô cùng. Ở một bài thơ khác, Chân Dung Một Người, ông nhận xét về ông: tôi hôm xưa, tôi bây giờ, và trăm năm vẫn gã khờ vô duyên.

Thật ra ông không mẫu mực lắm đâu. Ông thú nhận là đã Ngoại Tình với nàng Thơ.

Làm thơ là đã ngoại tình
nhớ vu vơ loại ngoại tình dữ hơn

. . .

nhưng ngoại tình . . . rất đau đầu
phập phồng ngó trước nhìn sau tối ngày
thú vị nằm ở điểm này
lấm la lén lút mặt mày trầm thư

Ông để lại một phần thân thể ở núi Vàng

Núi Vàng, Nghĩa Địa Một Bàn Chân (1)
gởi bác sĩ Kenyon Kugler và bé Phúc xa xưa

. . .

thế rồi tôi lên núi Vàng
bằng trực thăng giữa chiều loang cánh đồng
nằm im mà thấy bềnh bồng
nghe như mây đảo vòng vòng trong tim

tỉnh ra sửng sốt giật mình
một đoạn chân đã tuyệt tình bỏ đi

bỗng thành cậu bé tức thì
thút tha thút thít như khi bị đòn

Tôi đã thấy ông là người si tình, nhìn thấy dung mạo của ông, và tôi cũng biết ông là người thích triết lý Phật Giáo, phân vân giữa cái còn và mất, hữu hình và vô hình. Mời bạn đọc một đoạn trong bài Nhớ Tiểu Thư Đại Lộc trang 26:

ta đã làm thơ chép tặng em
nhiều bài ngớ ngẩn chẳng đáng xem
nên ta đòi lại và ta mất. . .
dù chưa bao giờ ta có em

cũng cái phân vân giữa cái còn và mất, ảo và thật, ta lại thấy trong bài Thơ Dành Riêng trang 82

ta thiếu em lúc nào?
nhưng chưa hề đánh mất
vẫn còn em sờ sờ
trong lòng ta chất ngất

Luân Hoán làm thơ thật dễ dàng. Ông có thể đưa tên của tất cả các bạn, thi sĩ và văn sĩ, vào thơ Trần Doãn Nho, Phan Xuân Sinh, Trần Hoài Thư và còn bao nhiêu tên tuổi khác kể nhiều sợ bạn đọc chán (Chạy Quanh Cuối Năm). Không ngủ được, rón rén thức dậy tránh không đánh thức người nằm bên cạnh, ông làm thơ. Viết bài thơ xong ông lại ngã lưng lên khép nép một bên tình, hơi thở ấm hâm trái tim trẻ lại (Sớm Mai Làm Thơ). Nằm bệnh viện được người đi thăm, ông làm thơ (Một Lần Ghé Thăm) những câu thật nồng nàn yêu không nói yêu một lần nào cả, môi khóa nôi nhốt nhịp tim đầy. Về thăm lại Đà Nẵng sau 18 năm xa cách ông làm thơ. Trong 125 trang với 56 bài thơ, hơn sáu mươi phần trăm của 56 bài này là thơ tình và có chừng hai mươi bài trong tập thơ được làm theo thể lục bát.

Điểm độc đáo nhất của thơ Luân Hoán là độc giả sẽ không tìm thấy những câu thơ diễm lệ trau chuốt, không có cách thôi sao của Giả Đảo, không có cách trau chuốt đánh bóng chữ của Lê Đạt, không hận đời như thơ Nguyễn Tất Nhiên; bước vào cõi thơ của Luân Hoán tôi thấy một tâm hồn dung dị chấp nhận cuộc đời với những thăng trầm của kiếp người. Bất cứ cái gì trong cuộc sống cũng có thể là nguồn cảm hứng của ông, các cô nữ sinh ở trường Hông Đức, cú điện thoại của người quen, bức ảnh, chạy xe trên bến Bạch Đằng Tây, sinh nhật năm 67 tuổi, đọc Tây Sương Ký, hay nghe bài hát Tà Áo Văn Quân. Khó mà tưởng tượng được một câu nói thường nghe trong cuộc sống hằng ngày vào tay ông lại biến thành một câu lục bát đậm đà. Không phải lúc nào cũng mẫu mực tuân theo luật lục bát, ông có những câu thơ lục bát trúc trắc, duyên dáng phá nhịp điệu như một chiếc răng khểnh nghịch ngợm của một cô gái xinh đẹp. Thơ của ông như tôm chua càng ăn càng nghiện, như rượu nếp than bà ngoại ủ trong bếp. Uống vào không biết là uống rượu, say mà không biết mình say, vì cái say rất đằm.

Tôi sợ nói nhiều sẽ làm bạn đọc chán, tốt nhất là xin mời thưởng thức vài bài thơ của ông.

Nguyễn thị Hải Hà

Lan man vài phim hay

Tôi xem và xem lại ba phim có kết cuộc giống nhau. “Love Story – Chuyện Tình,” “Sweet November – Tháng Mười Một Ngọt Ngào,” và “Autumn in New York – Mùa Thu ở New York.” Một tình yêu rất lãng mạn, say đắm, nhưng hạnh phúc bị tan vỡ nửa chừng vì người con gái mang trọng bệnh rồi qua đời. Chuyện Tình từ khi ra đời đến nay đã được nhiều quốc gia trên thế giới phóng tác.

Nếu bạn đang lập danh sách 100 phim hay của riêng bạn, tôi xin đề nghị (nếu bạn chưa có phim này trong danh sách) phim Wuthering Heights – Đỉnh Gió Hú. Phim này có nhiều kịch bản, tôi thích phim năm 1939 do Laurence Olivier đóng vai Heathcliff. Tôi hay nói về truyện và phim xưa, thường nhắc đến Anna Karenina và Gone With The Wind – Cuốn Theo Chiều Gió, không hiểu sao tôi không có dịp nhắc đến Đỉnh Gió Hú, một truyện tôi thích có thể nói là hơn cả Jane Eyre, Anna Karenina, và Gone With The Wind.

Tôi nhận ra khuynh hướng đọc của tôi, tôi thích loại truyện và phim, ngoài khuynh hướng cổ điển, còn thể hiện khía cạnh tăm tối và bản chất độc ác của con người. Có lẽ vì thế mà tôi bị cuốn hút vào quyển Wuthering Heights.

Mỗi khi nhắc đến chị em bà Brontë (để giản dị tôi chỉ dùng chữ é) người ta thường nhắc đến bà Charlotte Bronté với quyển Jane Eyre (thật ra bà còn vài cuốn nữa), Emily với Wuthering Heights, và người em út Jane làm thơ nhưng chưa nổi tiếng bằng hai người chị. Cả ba người con gái họ Bronté đều chết trẻ. Charlotte ở tuổi hơn bốn mươi, Emily hơn ba mươi, và Jane chỉ mới hai mươi sáu. Tôi không nhớ Charlotte chết vì bệnh gì, còn Emily và Jane chết vị bệnh lao phổi. Thật là đáng kinh ngạc và khâm phục, một người con gái gia cảnh nghèo khó, bệnh hoạn, yếu đuối như Emily lại có thể sáng tạo ra một tác phẩm đào sâu về khía cạnh tối tăm đầy thù hận và cũng đầy yêu thương với một tình yêu vượt ra ngoài cuộc sống vói đến cõi chết của Heathcliff và Cathy Earshaw trong Wuthering Heights.

Cũng như phim Chuyện Tình, Đỉnh Gió Hú có hằng chục bản khác nhau trên toàn thế giới. Tôi có xem một phim kịch bản khác của Đỉnh Gió Hú (1992) do Ralph Fiennes và Juliette Binoche đóng, thật là vô cùng thất vọng.

Còn hai phim tôi xem đã lâu, nhưng chưa biết tôi muốn làm gì viết gì. “The Lake House – Căn Nhà Trên Hồ” tôi ước gì có thể đọc được truyện bằng tiếng Hàn, hay bản dịch từ tiếng Hàn sang tiếng Anh hoặc tiếng Việt. “Stage Beauty – Mỹ Nhân (Trên) Sân Khấu” tôi mở ngoặc đóng ngoặc chữ (trên) vì nghĩ là chữ trên hơi thừa, nhưng giữ nó để nghe êm tai hơn thì có lẽ lúc nào đó siêng siêng một chút sẽ viết giới thiệu. Phải viết tựa đề của phim vào đây để khi quên còn có chỗ nhắc cho mình nhớ.

Đỉnh Gió Hú (1939) do Charles McArthur và Ben Hetch viết phim bản. Stage Beauty là phim kịch bản của Jeffrey Hatcher. Có lẽ bạn sẽ không thích lắm vì đối thoại trong phim giống như đối thoại trên sân khấu của kịch. Có người nghĩ là lối đối thoại cứng, màu mè lên gân, (cường điệu) nhưng nó rất văn chương, đầy ẩn ý, đòi người xem phải suy nghĩ và thấy thấm thía. Với người không thích kiểu đối thoại này, có thể họ sẽ bị ngủ quên. Nhưng tôi thích lối phim có thoại kịch như thế. Bạn sẽ tìm thấy đối thoại như thế trong các phim xưa như “Cat on a Hot Tin Roof” hay “Street Car Named Desire” chẳng hạn.

Xem Đỉnh Gió Hú, tôi nhận ra tôi chưa hề biết yêu (như những nhân vật chính trong phim) là gì, và thú thật, tôi cũng không muốn yêu hay được yêu giống như họ. Dữ dội quá. Khốc liệt quá. Đôi khi không cần yêu nhiều, yêu nhàn nhạt thôi, chỉ cần đối xử tử tế với nhau, cũng đủ sống chung mấy chục năm.

Vụn vặt mấy ngày qua

mèo bố xuất hiện
Mèo bố

Tôi đoán, đây là con mèo bố của lứa mèo con, Củ Gừng sinh lần thứ nhất. Tôi gặp chàng nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi có thể chụp ảnh. Tôi đoán nó là con mèo được nuôi trong nhà của một trong những ngôi nhà đồ sộ trên đồi. Nó dạn dĩ và dường như đang đi tìm đối tượng để yêu.  Hai anh em Củ Gừng con là mèo Anh (sọc nâu nhạt có chấm trắng trên cổ) và mèo Út, khoang nâu đậm hơn, nhỏ con hơn mèo Anh. Cả mèo Anh lẫn mèo Út đều to lớn, hơn mẹ. Nora nghênh ngang xù lông cổ chống đối con mèo lạ, nhưng chỉ được một hồi rồi rút lui. Xem chừng từ nay anh chàng to béo mèo bố này phải chịu đói tình vì Nora và Củ Gừng đã được triệt sản. Còn mèo Anh, mèo Út, và Inkie là mèo đực và cũng triệt sản luôn.

đạp trên lá vàng khô
Đạp trên lá vàng khô
Nhìn gì đây
Nàng nhìn tôi ngơ ngác như dò hỏi, bà là ai?

Hôm trước tôi hứa hẹn mùa thu về là có con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô. Thì đây, giữ đúng lời. Nai thường đến sân trước hay sân sau nhà tôi để ăn lá. Rất khó chụp ảnh đàn nai vì chúng thường đến sáng sớm hay chiều tối không đủ ánh sáng để chụp ảnh. Và chúng lại rất nhát hễ thấy bóng người là chạy tán loạn rất nhanh. Hôm nay hên, chụp vội vàng được hai con nai. Cả hai đều có sừng.

Đôi Giày Tango

Sáng hôm sau về nhà, loay hoay một hồi không mở được cửa nàng nhận ra cửa đã thay ổ khóa.  Trên thềm là phong thư của chồng nàng.  Nội dung ngắn gọn.  “Anh đã nộp đơn. Mọi liên lạc hay điều đình, đều phải qua luật sư của anh.”  Nàng thấy chếnh choáng như thể men rượu đêm qua còn sót lại.  Dù biết rằng chuyện sẽ đến mức này nhưng đây là cách cư xử rất tệ.  Không thể nói bằng lời với nhau à?  Phân nửa tài sản này cũng của nàng đấy chứ.  Tất cả chỉ vì chuyện nàng đi học nhảy Tango.

Nàng không ngờ nàng đoạt giải nhất cuộc thi Tango hạng nhập môn. Cuộc thi thật dễ dàng, quá sức tưởng tượng của nàng. Nàng không bị vấp ngã, rách áo, quên bài, lỗi nhịp như nàng hằng lo sợ. Nàng nhẹ nhàng bay lướt trên sân khấu, buông người vào vòng tay của Vũ, và thả hồn theo tiếng nhạc Tango. When the marimba rythm starts to play. Dance with me. Make me sway… .  Hết bản nhạc này đến bản nhạc khác. Nàng bước như mơ trong ánh đèn rực rỡ và tiếng vỗ tay cuồng nhiệt của khán giả. Sau cơn mơ là cơn say. Say vì rượu sâm banh rót tràn lan, hay vì cơn giao hoan với Vũ? Sau mấy tháng tập luyện, những bước chân nồng cháy quyện vào nhau, cơ thể hai người quá quen thuộc ở vùng ngực và hông, cuộc giao hoan diễn ra như một sự đồng điệu của thể xác, và thăng hoa của nghệ thuật. Người ta nói không sai. Tango là cách biểu lộ theo chiều đứng những khao khát của chiều nằm. Đêm qua nàng ở lại với Vũ trong căn gác của trường. Chỗ này trước kia của Bianca, cô giáo chuyên dạy trẻ em môn “Tap” dancing.

Nàng ngồi xuống bậc thềm duỗi dài đôi chân nhìn đôi giày khiêu vũ lấp lánh trong nắng. Từ khi có đôi giày hình như nàng chẳng hề rời nó. Đôi giày như giúp nàng tăng sinh lực, khỏe ra và trẻ hơn. Nàng tự hỏi. “Mình đoạt giải khiêu vũ bởi vì mình thật sự có tài, hay nhờ đôi giày?” Lời ông chủ tiệm giày trở lại với nàng. “Mỗi đôi giày có định mệnh của nó. Và nó sẽ thay đổi định mệnh của bất cứ người nào nó chọn.”

Đó là một buổi chiều cuối tháng Năm, trời mùa xuân ấm áp, khiến nàng thèm dạo phố. Nàng đến một thương xá mới mở, không chủ ý mua gì, chỉ ngắm nhìn hàng hóa trưng bày trong các tủ kính. Một hành lang của thương xá nhiều gian hàng chưa được thuê nên khá vắng vẻ. Ở cuối hành lang có một tiệm bán giày cả nam lẫn nữ. Trong khung kính là những đôi giày đủ màu đủ kiểu. Via Spigel da cá sấu, đế bằng, mũi nhọn. Louboutine với cái mặt dưới của giày, nơi đặt bàn chân, làm bằng da màu đỏ. Màu đỏ chẳng để làm gì cả ngoại trừ cho người ta biết đây là loại giày đắt tiền. Manolo Blanik với những kiểu giày thật lạ chẳng đôi nào giống đôi nào. Chỉ cần nhìn gót giàyBlanik là biết ngay tên thương hiệu bởi vì nó được đẽo vuốt bằng lòng yêu mến của người thợ làm giày. Mặt trước hiệu giày là tường kính trong, sau tường kính là khoảng rộng để trưng bày hàng, trên cái bệ trắng có thể tự xoay chung quanh tâm điểm của nó là một đôi giày làm bằng tơ, rất mỏng màu da người, có đính cườm, kim tuyến lóng lánh. Cách bày hàng khiến nàng có cảm tưởng những đôi giày hiệu danh tiếng kia chỉ là hàng phụ thuộc, như những nàng cung phi chầu chực bên nàng công chúa là đôi giày tơ. Nhìn một chập, nàng có cảm giác đôi giày bay lên, như có cánh. Đôi giày cúi mũi giày xuống rồi ngẩng lên ba lần, như thể chào nàng. Nàng chớp mắt đã thấy đôi giày đáp xuống kệ, yên tĩnh. Không có dấu hiệu nào chứng tỏ nó vừa cất cánh bay. Nàng nhìn lầm chăng?

Người bán hàng bước ra, bắt tay nàng. Thay vì buông tay, ông nhẹ nhàng lật ngửa lòng bàn tay của ông, nâng đầu mấy ngón tay nàng, dẫn nàng vào trong tiệm. Ông mặc áo đuôi tôm và đeo găng tay trắng như người sắp đi dự dạ hội. Có lẽ ông là chủ tiệm chứ không phải là người làm thuê.

“Tôi muốn thử đôi giày tơ, màu da người đang chưng trên kệ.” Ông cụ đi ra khung kính trưng bày nhìn kiểu giày rồi trở vào nói:

“Tôi e rằng không thể chìu ý cô. Đó là đôi giày duy nhất tiệm của tôi còn lại. Chỉ để làm kiểu chưng chứ không bán. Tuy nhiên nếu cô muốn tôi xin lấy nó ra cho cô thử. Đôi giày ấy bé lắm, số 5B, ít khi vừa chân ai. Thường thường phụ nữ mang giày số 6 rưỡi hay 7B.”

“Số 5B thì có thể vừa chân tôi đó ông.”

Ông cụ mời nàng ngồi xuống ghế, quì bên cạnh, nâng đôi bàn chân nàng lên, tháo đôi giày cũ, và mang đôi giày mới lấy từ tủ kính vào chân nàng. Đôi giày làm bằng lụa, tẩm hồ keo có vẻ cứng cáp, nhưng khi mang vào nó êm và mềm như da trẻ con. Tùy theo góc nhìn và ánh đèn, đôi giày thay đổi màu, màu da trần, hồng đào, và màu rượu sâm banh. Nàng đứng lên thử giày, đi vài bước. Ông cụ nhìn nàng mỉm cười.

“Cô thích đôi giày này vì cô là vũ công tango?”

“Thưa không. Tôi hành nghề kế toán. Tại sao ông hỏi thế?”

“Vì đây là kiểu giày Tango. Mũi giày bọc gần hết các đầu ngón chân để bảo vệ ngón chân. Gót cao vừa phải để vũ công di chuyển dễ dàng và lâu mỏi. Có dây buộc vào cổ chân để giày khỏi tuột chân và làm tôn vẻ đẹp của cổ chân.”

Đôi giày ôm khít khao chân nàng. Với nàng, tìm được đôi giày vừa khít là một điều khá lý tưởng, ít khi xảy ra. Bên cạnh việc nàng có đôi bàn chân hơi nhỏ hơn bình thường, bàn chân trái của nàng lại nhỏ hơn bàn chân phải một số nên ít khi nàng được mua đôi giày vừa ý. Hễ vừa chân mặt thì chân trái hơi rộng. Đôi giày kiểu hơi lạ, không giống như giày người ta sản xuất hàng loạt bán trên thị trường. Nó như được làm bằng tay, tỉ mỉ, để tặng riêng cho chủ nhân.

“Tại sao cô chọn đôi giày này? Nó có gì đặc biệt khiến cô chú ý đến nó?”

“Tôi nói điều này sợ ông cho là tôi có bệnh ảo tưởng, hay tệ hơn nữa ông sẽ bảo là tôi điên. Đôi giày bay lên và cúi đầu ba lần như chào tôi.”

“Như thế thì nó đã chọn cô làm chủ của nó rồi. Tôi hành nghề bán giày lâu năm. Đã từng nghe truyền thuyết giày chọn người. Thường thường người ta chọn giày. Nhưng thỉnh thoảng có những đôi giày đặc biệt, có định mệnh riêng và chúng sẽ chọn người mang giày. Chúng sẽ thay đổi cuộc đời người mang chúng.”

“Thay đổi như thế nào vậy ông? Tốt hơn hay xấu hơn?”

“Có khi tốt hơn, có khi xấu hơn, có khi vừa xấu vừa tốt.”

“Thí dụ như?”

“Đôi giày có thể giúp người ta thành công trong một lĩnh vực mà họ không biết họ có năng khiếu trong lĩnh vực ấy. Cô đã chẳng từng nghe nói là cứ cho một cô gái đẹp một đôi giày thật tốt cô ấy sẽ thay đổi thế giới hay sao?”

“Còn xấu thì như thế nào?”

Ông lão mỉm cười. Giọng của ông có vẻ như nói đùa, trêu nàng.

“Cô còn nhớ câu chuyện đôi huyết hài của Andersen không? Đôi giày nhảy múa liên tục đến độ chân cô gái ứa máu vẫn không ngừng. Đến khi cô gái kiệt sức, để cứu mạng sống của cô, người ta phải chặt chân cô lấy đôi giày ra. Lại có đôi giày mang số phận ngoại tình; nó xui khiến người mang nó, phạm tội. Vào cái thời đàn bà ngoại tình sẽ bị xử tử, nàng bị cho vào bao bố cùng với đá tảng rồi đẩy xuống sông.” Ông cụ xoa tay, cười xòa. “Ơ! Sao tôi lại kể cho cô nghe những chuyện nhảm nhí thế này. Làm cô sợ hãi có lẽ chẳng dám mua giày nữa. Đó chỉ là những câu chuyện hoang đường. Cô đừng sợ nhé.”

“Ông kể chuyện rất duyên dáng, xin ông đừng lo ngại, tôi không dễ tin và nhát gan đến thế đâu. Cứ tạm tin là có những đôi giày có khả năng thay đổi bản tính hay số phận của con người, nếu người ta cởi chúng ra không chịu mang nữa thì sao? Ném đôi giày đi? Hay nếu đôi giày trở nên cũ và hư, thì sao? Định mệnh, nếu có thể bị thay đổi vì một đôi giày, dễ dàng như thế, khi không dùng đôi giày nữa thì sự thay đổi ấy có dừng lại không? Hay chuyển sang hướng khác? Vả lại phụ nữ, nhất là phụ nữ, không chỉ có một đôi giày, cả chục đôi là thường. Định mệnh chủ nhân của những đôi giày sẽ như thế nào nếu mỗi đôi giày có một định mệnh khác nhau?”

“Cuộc đời của mỗi đôi giày thì không mấy lâu. Một vài tháng hoặc là một vài năm thôi. Vả lại số giày có thể chọn người để thực hiện định mệnh của chúng thì không nhiều. Do đó sẽ không có trường hợp một người có nhiều đôi giày với định mệnh khác nhau.” Ông cụ mỉm cười, trả lời.

“Tôi vẫn muốn mua đôi giày này nếu ông đồng ý bán.” Ngần ngừ một chút nàng nói thêm, kèm theo nụ cười tinh nghịch. “Cho dù ông bảo rằng đôi giày này có số phận bị chồng bỏ tôi vẫn muốn làm chủ nó. À không, muốn nó làm chủ tôi.”

“Nếu cô thích đôi giày đến độ không sợ bị tan vỡ hạnh phúc, tôi xin tặng nó cho cô. Ngay từ lúc cô nhìn nó từ ngoài cửa tiệm, tôi đã biết là nó thuộc về cô. Không mấy người có đôi bàn chân Cinderella như cô. Thêm vào đó, đôi giày đã chọn cô. Cô hãy mang nó, dù đi làm hay đi đâu cũng thế. Một đôi giày đẹp có thể giúp cô trở nên tự tin và thành công hơn. Nếu đôi giày này hư rách trước khi cô chán nó, tôi sẽ tặng cô một đôi giày khác giống hệt như đôi giày này. Cô phải hứa là dẫu có bề nào cô sẽ chẳng trách tôi.” Ông cụ nói, không cười, nhưng chính cái vẻ tỉnh táo này lại càng khiến cho nàng nghĩ rằng ông có duyên. Nàng dợm cởi đôi giày. Ông cụ ngăn nàng lại. Ông lặng lẽ cho đôi giày cũ của nàng vào trong túi giấy. Ông cụ dìu nàng ra khỏi cửa tiệm. Nàng ngỡ ngàng, bước đi như thể bị đôi giày dẫn đường. Ngoái đầu nhìn, cửa tiệm đã tắt đèn. Nàng cố gắng nhìn tên bảng hiệu, không còn rõ nét.

Đi đâu nàng cũng được khen. Đôi giày đẹp khiến nàng vui đến độ không còn muốn mang đôi giày nào khác. Từ khi có đôi giày, trong đầu nàng luôn luôn vang vọng những bài hát trước kia nàng thỉnh thoảng nghe nhưng không chú ý. “Bài Tango hôm nào. Bước em Tango lẻ loi…” “Đàn đã khơi rồi, trong lúc đêm tàn rơi. Đàn khóc ai hoài cho héo hoa lòng tôi…” Tiếng nhạc trong đầu khiến người nàng bức rứt, muốn di động, muốn chạy, muốn nhún nhảy theo điệu nhạc.

* * *

Vài ngày sau đó, đang lái xe mà đầu óc cứ tơ tưởng tiếng nhạc tango, Quê chạy quá lố con ngõ vào nhà. Đường một chiều nên Quê phải đánh vòng khá xa để quay trở lại. Quê lại quẹo nhầm đường, đi ngang một thương xá nhỏ, thấy có trường dạy khiêu vũ. Thầy dạy khiêu vũ lại là Vũ, bạn cũ không chung lớp nhưng chung trường từ thời trung học. Có một dạo đôi bên cùng thích nhau nhưng không nói ra. Vũ nhìn đôi giày của nàng, khen đôi giày đặc biệt như thể có người nào đó làm giày để tặng riêng cho nàng. Chàng nói: “Đôi giày khởi nghiệp.”

Quê học chỉ mỗi điệu tango với những cách biểu diễn khác nhau. Tango Argentina, Milonga, American ballroom, Canyengue. Vũ đề nghị nàng cắt tóc ngắn, kiểu pompei, hiên tóc phủ trán cắt thật thẳng, hơi trên chân mày một chút, như cách một làn chỉ mỏng. Phía trước, nhìn nghiêng từ phía gò má, tóc dài hơi quá cằm một chút tạo thành một đường xéo hướng lên trên gáy. Phía sau tóc vừa phủ chân gáy không che cổ. Quê trang điểm kỹ hơn. Son môi đỏ. Tóc đen nhánh. Vẽ chân mày, dặm lông mi đen đậm. Ai cũng bảo Quê thoát xác. Lớp mỡ bụng biến mất. Lưng thẳng. Cằm ngước. Vai ngang. Cổ chân thon. Dáng đi của mèo rừng. Khớp xương của Quê bỗng dưng hết đau nhức. Mắt nàng không còn đeo đôi kính cận dày cui. Khiêu vũ, sự năng động vận chuyển khiến nàng trẻ lại.  Đồng thời Quê cũng nhận ra sự thay đổi ở chồng nàng. Mùi mồ hôi của Quyền sao đậm thế, anh không tắm mỗi ngày? Anh ăn mặc nhếch nhác trông giống như anh thợ sửa ống nước. Tóc của anh sao bóng nhẫy, không gội đầu mấy ngày rồi?

Quyền không tán thành việc nàng học khiêu vũ nên luôn luôn gắt gỏng. Bản tính của Quyền vốn khó khăn, hay phê bình chê bai, bây giờ càng tệ hơn. Đến giờ ăn không chịu ngồi vào bàn, nếu không mời thì Quyền cứ ngồi đọc báo. Ngồi vào bàn rồi, không chịu cầm đũa nếu vợ không đưa tận tay. “Canh nêm nhạt quá.” “Nước mắm mặn quá.” “Em già rồi mà không nên nết, cứ đêm này đêm khác ngả ngớn đú đởn với đàn ông.” “Đàn bà, mọi đam mê đều trở nên lố bịch.” “Em làm sang làm dáng cho đến mấy chân em cũng vẫn dính phèn.”

Quê cãi lại. “Khiêu vũ là một nghệ thuật cũng là môn thể thao.” “Không phải ai khiêu vũ cũng mê trai.” “Em chịu trách nhiệm tài chính trong gia đình đồng đều với anh. Em nấu ăn giặt giũ rửa chén y như những người phụ nữ ở nhà nội trợ. Nếu anh có thể đánh quần vợt một tuần ba lần thì tại sao em không được quyền học khiêu vũ khi anh ở ngoài sân banh?”

Dĩ nhiên, Quê không phải là người mê tín dị đoan có thể tin lời ông cụ bán giày, một đôi giày có thể làm chủ và thay đổi định mệnh của người mang chúng. Tuy nhiên, từ khi có đôi giày, chỉ trong vòng mấy tháng mà cuộc đời nàng có nhiều thay đổi không ngờ. Xin nghỉ hưu sớm để có thể dành trọn thì giờ và sức lực tập luyện Tango. Một ngày sau khi được giải thưởng khiêu vũ Tango thì bị chồng ly dị và đuổi khỏi nhà. Quê thấy ngỡ ngàng đôi chút nhưng ngậm ngùi thì không. Cuộc hôn nhân của nàng đã nhạt nhẽo từ trước khi nàng phát hiện mối đam mê của nàng với Tango. Nàng không biết chắc, có phải vì không có hạnh phúc mà nàng đến với Tango? Hay Tango là giọt nước làm tràn ly dẫn đến ly dị? Thay vì buồn phiền, nàng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Phải chăng quyết định của Quyền, ly dị và đuổi nàng ra khỏi nhà, là giải pháp ngắn nhất và giản dị nhất mà từ lâu nàng thầm ước?

“Quê có thể ở tạm căn gác của trường.”

“Thế Bianca thì sao?”

Nhiều lần đến lớp học khiêu vũ Quê gặp Bianca đứng trên gác bên cửa sổ. Nét mặt buồn, mắt hướng xa xăm. Người bà toát ra một vẻ cô độc lặng lẽ. Bà đứng bên trong trường khiêu vũ nhìn ra bên ngoài đường phố như tìm kiếm và tiếc nuối một điều gì đã mất. Quê đứng bên ngoài đường phố nhìn vào bên trong trường khiêu vũ như tìm kiếm một cái gì đó nàng khao khát nhưng chưa có. Ly dị chồng từ hồi còn trẻ, bà dành hết cả cuộc đời cho khiêu vũ “Táp” (tap dancing). “Bianca bị đột quị qua đời từ tuần trước. Anh không muốn Quê xao lãng tâm trí trước ngày dự thi nên không nói cho Quê biết.”

* * *

Bianca có một đôi giày khiêu vũ “Táp”. Đôi giày cũng kín mũi và có quai ở cổ chân, màu vàng kim, bên dưới đế có gắn hai miếng kim loại. Bà đặt đôi giày ngay ngắn trên một cái kệ giống như bệ thờ. Dưới gót giày là tấm thiệp có hàng chữ “Đôi giày khởi nghiệp.” Quê nhớ, ngày đầu tiên nhìn thấy đôi giày của nàng, Vũ cũng nói như thế. Thế nào nàng cũng phải hỏi Vũ. Chữ nghiệp chàng dùng đi đôi với chữ nghề, hay nó liên quan đến định mệnh, như trong nghiệp chướng.

Quê đến đứng bên cửa sổ. Trong đầu nàng vẫn vang dội điệu nhạc tango “I can hear the sound of violin, long before it begins… .” Mùa lễ Tạ ơn bắt đầu. Năm nay tuyết rơi sớm. Soi bóng mình qua cửa kính, nàng thấy mình hao hao giống Bianca.

Nguyễn thị Hải Hà

Một buổi đi rừng

vương miện của alien
Vương miện của người ngoài hành tinh

Hôm qua tôi đi rừng. Trời không lạnh mấy, chừng 5 độ C. (khoảng 43 độ F.) Mùa đông lại ngày thường trong tuần, rừng rất vắng. Đi cả mấy tiếng đồng hồ chẳng gặp ai.

Đến một nơi khá rộng rãi thấy hai người lui cui với hàng bụi rậm dọc theo đường mòn. Một nam một nữ. Người đàn ông mặc áo khoác ngắn, không dày lắm. Người đàn bà mặc áo khoác dài, và dày. Thấy chúng tôi đến gần ông lên tiếng:

“Ông bà có biết chúng tôi đang làm gì không?”

“Ah! Tôi cũng đang tự thắc mắc đây.” Tôi vừa nói vừa cười.

Ông chỉ vào một cái cây không lá, mọc thẳng, trông như một ngón tay chỉ lên trời, màu nâu nhạt, chỉ có điều là ngón tay này dài đến chừng hơn hai mét. Giải thích:

“Đây là cây azalea Nhật Bản. Có nhiều loại azaleas, Nhật Bản, Hàn quốc. Đây là loại thảo mộc ngoại lai, xâm lấn môi trường rất mạnh. Chúng tôi cắt bỏ chúng để chúng không tận diệt cây cỏ nguồn gốc địa phương.”

“Làm thế nào mà chúng có mặt ở nơi đây?” Tôi tò mò hỏi trống không. Nghĩ thầm ai mà đem cây của Nhật ra ngoài rừng của người Mỹ trồng để làm gì.

Người đàn bà, khoảng sáu mươi, tóc bạc, hồng hào, ăn mặc khá đẹp, có vẻ như đi phố hơn là làm việc trong rừng, trả lời câu hỏi của tôi:

“Chim rừng ăn hạt của cây. Ăn chỗ này rồi bay đi chỗ khác. Phân của chúng rơi rớt khắp nơi mang theo hạt còn sót trong phân. Cứ thế mà cây mọc khắp nơi.”

Chung quanh, dưới chân hai người là kéo cắt cây, loại kéo to, có thể cắt được cả những thân cây to bằng cổ tay tôi. Họ có cả cưa bằng tay nhưng rất cứng và bén. Cây azalea Nhật Bản, quả thật mọc khá nhiều, có vẻ như rễ luồn dưới đất, gặp chỗ thuận tiện là trồi lên, thẳng thóm khỏe mạnh. Nói là nhiều, một khoảng túm tụm dăm ba cây azaleas Nhật Bản, nhưng so với vô số cây địa phương, cả một rừng bạt ngàn kia thì một nhóm cây thật chẳng là bao.

“Loại này mùa xuân cho hoa khá đẹp.” Tôi nói bâng quơ.

“Đúng vậy. Hoa của chúng rất đẹp nhưng chúng làm hại các loài cây cối địa phương khác.” Người đàn ông nói.

Sau khi cắt cây, họ dùng một loại dung dịch thuốc diệt cỏ có pha màu xanh bôi lên chỗ cắt gốc cây gần sát mặt đất để tận diệt, giết cả rễ, để đánh dấu là họ đã ra tay tàn sát kẻ xâm lấn. Đây là rừng hoang, cây cỏ dại mọc um tùm. Mùa xuân mùa hè hoa rừng nở thơm ngát. Nhiều chỗ có cây dâu dại, loại trái dâu mâm xôi, dâu tằm. Um tùm như thế nhưng trời lạnh hung là chúng biến mất hết, tàn rụi hết.

Tôi nhớ khi đi vườn Bách Thảo ở New York, thấy người ta có cả một khu rừng nhỏ để trồng riêng đủ thứ loại azaleas Nhật Bản, Hàn quốc, Trung quốc. Còn ở đây người ta tìm giết chúng. Cũng chỉ là cây mọc hoang, tại sao người ta phải giết loại cây (họ tin là) có nguồn gốc nước ngoài, để cho loại cây địa phương được phát triển? Cứ để chúng sống tự nhiên thì đâu có hại gì. Rừng hoang chứ có phải trại trồng cây ăn trái đâu mà sợ. Họ có vẻ như là những người yêu cây cỏ, và họ tin là họ đã làm việc thiện để bảo vệ cây cỏ của xứ họ. Thoạt tiên nghe thì cũng phải chăng, bình thường. Nhưng có thật như thế là bình thường và phải chăng?

Thế còn người ta, liệu có người sẽ bảo vệ nguồn lợi, sự sống còn của người bản xứ ,và tìm cách loại bỏ, những người đến từ xứ khác, càng lúc càng đông chen chỗ sống trên xứ họ? Và như thế có công bằng không? Tại sao tôi lại có ý nghĩ so sánh giữa người và cây khi thấy người ta cắt cây ngoại lai ở trong rừng? Tôi là người nước ngoài tự ví mình như cây cỏ ngoại lai, đến không được mời, phát triển tốt đâm ra có vẻ chen lấn giành giật cuộc sống của người bản địa.

Còn bạn, bạn có nhìn thấy người ta tìm cách loại bỏ người gốc ngoại quốc đến làm việc trong công ty của người bản xứ? Khi họ downsize, người gốc nước ngoài thường bị cho rơi trước người bản xứ?

Loài người của chúng ta có khi khá bất công mà không nhận ra. Có một bà đi tìm bắt giết chim swallow bởi vì loại này mỏ cứng, cưỡi lên lưng rồi mổ rỉa óc của những con chim blue jays nhiều màu sắc và đẹp hơn.

Tại sao người ta có quyền quyết định dân này, loại cây này, loại chim này phải bị diệt bỏ để dành đất sống cho giống dân khác, loài cây khác, loài chim khác?

Nhiều khi cho mèo hoang ăn, chúng ăn không hết, racoon và opossum đến ăn. Ông Tám có ý không thích những con thú rừng hoang này. Nhưng nghĩ cho cùng, tại sao mình thấy thương hại những con mèo hoang mà không muốn bố thí cho mấy con thú kia ăn?

Tại sao?

bông cỏ khô
Hoa khô của cỏ dại