Một buổi đi bộ bình thường

Nhìn gần

Đang đi trên đường trail, tôi nghe có tiếng sột soạt phía sau lưng. Nghĩ là mấy con rùa nghe tiếng chân người chuẩn bị nhảy xuống nước. Tôi quay lại nhìn thì thấy con hạc xám đứng gần sát bên tôi, trong bụi rậm. Gần đến độ tưởng chừng như vói tay ra là có thể nắm được cổ của nó. Tôi giơ máy lên chụp. Ống kính 75 mm chỉ thu được một khoảng ngắn trên đầu, không thu được cái mỏ của nó. Tôi lùi bước nhè nhẹ thêm hai ba bước nữa, vừa chụp được tấm ảnh thì nó vụt bay. Nói thì lâu chứ chuyện xảy ra chỉ trong vài giây. Tôi gọi great blue heron là hạc xám vì quen tật. Người Việt dịch là con diệc xanh lớn, để phân biệt với blue heron loại nhỏ. Hạc xám không mấy dạn dĩ nhưng con này có lẽ đã quen với hoạt động của loài người chung quanh nên không có vẻ sợ hãi. Loài này thường hay đi lò dò trong nước, chầm chậm, đi tìm thức ăn. Có lần tôi bắt gặp một con hạc xám đang cố nuốt một con rắn rất dài còn treo thòng lòng từ trong mỏ của nó. Không biết nó có nuốt được không hay phải nhả ra. Tôi tiếp tục đi nên không biết kết quả ra sao.

Đàn wood ducks

Tấm ảnh chụp hư, bị nhiều nắng quá ảnh cháy. Dùng photoshop chỉnh sửa cả buổi chỉ được như thế này. Wood ducks hình như đẻ rất nhiều trứng, mỗi đàn cả chục con là chuyện bình thường. Năm nay ngỗng Canada bị trôi giạt đi nên không thấy nhiều đàn ngỗng mới nở như mấy năm trước. Người ta sửa đường trail, xe chạy, máy lớn, và nhiều người lấy trứng ngỗng nên đàn ngỗng năm nay dọc ở đường trail này có đàn có ba ngỗng con, có đàn chỉ có một con duy nhất. Ba con ngỗng con nở sớm giờ đã ra dáng thiếu niên, trông khá awkward.

Con wood duck trống bơi một mình mãi tít bên kia bờ sông
Hoa kim ngân (honeysuckle hay là woodbine tiếng Mỹ và tiếng Anh, theo thứ tự)

Cormorant bắt cá

Cormorant còn gọi là chim cốc

Chim cốc bắt được con cá (hay lươn), phía sau là con chim cốc khác theo đuổi ráo riết để tranh giành mồi.

Bắt cá 2

Lại thêm một con lươn nữa. Hai con chim cốc này khác nhau. Ảnh bên trên chim cốc bắt cá lúc hơn 10 giờ sáng. Tấm ảnh bên dưới vào khoảng 11 giờ.

Giang cánh

Chim cốc có thói quen giang cánh ra để phơi cánh cho khô.

Chim cốc đậu ở bụi rậm gần bờ kênh

Nguyệt Cầm

Nguyệt Cầm Nhạc và Lời Cung Tiến; tiếng hát Thái Thanh

Bài hát còn đây. Nhạc sĩ và ca sĩ đều đã ra đi vĩnh viễn.

Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta.
Ngập ngừng xa suối thu dồn lá úa trôi qua.
Sầu thu, sầu lên vút mịt mù,
mà e nhớ hương mùa thu.
Trăng Tầm Dương lung linh bóng sáng,
từng thoáng lệ ngân,
mà hồn phân vân cuồng điên nhớ.
Long lanh tiếng nguyệt cầm, tiếng đàn trầm
Ai nhớ nương tử một đêm nao trăng thanh
trong lời hát chết theo nước xanh chết theo nước xanh
Ôi đàn trăng cũ làm vỡ hồn anh.

Long lanh long lanh trăng chiếu một mình,
khơi vơi khơi vơi nhạc lắng tơ ngời
Nguyệt cầm ơi từng lệ ngân,
chết từng mùa Xuân.

Đêm ngời men nhớ nhạc tê ngời thuở xưa
Trăng sầu duyên kiếp, trăng sầu duyên kiếp,
sầu cho tới bao giờ ?
Hồn ghê bốn bề sao ngợp hồn xanh biếc trời cao
Kìa thuyền trăng, trăng nhớ Tầm Dương,
nhớ nhạc vàng, đêm ấy thuyền neo bến ấy.

Nguyệt Cầm nghe nấc từng câu
Có hàng mây trắng về đâu?
Mắt chìm sâu, đêm lắng đời sâu
Nguyệt Cầm khơi mãi tình sầu.
Khơi mãi nguồn đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta
Ngập ngừng xa suối thu dồn lá úa trôi qua.
Sầu Thu sầu lên vút mịt mù,
mà e nhớ hương mùa Thu .
Trăng Tầm Dương lung linh bóng sáng
từng thoáng lệ ngân,
mà hồn phân vân cuồng điên nhớ.
Long lanh tiếng Nguyệt cầm tiếng đàn trầm .
Ai nhớ nương tử một đêm nao trăng thanh trong lời hát,
chết theo nước xanh chết theo nước xanh.
Ôi đàn trăng cũ làm vỡ hồn anh.

Hương Xưa

Hương Xưa nhạc và lời Cung Tiến; Ca sĩ Sĩ Phú

Lời Đường thi nghe vẫn rền trong sương mưa
Dù có bao giờ lắng men đợi chờ
Tình Nhị Hồ vẫn yêu âm xưa
Cung Nguyệt Cầm vẫn thương Cô-tô

Ó bạc đầu bắt cá

Ó bạc đầu săn cá

Tấm ảnh không được vừa ý. Tôi đang để máy chụp tay, khẩu độ f/7.1, tốc độ 1/250s, 300mm. Tôi không chủ ý chụp chim, chỉ chụp ảnh hoa dại và rùa. Giá mà biết hên gặp ó bạc đầu săn cá chắc là để tốc độ cao hơn. May là trời nắng gắt chứ nếu không còn mờ hơn nữa.

Chúng tôi đang đi bộ, thấy trên sông con ó bạc đầu đang trôi trong nước. Khúc sông này gần tổ của hai con ó khá to lớn. Chúng tôi thường gặp nó đậu trên cành cây sycamore sát bờ sông. Tổ của nó ở trên một cái cây khác, cũng gần cây sycamore này. Một trong hai con, bộ lông trên đầu màu trắng của nó hơi ngã sang màu vàng, không hiểu vì dính bụi bặm hay nó tự nhiên như thế. Ngạc nhiên vì tại sao ó mà lại trôi trên mặt nước như vậy. Tôi tự hỏi hay là nó bị thương? Có người nào bắn nó chăng? Nó trôi chứ không bơi, cả người nó nằm trong nước nhưng đầu và cánh đều nổi trên mặt nước. Nó để cho người nó tự nhiên trôi và hướng vào bờ. Khi đến bờ nó đứng dậy không có vẻ gì bị thương tích. Tôi còn đang nhìn nó sững sờ, không biết chuyện gì, thì nó vụt bay lên. Chân nó có con cá khá lớn còn đang vùng vẫy.

À thì ra nó bắt cá. Có lẽ mất đà, nhào xuống nước, không thể cất cánh, và vì không muốn vuột mất con cá to, nên nó nằm im trôi vào bờ.

Một cuộc săn cá ngoạn mục

Mùa hè có những ngày dễ chịu

Như hôm nay. Sáng sớm có chút mưa. Giờ nắng tạnh. Từ năm giờ sáng đã nghe chim hót khắp nơi trong rừng, đủ loại đủ giọng bổng trầm. Trời hơi ẩm nhưng vì không nóng lắm nên dễ chịu.

Hoa diên vỹ màu vàng nhạt

Dọc đường trail hoa diên vỹ mọc đầy, nhiều nhất là màu tím và màu vàng đậm. Thỉnh thoảng mới gặp loại hoa diên vỹ có màu vàng nhạt như thế này. Trong bóng râm nó gần giống như màu trắng vậy.

Có một hôm trời nóng lên đến 95 độ F. Không sao, so với tháng Ba năm 2019, ở Quảng Nam ngày nào cũng 98 độ F. thì 95 độ F. vẫn còn dễ chịu, nhất là đi dọc theo đường trail hai bên đều có dòng nước chảy. Gió sông phe phẩy làm dịu hẳn cơn nóng. Nếu không nóng thì không được gọi là mùa hè. Chúng ta cần có những ngày nắng gắt để quí trọng mùa đông. Phải vậy không?

Cảnh đi câu ở hồ Carnegie.
Một con rùa nằm trên thân cây nhô ra khỏi mặt kênh

Loại rùa này (tấm ảnh bên trên) gọi là red-eared terrapin hay red-eared slider. Trứng loại rùa này chừng 59 ngày (hơn 8 tuần) cho đến 112 ngày (16 tuần) thì nở thành con. Mỗi con rùa mái đẻ từ 2 cho đến 30 trứng.

Con rùa đang dùng đuôi và chân sau đào hố để đẻ trứng ngay sát bên bờ kênh.

Đây là loại rùa gọi là common snapping turtle. Tiếng Việt gọi là rùa đớp. Tên khoa học là Chelydra serpentina. Tùy theo thời tiết, trứng nở thành rùa con trong khoảng thời gian từ 9 cho đến 18 tuần. Nhiệt độ lý tưởng cho trứng rùa là từ 20 độ C. cho đến 30 độ C. Trứng rùa rất dễ tổn thương, là mồi ngon cho chim, quạ, chồn, gấu mèo, hạc, diều, ó, và hải ly. Có nghĩa là bất kỳ loại động vật hay cầm thú nào ăn tạp và ăn thịt.

Dọc đường

Chipmunk

Đang trên đường về chỗ đậu xe thì gặp con chipmunk rất xinh này. Chipmunk nhỏ như chuột nhắt vậy. Chỗ nhà tôi giờ ít khi gặp chipmunk vì mèo hoang nhiều quá.

Hạc xám bị chim đen cánh màu cam tấn công

Con hạc xám đang bước lò dò trên dòng kênh, bên bờ đối diện với đường trail. Con chim đen có cánh màu cam và đỏ đậu trên ngọn của mấy cây lau sậy. Bất thình lình chim đen lao xuống mổ tới tấp vào đuôi của hạc xám. Có lẽ hạc xám đến gần tổ của chim đen, và có thể con mái đang ấp trứng đâu đó khiến con chim đen trống cảm thấy cần phải tấn công hạc xám để bảo vệ lãnh thổ và gia đình.

Chim đen hét chí chóe, còn hạc xám thì ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Nó thản nhiên bước tới rình mò cá, chắc cái mổ và đá của chim chẳng hề hấn gì với nó.

Poison hemlock?
Cow parsnip?

Đang đi thấy hai cây này giống hệt nhau, chỉ khác một chỗ là cây trong tấm ảnh phía trên có lá giống như lá cây cà rốt. Còn cây trong ảnh bên dưới có lá to hơn. Có một người đàn ông đang chạy bộ trờ tới. Ông ta hỏi tôi chụp ảnh à, tên nó là gì. Không chờ tôi trả lời ông lấy điện thoại ra, bảo rằng ông có cái app có thể nhận dạng tên cây. Khi ông Tám nói không cần thiết ông ấy nhất định bảo rằng ông tò mò muốn biết. Đồng thời, ông bảo cái cây bên trên là poison hemlock. Sau khi xem cái app ông bảo tấm ảnh bên dưới là cow parsnip.

Tôi ngù ngờ, cứ nghĩ cả hai loại đều là Queen Anne’s Lace. Tuy nhiên về nhà, dùng Google Lens và cả Wikipedia thì dù không chắc chắn lắm, nhưng có lẽ ông chạy bộ nói đúng. Wikipedia nói poison hemlock mọc cao hơn wild carot (cũng là Queen Anne’s Lace) và không có chấm nâu chính giữa. Thật ra cả hai cây trong tấm ảnh đều cao hơn khỏi đầu của tôi. Queen Anne’s Lace đài hoa mọc cong như cái cốc (cup) trong khi poison hemlock đài hoa thẳng chứ không cong.

Để đây cho nhớ, về sau có thể kiểm chứng thêm. Chẳng làm gì cả, chỉ muốn biết cho vui vậy thôi.

Không an toàn

Great blue heron

Thấy Wikipedia tiếng Việt gọi Great blue heron là con diệc xanh lớn. Tôi quen gọi nó là con hạc xám. Loại này có vẻ như ở New Jersey suốt mùa đông. Mùa này thường gặp chúng ở phía bờ kênh. Hôm qua gặp hạc xám ở ba chặn đường khác nhau, nhưng thật ra khó biết là cùng một con hay là ba con khác nhau.

White campion

Lần đầu tiên tôi chú ý đến loại hoa này. Lúc đi tôi đã nhìn thấy nó, nhưng không tiện ngừng xe đạp để chụp ảnh. Lượt về tôi chụp vội vàng, ảnh hơi mờ, nhưng hôm khác nếu nó vẫn còn nở hoa tôi sẽ chụp lại. Loại này thuộc dòng họ cẩm chướng. Thường thường hễ gặp hoa dại lạ tôi biết là phải chụp ảnh ngay vì để lâu chúng sẽ biến mất, và có khi tôi không có dịp trở lại chỗ cũ. Hoa này hình như có cả hai bộ phận đực và cái trong hệ thống sinh sản của nó. Nghe lạ nhưng tôi lười đọc bài giải thích.

Multiple rose

Đây mới đúng là loại hoa người địa phương gọi là wild rose, hay hoa hồng dại. Hôm trước loại hoa trắng cánh hình bầu dục, nhụy đen là black berry. Hoa hồng dại có nhụy vàng cam và cánh có hình trái tim.

Pond lily đầu mùa

Tôi chụp nhiều ảnh pond lily nhưng chưa có tấm nào vừa ý nên cứ gặp là chụp ảnh. Hôm qua là lần chụp ảnh pond lily đầu tiên trong năm 2022. Loại này chừng độ một hay hai tuần nữa là bị ban quản lý công viên xịt thuốc trừ cỏ dại sẽ tàn héo hết.

Độ đầu mùa thu năm 2021, đi trên đường trail Delaware and Raritan, đoạn Kingston Lock chúng tôi thấy cảnh sát dán giấy cảnh báo có một vụ hiếp dâm. Đoạn này cách chỗ tôi đậu xe chừng 16 miles tôi đã vài lần đến bằng xe đạp. Tôi đã lẩm cẩm nghĩ dù mình có tình cờ gặp tên này chưa chắc đã dám báo cáo, rủi mình nhận dạng sai thì sao. Thấy tin cũng hơi rúng động nhưng cũng tự trấn an, chắc chẳng đến nỗi nào đâu. Đi đường trail này một năm mới nghe vụ này lần đầu. Thường thường tôi sợ người đi đông có thể lây bệnh. Đường này khá được nhiều người biết đến, đi bộ và đi xe đạp nhiều. Tôi nghĩ đường khá an toàn, vì thường xuyên thấy phụ nữ đi bộ hay đi xe đạp một mình.

Hôm qua, hai chặng khác nhau của đường trail, có gắn hai tờ thông báo khác nhau, một vụ ở Six Mile Run và một vụ khác ở Franklin. Cả hai vụ này đều dùng dao uy hiếp phụ nữ và sau đó chạy thoát bằng xe đạp. Cả hai vụ đều xảy ra là lúc chập choạng tối, 8:45 pm. Trời mùa hè, tám chín giờ vẫn còn ánh sáng. Mấy lúc gần đây tôi đã đôi ba lần thấy có xe đạp bỏ dọc theo đường trail khiến tôi cũng tự hỏi tại sao, và liệu đây có phải là xe đạp của kẻ côn đồ nào đó dùng để chạy trốn sau khi phạm tội?

Té ra đường trail này không an toàn như mình tưởng. Một vụ đã là nhiều, huống chi bây giờ đã thành ba vụ.

Mùa hè bắt đầu rồi sao?

Hôm qua 21 tháng Năm 2022, lần đầu tiên trong năm nay, nhiệt độ lên đến 97 độ F. Như vậy vẫn còn thấp hơn người ta dự đoán là 100 độ F. Hôm nay vẫn còn nóng, nhưng ít hơn ngày hôm qua, chỉ 92 độ F. thôi. Buổi sáng năm giờ trời đã hửng sáng. Buổi chiều, những hôm trời không mây, hơn tám giờ mà trời vẫn sáng trưng. Sáng nay, năm giờ trăng chưa lặn. Cái tuyệt vời của mùa hè là ngày rất dài.

Tuy trời nóng nhưng chúng tôi vẫn đi bộ vì cả tuần không đi. Dọc theo bờ kênh hoa diên vỹ vàng và tím mọc rất nhiều.

Buổi trưa ngồi nghỉ chân ở cây cầu bắt từ đường trail qua Dermott Lane tôi gặp một phụ nữ ôm trong tay một bó hoa dại rất to. Đó là loại hoa tím mọc hoang rất nhiều dọc theo bờ kênh. Nếu tôi chịu khó hái mỗi loại một vài cọng hay vài chùm tôi sẽ có một bó hoa thật đẹp và rất nhiều màu sắc. Thấy bà hướng đến gần chúng tôi, tôi bắt chuyện. Loại hoa tím bà ấy hái tôi dùng Google Lens tìm tên thì thấy tên nó là Dame’s Rocket. Tôi đã đăng ảnh hoa này mấy hôm trước. Bà ấy chừng bảy mươi tuổi. Trên bắp tay phải có hình xâm mấy đóa hoa hồng rất lớn. Bắp tay trái cũng có hình xâm nhưng tôi không nhớ hình gì. Hỏi bà xâm hình đã bao lâu, bà bảo lâu lắm, dễ cũng hơn ba mươi năm. Bà ấy bảo chỉ xâm những hình dễ xem, chứ không muốn xâm những hình ảnh ghê rợn. Ngay từ khi còn trẻ bà cũng nghĩ rằng nếu xâm những hình ảnh khác thường quá thì về già sẽ khó coi. Và người ta chỉ có thể khoe ảnh xâm vào mùa hè, chứ các mùa khác lạnh quá mặc quần áo che kín hết. Người phụ nữ có vẻ sống một mình đã lâu, thèm trò chuyện nên bà nói không dứt. Tôi hỏi bà mang hoa về để cắm vào bình à? Bà bảo rằng sẽ trồng trước nhà? Loại hoa tím này cần nhiều ánh nắng, và mọc rất cao. Dọc theo bờ kênh thì đẹp hoang dã, nhưng trồng trên sân trước nhà, sợ um tùm không đẹp lắm, tôi nghĩ thế nhưng không nói ra. Ông Tám ra hiệu cho tôi rút lui. Tôi bước đi đã chục bước, lên trên cầu rồi mà bà vẫn còn hăng hái nói chuyện. Bà có con chó 12 tuổi. Thường bà dẫn chó đi buổi chiều nhưng hôm nay nóng quá chó không chịu nổi. Bà là người hiking. Bà từng đi ở Watchung Reservation, nhưng ở đó đường đi gập ghềnh quá. Đường trail này, Delaware and Raritan dễ đi hơn, bằng phẳng và bây giờ lại được rải trên mặt một lớp đá nhuyển đi êm chân hơn.

Cũng ở khu vực cây cầu Dermott Lane này, chúng tôi thường gặp một người đàn ông độ sáu mươi hay hơn. Ông ấy lúi húi loay hoay trong mấy bụi cây. Sau nhiều lần quan sát chúng tôi nhận ra là ông cắt, cạy, gỡ những dây leo mọc trên các thân cây. Mấy cái dây leo này rất to, đường kính tương đương cổ tay người ta, rễ mọc từ dây leo chằng chịt. Có lẽ ông ấy nghĩ rằng những dây leo này sẽ hút nhựa từ thân cây là làm hại cây. Tuy vậy, có vẻ như những dây leo này chỉ nương tựa vào cây để mọc lên cao chứ không hút nhựa cây. Bởi vì nếu rễ của dây leo hút nhựa sống từ cây thì khi cắt gốc nó sẽ không chết. Sợi dây leo nào cũng tự nó là một cái cây, rất cứng.

Antennaria neglecta
Black locust

Black locust hoa rất thơm. Loại cây này mọc hoang, mọc rất nhanh. Cây của nó có nhiều gai nhọn rất dễ sợ. Vỏ cây của nó có khía rất dày và rất sâu. Nhánh cây ngoằn ngoèo trông giống như cây Halloween rất dễ sợ.

Common blackberry

Người trong vùng có khi gọi hoa cây blackberry là wild rose. Hoa này thơm ngào ngạt. Đi ngang là mùi hương dường như quyện lấy người.

Diên vỹ tím

Thấy diên vỹ là nghĩ đến Van Gogh.

Diên vỹ vàng
Forget-me-not (hoa lưu ly) mọc dài theo bờ kênh, trên bờ kè nhiều như cỏ.

Lưu ly thường mọc sát mé nước, vì vậy mới có truyền thuyết người ta hái hoa tặng người yêu rồi rơi xuống nước chết đuối. Trước khi chìm còn nói vói với người trên bờ là xin đừng quên tôi.

Ba loại hoa dại

Fleebane 1 còn gọi là Erigeron
Fleebane 2 thuộc dòng Aster, hoa cúc (nhỏ như cúc áo)

Erigeron còn gọi là fleebane, mọc rất nhiều dọc theo đường trail. Mỗi hoa chỉ to chừng cái cúc áo sơ mi. Thuộc họ aster. Có rất nhiều loại, từ cánh nhuyễn đến cánh dày, màu hồng, trắng, vàng. Tên của hoa này có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp cổ. Eri có nghĩa là buổi sáng sớm. Geron có nghĩa là ông cụ vì cánh hoa bao chung quanh có màu trắng giống như tóc bạc.

Tiếng Việt có nhiều tên. Có người gọi là cúc cánh mối. Có người gọi là cúc thạch thảo.

Garden Star-of-Bethlehem

Garden Star-of-Bethlehem thuộc dòng họ măng (asparagaceae). Từng được vinh hạnh ít nhất là hai lần xuất hiện trong tranh của Leonardo da Vinci. Hoa nở khi có ánh sáng rọi vào và khép lại vào buổi chiều hay tối. Hoa tượng trưng cho sự trong trắng, hy vọng, ăn năn, và hòa giải.

American bladdernut còn gọi là Staphylea trifolia

Hoa mọc tự nhiên ở vùng Bắc Mỹ, nở vào mùa xuân, trái giống như giọt lệ, bên trong có hai ba hạt giống như hạt bắp.

Con ó H17 bay đi được một ngày. Hôm sau mưa dầm dề, ó trở lại đậu trên cành cây gần đó, rồi lại bay đi nên hụt gặp mặt bố mẹ. Ó bố và ó mẹ đến tổ ba lần, lần nào cũng mang theo thức ăn và ngóng chờ. Mãi đến lần thứ ba mới gặp được thằng con yêu dấu. Ó con thấy bố mẹ là lủi đầu vào tuy có vẻ dỗi hờn nhưng vẫn được mớm cho ăn. Chắc nếm mùi đói lạnh nên hôm nay ó H17 chỉ bay đi một lúc vào sáng sớm rồi trở về tổ chờ. Từ sáng đến giờ, gần 4 giờ chiều NJ mà chàng ta vẫn chưa được ăn. Mưa nhiều hôm qua, trời xấu hôm nay, chắc là khó kiếm thức ăn. Có vẻ như chỗ này không được nhiều cá, nên ó bố và ó mẹ phải bắt thêm thú vật khác như chim sóc và lươn. Đôi khi ó cũng ăn chay bằng bắp khô.

Rời tổ

Sáng hôm qua 18 tháng Năm 2022, con ó con được đặt tên H17, đã rời khỏi tổ vào lúc 6 giờ 43 phút. Nó dợm bay cả tuần nay, trèo lên cành cây cụt cheo leo ở trên cao, bay xuống tổ, lại leo lên, và ngủ suốt đêm trên đó. Tôi đoán là nó sẽ bay vào cuối tháng, nhưng nó bay sớm hơn dự tính. Ngày hôm qua ó cha và ó mẹ mang thức ăn đến, chờ, không thấy nên ăn hết phần thức ăn. Mọi hôm ó cha hoặc ó mẹ chỉ cho thức ăn rồi bay đi, ít khi nán lại mớm thức ăn cho H17 như khi còn bé. Ngày hôm qua, cặp ó trở lại tổ ba lần. Thấy chúng nghe ngóng, hóng tìm, có vẻ như chờ đứa con về. Rồi H17 có về tổ nữa không? Tổ ó trống trơn, đúng như người Mỹ hay nói về tình trạng empty nest. Vậy là tôi mất đi một chương trình giải trí, phải chờ đến năm sau, may ra sẽ có thêm gia đình ó.

Ó H17 rời tổ.

Điểm thú vị nhất của loài ó, theo tôi, là ó trống tham gia tích cực vào việc nuôi con. Xây tổ là niềm hãnh diện của ó trống. Người ta bảo rằng ó trống làm cả chục cái tổ, để ó mái chọn cái nào vừa ý thì sẽ đẻ trứng. Hằng ngày chúng đều tha cỏ khô, nhánh cây, bắp khô, về bồi đắp thêm cho tổ êm hơn, vững chắc hơn. Ó trống thay phiên ấp trứng, để ó mái đi tìm thức ăn. Ó trống cũng mớm cho ó con ăn rất thiện nghệ. Một phần, có lẽ con ó trống này đã dày kinh nghiệm nuôi con. Theo Duke Farms, nó đã có 25 đứa con. Khi người ta thử máu chích ngừa đặt vòng đeo chân cho H17, ó mẹ đã hoảng sợ không đến tổ 5 ngày, nhưng ó trống vẫn mang thức ăn, ấp ủ, và mớm cho con ăn đều đặn, không sót bữa nào. Hằng ngày gia đình ó thường có bữa ăn chiều chung với nhau rất khắn khít.

Nhìn cặp ó xây tổ rất là thú vị. Có khi chúng cũng biểu lộ thái độ, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Ó trống đặt cành cây chỗ này, ó mái đẩy cành cây theo chiều khác. Có khi chúng đẩy nhau như hai người đẩy cối xay. Có khi cành cây bất thình lình quật vào đầu con ó kia vì con ó này đẩy cành cây mà không báo trước. Chúng cũng cãi nhau ỏm tỏi luôn. Dù video tape của Duke Farms không có tiếng nhưng nhìn cái mỏ mở ra khép vào mà đoán được tiếng kêu quang quác của gia đình ó. Tổ ó có khi rộng 10 feet (3 mét), và nặng cả vài tấn.

Bốn loại hoa mọc hoang bên đường trail

Bồ Công Anh và những giọt sương
Buttercup
Tưởng goldenrod nhưng là Barbarae Vulgaris
Lily of the Valley

Trong bốn loại hoa này, theo kích thước của từng đóa hoa thì hoa Bồ Công Anh to nhất. Tên tiếng Anh của nó là dandelion nhưng chữ bồ công anh làm tăng vẻ trang trọng của hoa. Tôi trộm nghĩ thế.

Kế đến là buttercup. Tôi không chắc giữa lily of the valley và goldenrod hoa nào to hơn. Goldenrod vì là chùm to và thường mọc cao ở giữa chỗ trống có nắng nên dễ nhắm máy hơn. Loại hoa này mọc rất khỏe, có khi lan rộng thành cả một cánh đồng, hay làm sáng rực hai bên vệ đường với màu vàng của nó. Lily of the valley là hoa nhỏ, mọc nép trong cỏ lá, dưới gốc cây nên thiếu ánh sáng, khó chụp ảnh hơn. Lily of the valley có nhiều tên Việt, hoa chuông, linh lan và đổng thảo (hay đồng thảo), tôi không biết tên nào đúng hay thường được gọi. Tên nào nghe cũng hay. Hoa chuông nghe hay nhưng ở đây có nhiều hoa hình chuông, và những hình chuông này cũng khác nhau. Tôi sẽ gọi hoa này là linh lan, để nhớ một thứ ánh sáng đẹp đến độ có thể làm chết người, sáng linh lan hồn ta chết bao giờ, trong bài hát Thu Hát Cho Người.

Tôi thích chụp ảnh hoa, hoài vẫn không thấy chán. Ảnh dandelion chụp không biết bao nhiêu lần, mỗi lần vẫn hy vọng tấm ảnh khá hơn lần chụp kỳ trước.

Linh lan, trông xinh xắn, nhỏ bé, hiền lành như vậy nhưng lại là loại cây có chất độc. Từ lá hoa cọng cho đến trái đều có độc, gây ói mửa đau bụng và nếu nhiều thì có thể chết người. Chất dầu tinh túy của hoa được dùng làm chất nền cho loại thuốc “Aqua Aurea” nghe nói là có thể chữa được hậu chứng của những người bị bệnh stroke. Người ta đồn nhưng xin bạn đừng vội tin nhé.

Ngày xưa, ở Anh vào tháng Năm, người ta có những buổi hội và tiệc cho nam thanh nữ tú đi tìm hoa linh lan. Loại hoa này nở sau violet và trước hoa hồng. Có rất nhiều giai thoại và cổ tích bảo rằng chỉ sau khi linh lan nở thì loại chim nightingale mới bắt đầu cất tiếng hót. Huyền thoại Đức kể rằng hoa linh lan là tượng trưng của nữ thần chủ mùa xuân, Ostara. Để vinh danh nữ thần người ta tổ chức những buổi khiêu vũ, đốt lửa trại bonfire, và ném những chùm hoa linh lan vào lửa. Linh lan có mùi thơm, và khi linh lan nở người ta trở nên yêu đời hơn.

Vài tấm ảnh đánh dấu một ngày đã qua

Nhập đàn

Thường thường, ngỗng Canada đẻ năm hay sáu trứng do đó một đàn thường có 5 con, sáu con đã thấy là đông. Được vài hôm rơi rụng dần còn lại ba con. Thỉnh thoảng thấy một đàn chỉ có mỗi một con bé xíu. Để bảo vệ đàn con hữu hiệu hơn, ngỗng thường nhập đàn đi chung với nhau. Đôi khi mấy con ngỗng lớn khác cũng tham gia bảo vệ ngỗng con không phải con của chúng. Do đường trail bị sửa chữa nên ngỗng trôi giạt khá nhiều, mỗi đàn thường chỉ thấy ba con, bốn con. Số ngỗng mất tổ mất trứng cũng đông. Ở Five-Mile-Lock thấy đàn ngỗng con lên bờ nằm chùm nhum với nhau, cỡ hơn chục con. Có hai ngỗng lớn đứng sát bên. Xa hơn một chút bên bờ kênh có hai con ngỗng lớn cũng đứng canh. Có lẽ ít nhất là hai đàn ngỗng nhập chung với nhau.

Ó con đã leo cành cao

Đây là con ó con mới nở đâu hồi đầu tháng Ba ở Duke Farms. Bây giờ về cỡ kích thước (size) nó cũng lớn tương đương với cha mẹ của nó. Hai hôm nay đã leo lên thân cây cao chỗ cha mẹ nó thường đậu mỗi lúc trông chừng nó. Đã vẫy đập cánh nhiều lần trong ngày nhưng chưa bay được, chỉ mới nhốm khỏi mặt tổ chừng vài inches. Thức ăn có vẻ ngày càng ít đi. Cả ngày có khi ó con chỉ được ăn một con cá bé tí. Những ngày khác có khi được ăn rắn, lươn, sóc, và chim. Những hôm mưa nhiều, sông chảy mạnh nước đục, ó cha mẹ không thấy mang cá về, ó con bồn chồn kêu gọi mãi. Có khi thấy cha hay mẹ, nó mừng quá xấn tới, mạnh đến độ ó cha mẹ văng ra khỏi tổ. Ó con tham ăn lắm. Thấy con cá bé mẹ ó mang về nó dành ngay và xù cánh ra che con cá lại. Ó mẹ bay đi rồi ó con mới thong thả ăn.

Ảnh copy từ video của Duke Farms.

Ó đầu bạc ở Ten-Mile-Lock

Phải độ năm tuổi ó mới có cái đầu bạc như thế này. Con ó này khá to. Tổ của nó ở chỗ gọi là Ten-Mile-Lock. Nó thường đậu trên cây sycamore này, cạnh bờ sông để bắt cá, tuy nhiên, tổ của nó thật sự ở cách đó chừng vài trăm feet. Lúc này cây mọc lá che kín hết tổ của nó. Người ta thường tưởng lầm tổ của nó ở cây sycamore này. Hai con ó này ở hai chỗ cách xa nhau cỡ mười miles hay hơn.

Giọt mưa trên lá

Đây là lá cây mayapple. Hoa màu trắng nhụy vàng. Trái chín có thể ăn được. Trái non có chất độc.

Bốn loại hoa dại

Hesperis matronalis

Thấy Hesperis matronalis có nhiều tên, trong đó được nhiều người dùng nhất là dame’s rocket, hoặc là summer lilac.

Cũng có nhiều tên, thường được gọi là winter honeysuckle loại hồng
Nhiều người gọi nó là forget-me-not, lưu ly
Winter honeysuckle loại trắng

Mùa Xuân tắm rừng

Qua giọng đọc của Phan Hoàng My. Giọng đọc du dương, đầy tình cảm.

MÙA XUÂN TẮM RỪNG VỚI SHINRIN-YOKU

Nguyễn Thị Hải Hà

Người Việt hình như không mấy thiện cảm với rừng bởi vậy chúng ta thường nghe nói chốn “rừng thiêng nước độc” hay “sơn lam chướng khí.” Rừng là chỗ lưu đày, nơi trốn tránh của những người vì lý do gì đó phải xa lánh xã hội. Người lính trấn giữ tiền đồn giữa rừng sâu thường mang nỗi buồn nhớ thành phố như trong câu hát “Lá rừng che kín đường về phồn hoa” (Rừng Lá Thấp, Trần Thiện Thanh).  Nhạc Việt Nam đa số bài nào cũng buồn.  Nhắc đến rừng, chỗ chim kêu vượn hú biết nhà má đâu càng buồn hơn.  Vậy mà, lạ ghê, khi nghĩ tới rừng tôi lại nhớ đến bài hát Sáng Rừng của Phạm Đình Chương.  “Rừng xanh lên bao sức sống, ú u ú u. Ngàn cây xôn xao đón hương nồng của vầng thái dương hồng bừng lên trời đông.”  Phạm Đình Chương thật là một nhạc sĩ đa dạng.  Thật khó mà tưởng tượng một nhạc sĩ viết bản nhạc buồn chết người Nửa Hồn Thương Đau lại cũng là tác giả của Sáng Rừng, một bài hát toàn những lời reo vui hạnh phúc.  Trong bài hát của ông tôi nhìn thấy rừng của mùa xuân. Đầu xuân lá thưa, rừng nhiều ánh sáng.  Mùa hè lá mọc dầy che bớt ánh sáng rừng hơi âm u.  Đầu xuân, rừng có màu xanh của lá non.  Thiên đàng, nếu có, chắc phải mang hình ảnh của mùa xuân.  Cây lá tươi non, hoa nở muôn màu sắc, chim hót vang trời, không khí trong lành. Người ta bảo rằng xuân du phương thảo địa.  Để ngắm cảnh xuân tôi mời bạn đi tắm rừng

Tắm rừng là gì?

Tắm rừng dịch từ tiếng Nhật của cụm từ shinrin-yoku. Shinrin là rừng, yoku là tắm, ráp lại nghĩa là tắm rừng. Tôi tí toáy với cụm từ shinrin-yoku cố dịch nó ra tiếng Việt.  Muốn có vẻ thanh tao hơn, tôi nghĩ đến tắm gội hương rừng, rồi bóng bẩy hơn với thấm nhuộm hương rừng.  Nhưng cuối cùng tôi trở lại với hai chữ tắm rừng, đơn sơ và mộc mạc, nhưng sát nghĩa, hợp với tôi hơn. Chúng ta quen với khái niệm tắm thì phải dùng nước xối gội hay ít ra cũng phải được thấm đẫm bằng hơi nước.  Khái niệm tắm bằng cây rừng xem chừng xa lạ, ít được nói đến trong cộng đồng người Việt. Nhưng tại sao lại tắm rừng?  Tắm rừng mang lại lợi ích gì cho chúng ta?

Có thể bạn không hề để ý đến chuyện tắm rừng, nhưng thế nào bạn cũng từng nghe nói đến lợi ích của việc đi bộ và ảnh hưởng của cây cối đến sức khỏe con người. Dr. Qing Li, Chairman of the Japanese Society For Forest Medicine (Hội trưởng hội người Nhật nghiên cứu tính chất dược thảo của cây rừng), đưa ra một vài kết quả sau cuộc nghiên cứu bằng phương pháp khoa học theo dõi ảnh hưởng của cây rừng lên sức khỏe con người. Năm 2004, ông Li thành lập nhóm Forest Therapy Study Group (Nhóm nghiên cứu tính cách trị liệu bằng rừng cây) với sự cộng tác của cơ quan chính phủ và giới học thuật.  Ông Li đưa mọi người đến rừng Iiyama, nơi có những cây beech khổng lồ, và suối do tuyết tan chảy từ núi Chikumagawa. Nơi đây cũng là bối cảnh hữu tình trong bài dân ca Oborozukiyo (Đêm Trăng Sáng).  Ông Li cho đo mức độ Cortisol, loại kích thích tố xảy ra khi cơ thể trải qua tình trạng căng thẳng độc hại của ‘stress’,  trong máu của những người tham gia cuộc nghiên cứu, trước và sau khi được tắm rừng.  Kết quả cho thấy tắm rừng có thể làm giảm cortisol, giảm huyết áp, và làm tăng mức thay đổi nhịp tim đập. Những nghiên cứu tiếp theo cho thấy tắm rừng có thể giúp cho dễ ngủ và ngủ sâu hơn do đó có thể giảm bớt những chứng bệnh có liên hệ đến giấc ngủ như bệnh tim, thận, tiểu đường, và vỡ mạch máu. 

Làm gì để tắm rừng?

Bạn không cần phải nhọc nhằn gì cả. Chỉ cần bạn đến một nơi có nhiều cây, như công viên chẳng hạn, và thả cho tâm hồn hòa nhập với thiên nhiên với tất cả giác quan của bạn. Hãy đi một đoạn đường. Thong thả đi và nhìn ngắm chung quanh.  Trước nhất là ngắm nhìn vẻ đẹp của cây.

Cây cối luôn có một vị trí quan trọng trong đời sống hằng ngày nhưng nhiều khi chúng ta quên đi, hoặc không để ý.  Đức Phật khi giác ngộ ngài đã ngồi dưới cội Bồ Đề. Người Việt mình, khi trong nhà có người qua đời, cây cối chung quanh nhà cũng được cột cho một giải khăn tang. Mỗi cái cây có một câu chuyện của nó.  Bao nhiêu năm quan sát, có thể nó đã giữ một số kỷ niệm nào đó.  Một gia đình ăn picnic dưới gốc cây.  Gia đình chim làm tổ khuất đâu đó trong nhánh lá.

Không cần số liệu nghiên cứu khoa học gì bạn cũng biết là cây thở ra dưỡng khí cho chúng ta hít vào, và cây sẽ hít vào thán khí chúng ta thở ra.

Hít vào và nghĩ
Ta vững chắc
Thở ra và nghĩ
Ta tự do

Với mỗi bước đi mặt đất chữa lành chúng ta, và với mỗi bước đi chúng ta chữa lành mặt đất.[1]

Với tôi mùa xuân bắt đầu vào ngày đầu tiên của tháng Năm sau khi tôi tưởng niệm ngày 30 tháng Tư.  Thật ra, ngày bắt đầu mùa xuân tùy theo mỗi người.  Với Đỗ Phủ, mùa xuân bắt đầu từ tháng Ba. Ông viết trong bài Tuyệt Cú Mạn Hứng kỳ 4.

Nhị nguyệt dĩ phá, tam nguyệt lai,
Tiệm lão phùng xuân năng kỷ hồi.
Mạc tư thân ngoại vô cùng sự,
Thả tận sinh tiền hữu hạn bôi.

Trần Trọng San dịch như sau:

Tháng hai đã hết, tháng ba rồi,
Già gặp xuân còn được mấy hồi?
Cái việc ngoài thân đừng nghĩ nữa,
Chén đời có hạn, cạn đi thôi!

Phương thảo địa của tôi vẫn là con đường trail nằm giữa, một bên là kênh đào Delaware and Raritan, bên kia là dòng sông Millstone nối tiếp sông Raritan. William Blake nhìn thấy mùa xuân như thiên đàng trải rộng trong các loài hoa dại. Cuối tháng Hai hoa xuyên tuyết bẽn lẽn cúi đầu, từng cụm lá xanh hoa trắng dưới chân những bụi cây chưa ra lá.  Vài cụm hoa crocus nhụy vàng kín đáo chen trong đám cỏ xanh mới mọc lưa thưa. Tháng Ba anh đào trổ hoa thành những cánh rừng trắng xóa. Tháng Tư, thủy tiên mọc khắp nơi, những đóa hoa như những cái chung trà hai màu, vàng và trắng, vàng và cam. Đầu tháng Năm thấp thoáng bên kia bờ kênh là màu hồng của Eastern redbud và mộc lan trắng điểm hồng, forsythia còn sót lại làm thành một hàng rào vàng rực như mặt trời trốn vào trong ấy. Ở khuôn viên nhà thờ Pillar mấy cây đào cherry blossom cánh kép nở xum xuê làm trĩu cả cành. Băng qua cây cầu South Bound Brook men theo đường trail là mấy cây crab apple mặt dưới cánh hoa màu hồng, mặt trên cánh hoa màu trắng, hương hoa ngan ngát nương theo gió. Dưới đất mọc đầy các loại hoa hoang dại, màu tím thì có Blue Virginia Bell, và viola (hoa biểu tượng của tiểu bang New Jersey), màu vàng bên cạnh dandelion có golden rod và buttercup, màu xanh có lưu ly hay còn gọi là forget-me-not, màu trắng thì có vô số hoa của cỏ dại, có tên là Spring Beauty. Sau vài hôm mưa nhiều, nước sông dâng lên tràn vào vùng đất trũng, trước kia là cánh rừng khô, sau khi nước rút, cả một cánh đồng, dưới chân những cây cổ thụ, phủ kín một loại hoa vàng. Hoa bloodroots, sở dĩ có tên này vì rễ của nó là một loại củ màu cam đậm gần như là màu đỏ.

Hãy lắng nghe lời tự tình của mùa xuân qua tiếng gió lùa rì rào trong cây. Tiếng chim ríu rít, tíu tít, líu lo với những âm điệu khác nhau. Loài quạ với tiếng kêu quang quác thường làm người ta giật mình kinh sợ trong mùa đông, nhưng vào mùa xuân chúng rủ rỉ rù rì với nhau, con này kêu quà quà, con kia đáp dạ dạ nghe rất dịu dàng như những lời tự tình của hai kẻ yêu nhau. Nói về âm thanh của mùa xuân xin cho phép tôi kể bạn nghe một âm thanh đã làm tôi kinh ngạc, nếu tôi không được nghe bằng chính lỗ tai của tôi chắc là tôi không tin.  Cuối tháng Ba, đôi khi có một ngày ấm, nắng lên. Lá khô vẫn còn phủ đầy hai bên vệ đường, nơi trước kia là cỏ.  Đang đi tôi bỗng nghe thấy tiếng rì rào rất lạ, không phải tiếng nước chảy, mưa nhỏ giọt, hay lá reo. Âm thanh xuất phát ngay từ dưới chân của tôi.  Cúi người lắng nghe tôi nhận ra âm thanh ấy phát xuất từ bên dưới những chiếc lá khô.  Nó như là tiếng chuyển động của mầm lá chọc thủng đất vẫn còn đóng băng để trồi lên, hay của côn trùng vỡ da mọc cánh.  Rì rầm.  Lách tách. Cựa quậy, xôn xao.  Tôi chỉ nghe thôi, tránh không động đến những chiếc lá khô, tôi không muốn quấy phá sự chuyển mình của mùa xuân.

Nắng đầu tháng Năm vàng tươi, xuyên qua những chiếc lá non, nắng biến thành màu xanh như ngọc, được diễn tả đơn giản bằng một chữ của Nhật, komorebi.  Hãy thong thả mà đi, mà ngắm, mà hít thở không khí của rừng.  Hãy cảm nhận mùi của đất của rừng sau cơn mưa nhỏ hôm qua. Người Việt mình thường gọi là cây thông dùng chung cho loại cây vạn niên thanh có hình tháp có chóp nhọn (conifers). Thông, hay tùng, vì vậy gồm chung nhiều loại, pine, cedar, pruce, và fir.  Dọc đường tôi đi có khá nhiều loại tùng, suốt năm màu xanh nhưng mùa xuân mọc thêm nhánh thêm lá.  Mùi của những cây này rất thơm, một mùi thơm nhẹ nhàng khiến chúng ta nghĩ đến những mùi thanh sạch của một dòng suối trong do tuyết tan từ trên núi chảy xuống.  Có thể bạn không thể nhận ra một mùi nào cả nhưng chắc chắn bạn sẽ nhận thấy sự tinh khiết của không khí trong rừng. Mùi của cây, là một trong những yếu tố làm người ta cảm thấy yên tĩnh thư thái hơn.

Khái niệm tắm rừng, shinrin-yoku, cũng nhấn mạnh đến khía cạnh vị giác và xúc giác nhưng tôi cố tình làm ngơ, bởi vì đi rừng tôi tránh không đụng đến cây lá lạ, vì sợ cây lá độc như poison ivy và sumac có thể gây ngứa ngáy. Tháng Năm những cây dương xỉ bắt đầu mọc lá non cuốn lại như hình trôn ốc.  Những đọt cây dương xỉ này là món ăn hiếm quí (delicacy) của nhiều người sành ăn các món khai vị.  Tháng Năm cũng là lúc những cây tỏi hoang (ramp) mọc đầy đường trail ở Watchung Reservation. Lá tỏi hoang non chiên với trứng (scramble egg) cũng là một món ăn độc đáo.  Lá tỏi hoang được các nhà hàng mua với giá khá cao, nghe nói hai chục đồng một pound, còn cao hơn cả nấm đông cô. Nói chuyện nghe chơi chứ tôi chưa hề thử những món ăn này. Tôi cũng không khuyến khích các bạn ăn trái cây rừng hay hái nấm rừng. Có rất nhiều loại cây lá người ta bảo rằng có thể chữa được bệnh nhưng tôi chưa bao giờ tìm hiểu xa hơn. 

Đi dạo rừng ban đầu vì hiếu kỳ, dần dần dẫn đến sự kinh ngạc, và niềm kính trọng thiên nhiên trong tôi. Thiên nhiên thật diệu kỳ.  Mùa xuân, sự sống vươn dậy trong cây cỏ và thú vật. Dọc hai bên bờ kênh và bờ sông, từ cuối tháng Ba đầu tháng Tư ngỗng Canada đã bắt đầu ấp trứng.  Ngỗng mái nằm ổ, ngỗng trống đứng canh. Có khi ngỗng làm tổ trên cây cao, ấp trứng nở được đàn con, ngỗng mẹ bay ra khỏi tổ, đứng bên dưới gọi con táo tác. Đàn ngỗng con lần theo tiếng mẹ kêu, lần lượt nhảy ra khỏi tổ bằng một niềm tin tuyệt đối gần như là mù quáng.  Chưa con nào biết cuộc đời là gì, chỗ mình nhảy bao xa, bao cao.  Tôi nhìn thấy sự kỳ diệu của thiên nhiên, của đấng Tạo Hóa trong cách ngỗng mẹ ấp ủ đàn con, ngỗng bố bằng hết sức mình bảo vệ che chở gia đình, và niềm tin tuyệt đối vào cha mẹ của đàn ngỗng con.  Sao thú vật mà cũng khôn ngoan tử tế như loài người, không, có khi còn hơn cả loài người nữa chứ.  Thật là kỳ diệu! Bên cạnh ngỗng còn vô số rùa. Bọn rùa chỉ chờ có chút nắng là tranh nhau leo lên một khúc cây nhô ra khỏi mặt nước duỗi “tay” duỗi chân để phơi mình tìm hơi ấm làm tăng năng lượng trong cơ thể.

Đi tắm rừng, cũng là một cách để bạn nhận ra tính cách hai mặt của cuộc đời. Có nhiều nét của mùa xuân cũng giống như mùa thu. Mấy cây phong đỏ, red maple, vào mùa xuân lá non và hoa của nó cũng có màu đỏ như lá mùa thu.  Bên cạnh nhựa sống tràn trề trong cây, là những cây đã chết, đã mục, và dọc theo thân cây là những cái nấm thật to, thật trắng.  Nấm rồi cũng sẽ cứng như cây. Những sợi dây leo quấn quít theo cây sau một thời gian cũng trở thành những cái cây tuy uốn éo mềm mại nhưng vẫn cứng cáp không kém những cây đứng thẳng chung quanh.

Tôi quên dặn, đi tắm rừng, bạn nhớ hãy để bên ngoài rừng những mối bận tâm tranh chấp hằng ngày, nhất là cuộc chiến tranh giữa Ukraine với Nga.  Người ta còn khuyên là đừng mang theo điện thoại và máy chụp ảnh (nhưng tôi không nghe bởi vì tôi không tin vào bất cứ khái niệm nào một cách tuyệt đối cả).  Hãy xem tắm rừng là một buổi đi dạo trong rừng hay trong công viên, một cách vận động nhẹ, và có thể giúp bạn thư giãn, hưởng thụ mùa xuân mà chẳng tốn kém gì.

Trong cuộc sống xô bồ, trong cố gắng để đạt đến thành công về tài chánh, nhiều người Nhật bị căng thẳng đến độ lăn ra chết, bất đắc kỳ tử.  Khái niệm shinrin-yoku giúp họ tìm lại phần nào sự cân bằng cuộc sống bằng cách hưởng thụ thiên nhiên. Người Navajo, dân bản địa Hoa Kỳ, tự bao đời cũng đã dùng thiên nhiên tưới gội lên người. Họ thấm nhuộm hương rừng qua một bài kinh tụng như sau:

Núi non, tôi trở thành một phần của nó
Cỏ thơm, thông xanh, tôi trở thành một phần của nó
Sương sớm, mây mù, nước suối và sông,
Tôi trở thành một phần của nó
Thiên nhiên hoang dã, mưa mềm, phấn hoa…
Tôi trở thành một phần của nó.

Ở bên trên Đỗ Phủ đã viết và Trần Trọng San đã dịch.  Chén đời có hạn, cạn đi thôi.  Nào, xin mời các bạn cạn chén mùa xuân, cho phép tâm hồn mình về với thiên nhiên bằng cách thấm nhuộm hương rừng.

Nguyễn Thị Hải Hà

Rêu 1
Rêu 2
Đọt cây dương xỉ

[1] Hannah Fries, Forest Bathing Retreat, trang 39, tác giả ghi chú câu nói trên của Thích Nhất Hạnh.  NTHH dịch từ bản tiếng Anh.

Mưa xuân

Mưa từ đêm qua, đến sáng nay. Bầu trời sũng nước, tương đối ấm. Không biết trời ấm tại vì mưa hay mưa vì trời ấm. Người Mỹ để tả những cơn mưa nhỏ giọt mưa rơi nhẹ dùng chữ soft hay gentle. Mưa mềm, và mưa hiền hòa. Nghe thật là nên thơ. Sau nhà tôi mấy bụi cây đã mọc đầy lá non. Mấy cây eastern redbud màu tím đã bắt đầu phai nhạt, một phần bị màu xanh lá cây non che khuất không còn thấy rõ nữa.

Vỏ trứng có lẽ của chim robin

Đi rừng gặp giữa đường phân nửa vỏ quả trứng. Không hiểu chim nở rồi vỏ rơi xuống đường hay vì lý do nào khác.

Híp mắt nghiêng đầu

Nhìn thật là trẻ con, sao mà ngây thơ.

Đến thật gần, chụp ảnh, lấy cây xua vẫn không nhúc nhích

Tôi tưởng có người ném một cái con chuột để dùng computer xuống nước. Về nhà mở ra mới biết chắc đây là giống bác mẹ sinh ra mặc áo sồi.

Hoa trên vỏ cây

Những cái nấm mốc, lichen, mọc trên vỏ cây trông giống như một đóa hoa.

Thú vật dường như biết đoán thời tiết. Trước khi trời mưa loài vật thường kiếm ăn, ăn trước để phòng khi những lúc thời tiết trắc trở không tìm được thức ăn có thể bị đói. Chiều qua, ó cha mang về một con cá nhỏ và mớm cho con ăn. Sáng qua ó bố mang về một con lươn, thảy cho con tự ăn. Thằng nhỏ ó rỉa mãi không ăn được bao nhiêu. Có lẽ da lươn dày khá dai và ít thịt nên ó không mấy khoái khẩu, ăn khi nào không có gì khác.

Những hôm mưa to gió lớn, ó mẹ thường ở trong tổ dựa vào con như để giữ ấm cho con. Xem video gia đình ó, dần dần trở thành môn giải trí của tôi. Mấy hôm nay ó con đã tự tập bay. Sáng nay dù thiếu niên ó ướt loi ngoi cũng đã đứng cheo leo trên thân cây sycamore, cách xa vành tổ chừng ba tấc, thế đứng khá vững vàng. Thỉnh thoảng thiếu niên quạt cánh phần phật nhảy tưng tưng trên ổ, nhưng chưa bay được. Ráng lên nhỏ ơi. Sắp lớn rồi. Sáng nay ó mẹ mang về con cá nhỏ xíu xìu xiu. Chắc cũng đỡ đói.

Có con chim nào hót đâu đây

Hồi mới dọn về nhà nầy, người chủ cũ có đặt nhiều tổ chim nhân tạo và lồng để thức ăn chim, treo lên cây chung quanh nhà. Dần dần do cây bị cắt tỉa bớt để tránh cây gãy đổ lên nóc nhà, các lồng chim cũng bị tháo gỡ, một số bị hư. Cái tổ chim cũ giờ không còn, giống như căn nhà màu đỏ, tôi thường thấy có mấy con chim rất bé chui ra chui vào. Thiếu mấy cái tổ chim có lẽ cũng vắng đi một số chim nhưng tôi không chú ý, bởi vì chung quanh vẫn còn rất nhiều chim, nhất là mấy con blue jay cứ bay xà xuống vụt lên ăn thức ăn mèo.

Gần đây ông Tám treo mấy cái lồng để thức ăn nuôi chim. Bọn blue jay đã thấy đeo tòn teng trên mấy cái lồng thức ăn. Cặp cardinal quanh quẩn nhiều hơn.

Liên tiếp mấy ngày tôi nghe có tiếng chim hót. Không phải tiếng kêu ríu rít bình thường của các loại chim quanh nhà, mà là tiếng hót dài như một câu hát. Tôi cố bắt chước câu hát của chim bằng một câu văn như thế này, “líu lo đời còn dài còn dài.” Nếu bạn đọc câu văn với giọng trầm bổng kéo dài hai chữ líu lo và đọc nhanh ba chữ đời còn dài rồi đọc thật chậm ê a hai chữ cuối thì sẽ tưởng tượng được giọng hát của chim. Tôi mở cửa ra ngoài sân cố tìm xem con chim nào đang hót, nhưng cây lúc này đã ra lá xanh khá nhiều, nhìn hoài không thấy đâu. Bữa trước nghe tiếng hót ở sân sau. Sáng nay nghe ở sân trước.

Lời của chim chìm vào tiếng gió.

Không có ảnh chim, chỉ có tấm ảnh hoa buttercup hôm qua đi bộ trời mưa lấm tấm, chụp đại tấm ảnh này.

Buttercup

Biến chuyển hằng ngày

Gia đình năm con
Gia đình sáu con

Hôm qua đi bộ, tôi có chút thất vọng vì cái tổ ngỗng ở dưới chân cầu Bound Brook tuy khá kín đáo cũng đã biến mất. Hai con ngỗng nằm cạnh tổ ngỗng nhưng không còn quả trứng nào để ấp. Cả cái tổ ngỗng ở cái rẻo đất nhô ra bên kia dòng kênh cũng không còn. Lần lượt, những tổ ngỗng năm ngoái ấp trứng thành công, năm nay bị mất. Ngỗng ấp trứng cả tháng nhưng năm nay chỉ độ một hay hai tuần là ngỗng đang ấp bị mất trứng. Chẳng hiểu vì sao, và tay ai. Năm nay thấy có người homeless lang thang.

Đặc biệt, con đường trail đang được sửa chữa, nhiều người đi tới đi lui thêm vào số người đi bộ hằng ngày, xe vận tải, xe hủ lô, xe xúc chạy gây ồn ào náo loạn góp thêm phần làm ngỗng sợ bỏ đi và người ta hay thú vật lấy trứng. Thú vật không dễ gì lấy trứng vì ngỗng canh gác khá chặt chẽ. Chỉ cần kẻ lạ đến gần là cả ngỗng trống lẫn ngỗng mái tấn công ngay.

Tuy vậy những chỗ khác đã thấy vài đàn ngỗng ấp thành công. Ít nhất là hai đàn ngỗng tôi gặp hôm qua, một đàn sáu con và đàn kia năm con. Con ngỗng ấp dưới chân cầu quay, cây cầu dẫn sang khu apartment, năm nay đẻ ba trứng. Ấp được mấy ngày bị náo loạn (có người đổ dầu nhớt xuống cống, người ta phải dọn rửa ô nhiễm dòng kênh) bỏ ba quả trứng chơ vơ. Vài hôm sau mấy quả trứng cũng biến mất.

Con ó con, hôm nay ó cha mang đến con cá dài cả thước, màu đen, dẹp như cá trê, ném xuống tổ rồi bay đi mất. Coi như con ạ, mày đã đủ lớn rồi, phải tự ăn chứ bố mẹ không mớm cho ăn nữa. Chàng ta mấy hôm nay cố gắng tự tập bay.

Con mèo xám, bữa trước chẳng biết đánh nhau làm sao mà cả cái chân bị xước tróc da chảy máu đỏ lòm, đi khập khễnh, ăn ít. Bữa nay đã lành, thấy con mèo vàng, mèo hoang mới đến ăn sau này, rượt đuổi không cho ăn. Thú vật cùng loại có đánh nhau cũng chỉ gây thương tích, nhiều lắm là thương tật. Chỉ có loài người, khi đánh nhau là có khả năng giết nhau.

Mùa xuân hoa lá giăng đầy ngõ

Gia đình sóc

Ngay sau nhà tôi có cây sồi trắng. Trên cây có một cái lỗ tròn nhỏ bé. Trong đó là cái ổ sóc. Chạy ra chạy vào có ít nhất là ba con sóc. Hai con lớn và một con có vẻ bé hơn một chút. Có vẻ như hai con lớn dỗ con bé ra khỏi ổ nhưng nó cứ thập thò, ló cái mõm ra ngoài rồi thấy lạnh quá hay ở trên cao quá sợ ngã nên rút vào bên trong. Con sóc ở bên ngoài cũng chạy vào bên trong, chập sau chạy trở ra. Hai con sóc lớn cứ đuổi nhau chạy lên chạy xuống, chạy ra chạy vào, con nấp sau thân cây, con đứng trước. Một lúc sau tôi không còn nhớ là mấy con. Cũng chẳng biết có mấy con trong tổ, con nào ra con nào vào nhưng có thể biết chắc ít nhất là ba con sóc, giống nhau như hệt.

Yellow-rumped warbler

Thấy trên mạng nói tên nó là như vậy. Không biết nó có tên tiếng Việt hay không nhưng để dễ gọi, tôi tạm dịch là chim sẻ đốm vàng. Mùa này đi trong rừng nghe tiếng chim, líu lo, tíu tít, ríu rít, đủ thứ giọng bổng trầm. Lắng nghe có ít nhất là cả chục loại khi xa khi gần.

Hoa đào cánh kép

Hình như loại này có tên riêng, tôi có đọc mà không nhớ. Đứng dưới cội đào tôi thường có cảm giác khó tả. Hoa nở xum xuê, chi chít, lúc lỉu, trên cành có vẻ như bao nhiêu sinh lực để dành suốt mùa đông trổ ra hết một lần. Chỉ tuần sau là nó rụng đầy mặt đất, mặt kênh tạo thành một lớp phấn màu hồng nhạt.

Magnolia có người gọi là mộc lan

Ở ngay cái trạm kiểm soát lưu lượng dòng kênh, chỗ này có tên là 10-mile-lock, có một ngôi nhà cổ. Cạnh ngôi nhà có cây hoa mộc lan này. Cây khá thấp, đã trổ nhiều hoa, mỗi hoa to như cái bát. Loại mộc lan trong ảnh này màu đậm, cánh dài và nhọn. Còn một loại nữa màu tím nhạt hơn, cánh dày hơn, và đầu cánh hoa tròn hơn. Loại này to hơn. Hoa mộc lan rất thơm.

Con ó con ở Duke Farms lúc này đã lớn bằng ó cha và ó mẹ, nhưng lông cánh vẫn chưa đủ để bay. Tội nghiệp nó cũng bữa đói bữa no, ngày nào nó cũng trông ngóng cha mẹ. Lúc này nó đã mon men đứng lên trên vành tổ sát với thân cây. Buổi sáng nó dậy rất sớm, trước khi mặt trời lên. Thỉnh thoảng nó vỗ cánh bay lên khỏi mặt tổ chừng một vài inches rồi đậu xuống. Suốt ngày nó thơ thẩn, có vẻ như buồn chán vì không có việc gì để làm. Mỗi ngày may mắn thì được cho ăn một lần. Những hôm gió động, hay mưa nhiều nước sông đục, ít thấy cha mẹ ó mang cá về. Có khi thức ăn là con chuột hay con sóc nhỏ xíu chẳng thấm vào đâu. Cuộc sống của loài chim, dù có vẻ tự do nhưng thật ra cũng chẳng dễ dàng gì.

Dọc đường đi bộ

Một cái tổ chim đã bị bỏ hoang.

Cái tổ chim rất nhỏ, cái khoảng trống giữa tổ chỉ cỡ chừng cái chung trà. Như thế có nghĩa là loài chim nào làm cái tổ này cũng rất nhỏ, chừng hai đốt của ngón tay thôi. Ông Tám đọc báo Washington Post thấy có bài nói rằng khoảng 70 phần trăm tổ chim được cấu tạo lộ thiên, chỉ có 30 phần trăm làm tổ kín có lỗ chui ra chui vào. Tổ kín đòi hỏi chuyên môn khéo léo hơn, che mưa nắng, nhưng khi gặp nguy, chim mẹ khó trốn.

Chim gì đây?

Phải chăng đây là chim sáo? Thấy trên mạng nói nó là chim red-wing black bird.

Băng ghế nghỉ chân ở gần Black Wells Mill Road

Băng ghế này do gia đình của một người đã qua đời tặng cho đường trail. Tôi nhớ mang máng tên của người được tưởng niệm là Joan. Mùa thu đi ngang thấy có trồng hai chậu hoa cúc. Mùa xuân năm nay đi ngang thấy có tulip mới nở. Chỗ này chúng tôi thường ngồi ăn trưa. Gần đó là ngôi nhà cổ Black Wells Mill Road. Ngôi nhà nhỏ nhưng được chăm sóc chu đáo, có cho người vào xem tùy theo lịch trình, chung quanh nhà và khoảng sân đối diện bên kia đường có trồng rất nhiều hoa. Trước kia người ta có để bàn và băng ghế dành cho người picnic nhưng bỗng dưng họ đem dẹp mất tiêu, có lẽ không muốn người dùng trail sử dụng.

Con rùa to, nằm im lìm tưởng như đã chết.
Gấu mèo bơi trên dòng kênh

Năm trước thấy gấu mèo (raccoon) leo trên cây tôi đã ngạc nhiên. Cách đây hai ba ngày thấy con gấu mèo này bơi vượt dòng kênh tôi càng ngạc nhiên hơn. Thiên nhiên, càng quan sát, càng nhìn thấy những điều kỳ diệu.