Một nhà thơ

Ở New Jersey tôi ở rất gần nhà một nhà thơ.  Cái thời tôi còn học Trung học lớp đệ nhị đệ nhất đã thấy tên ông xuất hiện trên các tạp chí nổi tiếng ở Sài Gòn.  Sau khi công việc yên ổn tôi thấy mình về nghề nghiệp đã hết chỗ để lên, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không nổi nữa, tôi bắt đầu theo đuổi cái môn chơi mà tôi xếp qua một bên mấy chục năm.  Chuyện viết lách văn chương.  Vừa tập tểnh ngó trước ngó sau đã thấy ông xuất hiện búa xua trên các tờ báo mạng.  Biết là nhà ông ở gần nhà tôi lắm nhưng bản tính tôi vốn nhát gặp người lạ, nhất là người lạ lại là nhà thơ nên tôi không làm quen.  Có gửi tiền mua một quyển thơ ông lại tặng thêm một quyển khác.  Sau này mới biết ông có quen với người trong họ hàng của tôi.  Rồi có một ngày tôi được đưa đến nhà của nhà thơ này, rồi quen với ông luôn.  Không dám viết tên của ông ấy vì sợ người ta search lại tìm ra cái blog này.  Tôi vốn chẳng có gì dấu diếm nhưng bản tính chỉ thích quen với một số nhỏ bạn bè nói dóc chơi chơi.  Tôi sợ đám đông một phần bản tính của tôi không khéo léo sợ làm người ta phật ý.

Ông nhà thơ này rất ngộ.  Ông bỏ công bỏ tiền mua máy in làm bằng thủ công nên ông có thể đóng những quyển sách bìa cứng trông rất chuyên nghiệp.  Xong rồi ông đi lên các trường đại học có danh tiếng và có nhiều sách Việt Nam để tham khảo ông scan rồi về đánh máy lại.  Ông đã xuất bản rất nhiều thơ Việt Nam trước năm 75 của các nhà thơ danh tiếng, và mới đây ông xuất bản ba tập truyện ngắn trước đây đã đăng ở Văn, Bách Khoa, Khởi Hành, v.v…  Nếu tôi đọc ròng rã chăm chú và không ghi chép gì hết thì chắc phải 3 tuần mới hết ba tập truyện ngắn rất dày này.  Hôm Chủ Nhật tôi đến thăm ông, vợ ông nắm một tay, ông nắm một tay, xem như em trong nhà.  Bà cho tôi ăn tô bún suôn nhiều tôm nhiều thịt làm tôi ứ cả bụng bởi vì tôi không ăn nhiều thịt nhiều tôm.  Tôi xin trả tiền mấy cũng không được.  Lần ra báo nào ông cũng cho vào hộp thư nhà tôi một quyển.  Trả tiền không được, ông chỉ muốn tôi viết vài lời giới thiệu cho ba tuyển tập để đăng trên các báo tôi hay có bài đăng, nhất là tờ HL.  Bà vợ của ông tính rất khôi hài, khi tôi cười bảo rằng ông tốn công tốn của mà cứ đem sách báo cho không thì làm sao có tiền mà phục vụ văn học mãi.  Bà nói không sao, lấy công làm lỗ.  Còn ông thì bảo cho tôi sách bởi vì tôi là người đọc chăm chỉ.  Tôi có quá nhiều sách của ông cho nhưng tôi đọc không kịp bởi vì tôi có nhiều sách báo tiếng Anh quá mà mình chỉ có thể đọc một hay hai giờ mỗi ngày.

Về văn học mỗi người vướng nợ văn học một cách.  Ông vướng nợ ở chỗ ông quyết tâm khôi phục cái nền văn học miền nam đã bị chết tức tưởi.  Coi bộ ông đơn thân độc mã mà cũng thành công lắm.  Đôi khi tôi tự trách mình vô tâm vì tôi ít khi gửi bài cho ông, một phần không hợp chủ trương.  Tôi nghiêng về biên khảo những cuốn sách tôi chọn để viết bài nhận định đều có vẻ khô khan, và tôi rất nóng tính nên không chờ hai tháng để đăng một bài được.  Cứ bài nào viết ra chưa kịp kiểm tra lại tôi đã lo gửi đi cho báo đăng bài vì thế phụ lòng ông mãi.  Gần đây có đánh máy dùm ông vài bài mà ông đã viết lời cảm tạ trên các tuyển tập văn miền Nam.  Số tôi gặp may, về sau nếu tôi muốn viết biên khảo về văn thơ miền nam là tôi có nhiều tài liệu lắm.

Chọn lựa

Tôi cần bắt đầu cho một bài điểm sách mới.  Trên bàn tôi hiện là hai cuốn Flash Fiction, ba cuốn tiểu luận của Coetzee, Best Short Stories do Rushdie tuyển chọn, và một bộ ba cuốn tuyển tập mới ra lò truyện ngắn miền Nam trước 75, bìa cứng rất đẹp. 

Cái “khổ” của tôi là có nhiều “món ăn ngon” mà không biết mình nên ăn món nào trước.

Buộc gió lại cho hương đừng bay đi

Hổm rày không thấy Gió.  Có ai biết gió ở đâu.  Gió hay đi vắng biết mô có nhà.  Và nhớ Xuân Diệu có lần “Tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất.  Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi.”  Gió này phải buộc bằng tơ hồng cho thôi lang thang.

Biết các bạn tôi là người thích du lịch nên hôm nay xin giới thiệu một thành phố nhỏ của New York.  Nhỏ nhưng rất giàu và có thế lực.  Ở khu hàng quán tiệm tôi thấy có cửa hàng bán quà quần áo ở những nơi xa xăm như Tibet và Turkey.  Điều này chứng tỏ ít ra vài điểm, những người đến đây là những người  từ các nơi xa xăm nhưng nổi tiếng, hoặc là những người sống ở đây thường đi du lịch đến các nơi xa xăm ấy.

Xem hình các post mới vừa đăng.

Summer Derby ở Saratoga Springs

5 4 3 2 1

Theo lời kể lại, năm 1776 Sir William Johnson, người Anh, bị thương trong trận chiến giữa người Pháp và người bản địa, đã được mang đến thành phố này để điều trị vì Saratoga Springs có rất nhiều suối nước nóng có khả năng giúp người bệnh hay bị thương hồi phục nhanh chóng. Khoảng 15 dặm về hướng Đông Nam của Saratoga Springs là Stillwater, nơi xảy ra trận đánh lịch sử với người Pháp trong cuộc Chiến Tranh Cách Mạng. Nói đến Saratoga là người ta nghĩ ngay đến trường đua ngựa (Saratoga Race Course) và những cuộc đua bắt đầu từ cuối tháng Bảy cho đến ngày lễ Lao Động vào tháng Chín.  Những cuộc đua ngựa này được đặt tên “Summer Derby” (Đua Ngựa vào Mùa Hè) để phân biệt với các Derby khác như Kentucky Derby, hay Apache Derby.  Vào thành phố Saratoga Springs du khách sẽ nhìn thấy tượng của các chú ngựa đua được trang trí khắp nơi.  Ngay cả những chỗ dùng để dựng xe đạp cũng được trang trí với những kiểu mẩu và hình tượng của ngựa.

Bên cạnh những trường đua ngựa và các chỗ tắm suối, du khách có thể viếng các viện bảo tàng, 20 chục sân golf, xem nhạc hay vũ ba lê.  Saratoga Springs nổi tiếng có cuộc sống ban đêm đầy màu sắc và nhịp điệu.

Yaddo – Một biểu tượng văn hóa của New York

1
23

Đưa người thân đi dự trại hè ở Skidmore College trong thành phố Saratoga Springs thuộc tiểu bang New York cách biên giới phía Bắc của New Jersey chừng 200 dặm, sẵn dịp này tôi làm một cuộc du lịch bỏ túi cho đáng công lái xe ngót nghét bốn giờ đồng hồ.  Saratoga Springs là một thành phố nhỏ, diện tích chừng 75 cây số vuông,  nằm trong quận Saratoga, dân số chừng 26 ngàn người (theo thống kê dân số năm 2000) khá nổi tiếng trong giới yêu thích du lịch vì nhiều đặc điểm trong đó có lịch sử chiến tranh, suối nước nóng và trường đua ngựa.

Đến Saratoga Springs thì không thể không viếng Yaddo (một lâu đài có kiến trúc cổ thời Victoria gồm có 55 phòng).  Có diện tích chừng 400 mẫu (tương đương với 1. 62 cây số vuông) Yaddo là tài sản của Spencer Trask, một nhà đại phú trong thế giới kinh tế tài chính Wall Street đồng thời cũng là ông chủ của hãng xe lửa, và Katrina, nhà thơ cũng là vợ của ông.

Bao bọc Yaddo là một cánh rừng trong đó có 220 ngàn cây thông đủ loại được trồng từ lúc ngôi biệt thự mới được xây. Ngõ vào Yaddo có cổng sắt. Phía sau cổng là con đường rất hẹp dường như không đủ chỗ cho hai xe chạy ngược chiều nhau.  Con đường ngoằn ngoèo vòng quanh hai cái hồ lấm tấm bèo.

Năm 1891,Yaddo trước đây được xây cất theo lối kiến trúc Queen Anne, bị cháy thành tro.  Spencer cho xây lại lâu đài này hoàn tất năm 1893 do kiến trúc sư William Halsey Wood thiết kế.  Ngay trong phòng khách của Yaddo trên mặt lò sưởi là tấm tranh, ghép bằng đá màu, hình con phụng hoàng trồi lên từ biển lửa và câu La Tinh “Flammis invicta per ignem Yaddo resurgo ad pacem”  có nghĩa là “Không bị lửa khuất phục, Tôi, Yaddo được tái sinh cho hòa bình.”

Spencer là người giúp sáng lập Câu Lạc Bộ Nghệ Thuật Quốc Gia ở New York cũng như rất nhiều cơ sở nghệ thuật và văn hóa ở Saratoga Springs.  Châm ngôn của ông là “Cuộc đời của một người không phải là cái giàu có dư giả mà ông ta sở hữu.”  Hai ông bà Trask đã tặng Yaddo  biến lâu đài tư nhân này thành nơi tịnh dưỡng của những văn nghệ sĩ tài hoa.  Đây là nơi họ có thể yên tĩnh làm việc và gặp gỡ những tài năng khác, những người có thể góp phần vào công việc phát huy tinh hoa nghệ thuật của họ.

Để làm tăng vẻ đẹp của khu rừng chung quanh khuôn viên lâu đài, ông bà Trask đã cho trồng một vườn hồng (xem ảnh 2) đẹp đến độ tạo cảm hứng sáng tác cho nhà thơ Marya Zaturenska, người đã ở Yaddo ba lần từ những năm đầu của thập niên 1930, Sylvia Plath (ở Yaddo năm 1959) và Musa McKim (năm 1969).

Một Mình

3a 2a 1a
Bởi vì còn có gì buồn hơn là nắm bắt dễ dàng trong tay một giấc mộng.

5a 4a
Ngó trông ra biển mù chong
Thấy người thiên hạ …
6a

… sao không thấy chàng
Tóc dài sao vội cắt ngang
Thả bay trong gió hai hàng …
Lụy sa.

7a

Tất cả những tấm ảnh này hầu như không có gì để nói.  Ngoại trừ tấm ảnh con búp bê.  Đối với thiên nhiên, cái xác của con búp bê là sự xâm lăng và tàn phá của xã hội loài người.  Đối với con búp bê chắc nó cũng buồn tủi vì bị chủ của nó, một cô bé vô tình nào đó, bỏ rơi.