Gặp Người Chăng Nhắn Cho Ta

Buổi sáng, hôm nay không đi làm, (nghỉ furlough) ngồi đọc quyển Thơ Tình Miền Nam của Thư Ấn Quán do nhà thơ Trần Hoài Thư biên soạn.  Lật đến trang có thơ của Minh Đức Hoài Trinh.  Nhà thơ này nổi tiếng với hai bài hát do Phạm Duy phổ nhạc đi vào lòng người nghe và ở trong đó luôn chứ không chịu thoát ra.  Đó là bài Đừng Bỏ Em Một Mình và bài Kiếp Nào Có Yêu Nhau.    

Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh  

Được Phạm Duy chuyển thành:  

Đừng bỏ em một mình
Đừng bỏ em một mình
Đường về nghĩa trang lênh đênh
Đừng bỏ em

Đừng bỏ em một mình
Đừng bỏ em một mình
Cùng một lũ cùng một lũ côn trùng rỉa rúc thân hình  

Kiếp Nào Có Yêu Nhau

Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi  

Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ

  Phạm Duy chuyển thành:  

Đừng nhìn em nữa anh ơi,
Hoa xanh đã phai rồi
Hương trinh đã tan rồi

Hẳn người thôi đã quên ta
Trăng thu gãy đôi bờ
Chim bay xứ xa mờ

 

Mới kiểm lại mấy quyển sách tham khảo thấy mình có:

Tuyển tập Văn Miền Nam – bộ ba quyển. Mỗi quyển dày hơn 500 trang khoảng 40 truyện ngắn.
Thơ miền Nam trong thời chiến  – bộ hai quyển.  Tập 1 hơn 860 trang với 262 bài thơ.  Tập 2 hơn 720 trang với 200 bài thơ.
Thơ tình miền Nam hơn 700 trang với 148 bài thơ.
Một thời Lục Bát Miền Nam 600 trang 227 bài thơ.

Cả một gia tài quí giá về văn học miền Nam.  Có lẽ số của tôi là sẽ làm nhà nghiên cứu văn học.  Cứ đọc và học hỏi như thế này chừng 15 năm tôi sẽ biết khá nhiều đấy chứ.  Tôi vốn có trí nhớ rất tốt (chỉ nhớ cái tôi thích thôi, còn chuyện hằng ngày thì tôi lẩm cẩm hay quên từ thưở còn trẻ) nên đọc hay nhớ nếu không nhớ nguyên văn thì cũng nhớ đại ý và biết mình đọc nó ở đâu để đi tìm, chỉ có cái tội lười đi tìm và vì không chủ tâm theo đuổi văn học nên không sắp xếp có hệ thống như một thư viện bỏ túi.  Có lẽ từ nay sẽ bắt đầu sắp xếp tư liệu có hệ thống hơn.

Con đường đi bộ sáng nay

Hôm nay thời tiết dự đoán trời rất nóng.  91 độ F tương đương 32.7 độ C.  Tôi dậy sớm đi bộ lúc mặt trời chưa lên.  Nhà hàng xóm đã mở máy lạnh chạy rì rào.  Ve kêu inh ỏi trên những đọt cây cao.  Sáu lần đi xuống dốc, sáu lần đi lên dốc.  Có con nai thấy tôi, nó bỏ chạy bừa lên sân cỏ nhà hàng xóm rồi đứng đó ngóng cổ ngó tôi chăm chăm.  Con đường đầy bóng cây và rất nhiều cỏ dại.

Gần đường xa lộ, cạnh nhà người chị, cỏ dại mọc um tùm.  Mùi lá cỏ, không biết loại nào vì có rất nhiều loại trong đám cỏ dại này, hăng hăng thơm.  Mùi thơm của hoang dã.  Như có lần tôi ở Mariposa trong cái nắng nung người mùi thông khô cộng với mùi trái hoang chín ngấu thơm một mùi thơm khó tả.  Có nhiều loại cỏ dại, hoa thơm mà lá cũng thơm.  Thí dụ như glover.  Sáng sớm đi ngang một cánh đồng cỏ glover là sẽ được ngửi thấy mùi thơm độc đáo lắm. Ngay cả loại cỏ Queen Anne’s Lace tôi post hình mấy hôm trước, người ta xếp nó vào họ cà rốt vì nếu vò lá của nó mình sẽ ngửi thấy thoang thoảng mùi cà rốt nhưng nó, cũng hăng hăng thơm.  Còn Lavender thì không phải là cỏ dại mà là loại hoa người ta thường hay trồng.  Ở Grasse bên Pháp người ta trồng lavender thành những cánh đồng rất rộng để làm nước hoa.  Lá của nó cũng rất thơm.  Ngày còn ở nhà cũ tôi trồng năm bụi rất to thỉnh thoảng rứt một lá nhỏ vo vo rồi ngửi, thấy thơm và làm mình thoải mái.  À lạc đề xa quá nên trở lại vạt cỏ dại trước nhà người chị.  Thấy ở ngoài bìa vạt có dại có một bụi mọc lên ba nhánh hoa màu tím cánh thật nhỏ, rất đẹp.  Sát mí với đường xa lộ là một thửa cỏ dại bò sát đất, lá giống như lá rau răm có hoa màu xanh dương đậm. Nhà chị trồng nhiều hoa thấy có một ít hoa đỏ nhìn xa không biết có phải begonia hay không.  Đối diện với nhà của chị là nhà của một người phụ nữ người da trắng khoảng bốn mươi khá xinh.  Nhìn căn nhà và người phụ nữ tôi thấy cô có vẻ gì giống Diane Lane trong phim the Tuscan Sun.  Cô thường hay cắt cỏ khoảng sân trước nhà.  Phía sau nhà cô là một hàng rào trắng năm ngoái thấy hoa hướng dương ló đầu ra chào cười với khách đi bộ ngang nhà năm nay không thấy.  Trước nhà cô có trồng rất nhiều loại hoa vàng như cúc chính giữa hoa có màu đen thường được gọi là mắt đen của Susan (Susan’s Black Eye), bụi hoa hồng đăng màu hồng rất to rất nhiều hoa trông đẹp mắt.  Cây horse nut trước nhà người chị cũng đã ra quả đầy cây.  Dọc hai bên đường ẩn dưới bóng cây rậm có rất nhiều cỏ dại đã ra hoa.  Có loại hoa giống như một thanh gươm mỏng đính đầy những viên ngọc li ti trắng như những viên ngọc trai lớn hơn hạt cát một chút. 

Thiên nhiên.  Cỏ cây mỗi loài mỗi vẻ.  Tất cả đều khoe vẻ đẹp của mình dưới ánh mặt trời.

Nằm im hơi nghe mùa thu rất nhẹ

103aHôm nay trời nóng.  Tôi ở trên dốc cao lại nhiều cây to có bóng mát nên mát hơn những nơi khác.  Chỉ cần đóng kín cửa, mở quạt mà không cần hay chưa cần mở máy lạnh.  Ngồi đây, quạt trần xoay xoay, ngoài sân là tiếng ve kêu râm ran, và cửa sổ của tôi ngó khoảng sân rực nắng.  Nắng qua cây xanh làm dịu bớt phần nào gay gắt.

Khoảng sân đầy nắng.  Khoảng sân đầy nắng.  Thế.  Mới đó mà đã quên mình định nói gì.  Bài hát mới vừa đăng lên có nhiều câu rất hay, rất buồn, rất hiu quạnh.  Nhưng tôi lại yêu hai câu “Vườn tôi xưa vẫn một vuông rất nhỏ.  Nằm im hơi nghe mùa thu rất nhẹ.”  Vườn một vuông rất nhỏ vẫn có thể ươm một cành hoa hay một đám cỏ dại nào đó cho riêng mình. Có một dạo tôi trồng rất nhiều hoa ở căn nhà cũ đã bán.  Rồi dọn qua căn nhà đang ở này tôi không trồng nữa. Vì nhiều lý do, tôi muốn để thời gian đọc và viết, tôi không muốn tranh đua với gia đình họ hàng ai có nhiều hoa, v.v… và để tránh khi sa đà tôi có thể tốn rất nhiều tiền lẫn thời giờ vào một chuyện mà tôi sẽ chán nhanh chóng.  Căn nhà này lúc mới dọn về trước sân có trồng sẵn một bụi mẫu đơn; lâu ngày không được chăm sóc nó không nở hoa nữa.  Mùa xuân có một đóa hoa tulip màu đỏ nở cằn cỗi nhưng với tôi đó là “Thượng uyển nhất chi hoa.”  Tulip vốn mau tàn nên tôi xách máy ảnh chụp cái hoa tulip đó để thưởng thức rồi thôi.  “Nằm im hơi nghe mùa thu rất nhẹ.” Sao tôi nghe cái tĩnh lặng mà không cô đơn.  Gối đầu lên tay chàng nằm im nghe thời gian mong manh như lá vàng đáp lên tay dịu dàng.  Tôi nghe tiếng ru êm đềm mà không nghe lời than van não nuột.

Tiếng ve ngân vang lừng ngoài sân.  Nên không có phượng tôi vẫn biết mùa hè đang bao quanh tôi.  Tiếng ve luôn mang tôi về với những câu thơ trong bài thơ nụ hôn đầu

Lần đầu em ghé môi hôn.
Hoảng hồn ve bỗng kêu vang đất trời
Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh
Môi ai chín đỏ trên cành phượng xưa.

Người ta hay ca tụng nụ hôn đầu là nhớ nhiều nhất.  Tôi không tin là thế.  Có lẽ nụ hôn mà mình biết là cuối cùng mới là nụ hôn không thể nào quên.

Ôi! Tôi cứ tưởng là tôi sẽ bắt đầu làm việc nghiêm chỉnh nhưng trước khi bộ óc tôi có thể tập trung tôi cần phải loại hết những ý nghĩ vụn vặt này.  Tôi nói lăng nhăng đến độ lạc đề; thật ra tôi muốn nói cái câu hát “nằm im hơi nghe mùa thu rất nhẹ,”  tôi yêu nó ở cái chỗ là nghe cái gì đó rất nhẹ, thay nó bằng mùa xuân, hay tình yêu, bình yên, thời gian, hay tình tôi rất nhẹ thì nguyên một bài hát buồn lại có hai câu thơ rất yêu đời, rất lạc quan, hạnh phúc.  Tôi thường hay yêu những khoảng thời gian, không gian, rất nhẹ này.  Thí dụ như sáng sớm thức giấc chung quanh mình vạn vật kể cả chim và mặt trời còn ngủ, tôi chỉ có riêng tôi thật yên tĩnh.  Tôi cũng yêu lúc bước ra khỏi cửa nhà, và trước khi vào trong xe buổi sáng trước khi lái xe đi làm.  Cái khoảnh khắc thật im lặng trời mát mẻ, chung quanh mình chưa có những nhọc nhằn khó chịu phải đối đầu.

Rồi, sẽ làm việc nghiêm chỉnh ít ra là một giờ rưỡi trước khi đi thư viện.

Vẫn Một Cõi Đời Hiu Quạnh – Từ Công Phụng

Vẫn Một Cõi Đời Hiu Quạnh – Từ Công Phụng

 

Trong hồn tôi có một cõi đời hiu quạnh
Sao người qua đây không một lần ghé thăm
Vườn trăng xưa, đóa quỳnh hương vẫn nở
Màu phôi pha bóng thời gian úa mờ
Và hồn tôi dường như cũng úa theo mùa thu tàn tạ

Trong hồn tôi vẫn một cõi đời mưa lạnh
Khi tình mong manh như một giọt nắng tan
Đời chia xa những giòng sông khuất mờ
Tình phôi pha những mùa rơi lá vàng
Lệ tôi rơi những hàng lệ nếm mùa mưa nhạt nhòa

Có giấc mơ nào thường đọng lại trong tôi?
Có cánh hoa nào vừa tàn vội trong tôi?
Có tiếng chim nào vừa hót mừng xuân sang
Mà âm vang như phiến nắng vỡ tan hồn tôi

Trong hồn tôi vẫn một cõi đời hiu quạnh
Khi người qua đây xin một lần ghé thăm
Vườn tôi xưa vẫn một vuông rất nhỏ
Nằm im hơi nghe mùa thu rất nhẹ
Gọi hồn tôi vào những nhung nhớ những mùa xưa tàn phai

Có giấc mơ nào thường đọng lại trong tôi?
Có cánh hoa nào vừa tàn vội trong tôi?
Có tiếng chim nào vừa hót mừng xuân sang
Mà âm vang như phiến nắng vỡ tan hồn tôi

Trong hồn tôi vẫn một cõi đời mưa lạnh
Khi người qua đây xin một lần ghé thăm
Vườn tôi xưa vẫn một vuông rất nhỏ
Nằm im hơi nghe mùa thu rất nhẹ
Gọi hồn tôi vào nhung nhớ những mùa xưa tàn phai

Good morning

Tối qua không nấu cơm.  Thấy trong tủ lạnh có hai ly chè ba màu, của họ hàng mang đến cho vì biết chủ nhà lười nấu ăn, (bánh lọt xanh, đậu đỏ, đậu xanh, nước dừa) ăn một ly béo ngậy thấy no ứ ự; viết cái blog một mạch rồi đi ngủ chừng như 8 giờ rưỡi chẳng thấy empty nest syndrome gì hết.  Đâu như chừng một giờ khuya bỗng thấy bụng đói cồn cào nên thức dậy ăn miếng bánh mì uống sữa lại lục tục đi đánh răng và đi ngủ.

Ghé nhà Gió xem hình nhưng không được comment nên ra về.  Tấm hình biển đỏ thật là đẹp.  Thảo nào người ta hay mê họa sĩ bởi vì là người làm ra cái đẹp.  Nói thì nói vậy chứ viết thì vẫn viết Gió ơi.  Đọc bài của bà Nhã Ca viết mà khóc như … cha chết mẹ chết.

Đọc cho vui hay để buồn

Chiều nay đi làm về nhà không có ai.  Một người đang ở Việt Nam đi từ Lũng Cú đến mũi Cà Mau.  Một người đi vào trong rừng sát với biên giới tiểu bang Pennsylvania học nung đồ gốm.  Một người lang thang ở thành phố New York.  Tôi ngâm nước nóng đã đời rồi thay cái quần pajama rộng thùng thình dài lết phết với áo thun sát cánh và chiều nay, tối nay tôi chỉ viết về tôi.

Sáng vào trong văn phòng tôi bỏ ra nửa ngày thu dọn giấy tờ cho ngăn nắp.  Bao nhiêu công việc giấy má chất đầy mấy cái thùng giấy cho gọn gàng.  Không dám ném bỏ cái gì hết tại vì mấy ông cấp trên tôi rất bừa bãi đưa giấy tờ gì cũng mất hết và chỉ đi kiếm tôi mà hỏi.  Mùa hè bà con đi nghỉ hết vắng vẻ vô cùng, trời lại mưa nên không thể đi bộ nên tôi ngồi đọc hết quyển Những Nàng Mỵ Nương.  Với tôi, đọc cái gì viết cái gì cũng là chơi.  Như người ta chơi ô chữ, hay Sudoku.   Tôi làm việc nghiêm túc, kèn cựa, chen lấn mấy chục năm, bây giờ không thể làm việc nghiêm túc như thế nữa.  Đã có một thời việc làm là lẽ sống của tôi, nhưng bây giờ tôi không còn cái háo hức khao khát hay hoàn toàn sung sướng thỏa mãn với công việc nữa.  Tôi đã từ chối không nộp đơn cho những chức vụ quan trọng hay nhiều tiền hơn, thậm chí nếu người ta đặt vào tay tôi chức vụ cao hơn có lẽ tôi cũng sẽ từ chối.  Tôi bằng lòng với công việc hiện tại tôi đã quen người quen việc và tôi có thì giờ để đọc hay viết nhiều hơn.  Nhiều người cho đó là điên, cứ tìm cách thăng quan tiến chức rồi sau đó hãy làm biếng và chơi.  Càng lên cao càng có nhiều trách nhiệm và lương tâm mình không cho phép không hoàn thành nhiệm vụ, và người ta cũng chẳng để cho mình yên mà chơi.

Đọc cho vui, viết cho vui.  Tuy nhiên cái mà mình tưởng chỉ làm chơi gọi là cho vui có thể mang đến những bất an to lớn vô cùng.  Tôi với bản tính lì lợm cứng đầu nhưng cũng rất nhạy cảm do đó những chuyện liên quan đến chiến tranh tôi đều lẩn tránh.  Tôi không đọc sách, xem phim có chiến tranh Việt Nam mấy chục năm.  Tuy nhiên tôi rất ngạc nhiên là tôi có thể nghe những bài hát của Trịnh Công Sơn như xác người nào trôi sông, trôi trên ruộng đồng,… Có lần đọc trên mạng những câu hát này đêm đó tôi nằm mơ một giấc mơ thật kỳ lạ.  Tôi thấy nguyên một làng người chết, xác người nằm trên những cái bàn thật sạch trải khăn trắng, người chết mặc đồ cũng trắng.  Tôi không khóc nhưng nước mắt chảy quanh mi khi người chủ lễ hát và những người chung quanh cũng hát một bài hát rất buồn trầm đều như giọng thánh ca trong những ngôi nhà thờ cổ.  Người ta phun rượu quế lên những xác người để làm lễ tẩn liệm. Tôi tránh những gì liên quan đến chiến tranh VN vì nó làm tôi đau đớn quá.  Tôi biết tôi không thể nào làm nhà văn lớn được bởi vì tôi không dám nhìn thẳng vào nỗi đau của tôi.  Xem phim tôi vốn không thích những phim graphic như The Pianist hay những máu me của chương trình CSI.  Với tôi để diễn tả cái chết chỉ cần một tiếng nổ hay một cái giơ tay cũng đủ. Viết về văn học miền nam là đối diện với với những đau đớn ấy.  Cho dù tôi không trực tiếp cầm súng đánh nhau nhưng không phải vì thế mà chiến tranh  Việt Nam không ảnh hưởng sâu đậm đến tâm hồn tôi.  

Nhà cháy năm 63 tôi ở vất vưởng với anh tôi và chị tôi.  Sau đó về Tân Qui Đông ở.  Không nhớ bom dinh Độc Lập vào năm nào, có lẽ là năm 64 khi Nguyễn Khánh đảo chính hay đó là ngày 1-11-63 đảo chính ông Diệm?  Ở Tân Qui Đông nhà tôi gần một trạm Cảnh Sát.  Có đêm mấy ổng về tấn công đồn đạn bắn chí chéo rớt lên nóc nhà tôi đồm độp.  Đang ngủ nghe bắn là tự động lăn xuống đất tránh đạn, muỗi cắn quá lại leo lên bị má tôi độp cho một cái.  Rồi sau trận tấn công đồn là tin người này bị bắn chết tin người kia bị bắt sống dẫn đi rồi tìm ra xác chết ở mé ruộng xa.  Tôi đi học tiểu học trường học ở sát bến đò.  Có một hôm đến trường thấy người ta bu đông ở khoảng đất trống cạnh bờ sông nên cũng đến xem.  Thấy để nằm la liệt là cả chục xác chết đi chân không, người dính đầy bùn đất, chân còn bị cột dây để kéo.  Có người mặt còn nguyên nhưng đầu là một lỗ trống chỉ còn miếng da gió thổi phập phều.  Thử tưởng tượng một đứa bé tám tuổi nhìn thấy như thế thì đáng hãi sợ biết dường nào. 

Năm 68, Tết Mậu Thân anh tôi chết. Chị tôi làm y tá ở trong quân đội.  Anh tôi đi lính không quân (và làm gián điệp cho mấy ổng, cái chết của anh rất bí ẩn mà không ai nói cho biết vì sao anh chết).  Ở đây xin nói chút chuyện.  Má tôi có một đời chồng trước.  Ông họ Lê người gốc Tuy Hòa.  Sinh ra anh tôi và chị tôi cách tôi hai mươi năm.  Má tôi vì nhẹ dạ nên chịu ba tôi trong một phút yếu lòng và hối hận mãi về sau.  Họ hàng bên nội của anh chị tôi đều tập kết ra Bắc và bây giờ toàn là những người có thế lực ở Tuy Hòa.  Có người làm đến Tổng Cục Trưởng, có người làm Thẩm phán, có người đi học Liên Xô, Tiệp Khắc, v.v…  Tuy nhiên tôi không thể nói tôi có liên quan dòng họ.  Ngày anh tôi chết tôi theo má tôi về Sài Gòn làm đám tang cho anh.  Tẩn liệm anh ở nhà xác tôi nhìn thấy xác chết xếp đầy trong nhà lạnh.  Cái cảm giác lạnh, và cái chết của những con gà con vịt vẫn ám ảnh tôi triền miên.  Sau khi anh tôi chết tôi bắt đầu bị mất ngủ trầm trọng vì sợ hãi những cái sợ không đâu như sợ bị ngất xỉu nằm trong quan tài và tỉnh lại khi đã bị nhốt kín trong quan tài. Cạnh cái nhà xác có cây trứng cá ra trái đầy nghẹt. Lúc má tôi và chị dâu tôi vừa khóc vừa tắm rửa lau chùi thân thể anh tôi, tôi đứng nhìn cây trứng cá.  Và chập chờn giữa những cơn không ngủ là hình ảnh cây trứng cá có nhiều trái và trái cứ rơi vào mặt vào miệng tôi làm tôi ngạt thở.

Nhờ đám tang anh tôi mà tôi và má tôi thoát được trận bom người ta dội ở Tân Qui Đông, mái nhà tôi bị miểng bom một lỗ tang hoác.  Chôn anh tôi về là má tôi và chị tôi đùm bọc cả đám ra chợ Cầu Ông Lãnh ngủ trên sạp bán thịt heo một đêm.  Và tôi được biết là ba tôi ở với bà vợ sau trên một cái sạp bán hàng gần đó. Trước đó tôi hoàn toàn không biết gì về ba tôi.

Chiến cuộc leo thang nhưng dường như để tự bảo tồn tôi gạt bỏ tất cả những gì liên quan đến chiến tranh ra khỏi suy tư của mình.  Có thể nói tất cả đám trẻ chúng tôi trở nên chai lì, (hay ngu đần, thờ ơ, bất lực, hay tất cả những thứ đã nêu ra) với cái khốn khổ của chiến tranh. 

Đáng lẽ không nên nói đọc cho vui, mà phải nói đọc để buồn.  Những mất mát, ảnh hưởng chiến tranh mang đến tâm hồn thơ dại non trẻ của tôi chẳng đáng gì so với những bạn bè tôi đã hy sinh trên chiến trường. Và nói như thế mình cũng đã không thấu hiểu những đau đớn nhọc nhằn thế hệ trước mình đã nếm trải.  Thật tình mà nói, không thấy tận mắt, không thật sự trải qua, khó ai cảm nhận được nỗi đau của người khác.  Cái đau của người mất con, mất chồng, mất cha, mất anh em, mất bạn bè.  Miền Nam, biết cái đau khổ của Tết Mậu Thân, và Mỹ Lai, người vượt biên hay nhắc đến thuyền nhân, nhưng ít nghe ai nhắc đến cái khổ đau người miền Bắc phải chịu 72 ngày bom rơi trên đầu.

Chiến tranh Việt Nam, nói ngàn lời cũng chưa hết nỗi đau của dân tộc.

Những người tôi gặp

Buổi sáng lái xe đi họp với Construction Team.  Joe, đại diện của nhà thầu, cứ lải nhải đòi tiền nếu tôi làm cái này phải trả thêm tiền nếu tôi làm cái kia phải trả thêm tiền.  Tôi phát cáu nên nói nửa đùa nửa thật.  Tôi sẽ rất vui mừng khi nào cậu thôi việc.  Joe còn trẻ nhưng đã khá béo.  Hắn cao lớn khổng lồ.  Tuyên bố cuối tháng này sẽ nghỉ việc ở nhà để trông hai đứa con một đứa 3 tuổi còn đứa kia 11 tháng.  Lý do là vợ hắn làm lương cao hơn.  Không chịu gửi con cho nhà giữ trẻ.  Cũng không chịu mướn người về nhà trông con chỉ muốn tự tay nuôi con.  Tôi nói xin bái phục hắn.  Làm việc với tụi nhà thầu xây cất tôi đã ngán ngẩm lắm rồi.  Nhớ có người nói không phải lúc nào mình cũng có thể bỏ tất cả để theo đuổi một bóng hình hay một mơ ước nào đó.  Tôi còn nặng nợ trần ai nhiều lắm nên không thể nào theo đuổi văn chương.  Đôi khi nghĩ đến những đề tài mình muốn viết mà thấy nhức nhối cả người vì … khổ.  Tôi còn nhiều trách nhiệm lắm.

Họp dây dưa quá lâu khi tôi trở về đến văn phòng thì đã khá trễ.  Ăn vội vàng rồi đi bộ.  Trời nhiều mây xám, ẩm, không nóng lắm nhưng ngột ngạt.  Trước thư viện Newark ở đường Broad lại có họp chợ lộ thiên.  Năm ngoái tôi có mua cho một bà cụ da đen một phần ăn trưa vì bà đói mà không tiền.  Thế mà đã một năm trôi qua.

Đi bộ hằng ngày tôi cũng có những “người quen.”  Một ông trung niên thường đi ngược chiều với tôi.  Tôi gặp ông khi bắt đầu đi ở gần công ty của tôi và khi tôi về thì tôi gặp ông đi ngược chiều ở gần thư viện  Hình như hai chúng tôi làm việc ở hai cực của đoạn đường đi bộ.  Tôi tránh không bao giờ nhìn mặt ông ấy nên cũng không biết là ông ấy có nhìn mình hay không.  Chỉ nhìn thoáng xa xa là nhận ra dáng người.  Tuy nhiên nếu bắt tôi ngồi đối diện có lẽ là tôi không nhận ra mặt ông ta.  Trước cửa thư viện là một ông da trắng ông ngồi một chỗ cố định.  Ông dùng một tấm vải bố hay một tấm nệm mỏng màu xanh để lót ngồi.  Đều đặn như thế mấy năm nay, tôi nhìn ra dáng lưng và tấm nệm màu nhưng không biết mặt.

Cứ mỗi lần về gần đến công ty là tôi thấy hai người làm việc chung cơ quan mới bắt đầu đi.  Tôi bắt đầu buổi đi của tôi lúc 12 giờ.  Hai người đi lúc 1 giờ.  Hôm nay tôi đi trễ nên khi tôi đi được nửa đường thì thấy họ đang đi về.  Từ xa đã thấy họ nắm tay nhau.  Tôi quay mặt đi hướng khác giả vờ không nhìn thấy họ hy vọng là họ không nhận ra tôi vì tôi đã đeo kính đen.  Gặp họ mỗi ngày đi đâu cũng có đôi tôi nghĩ chuyện gì phải đến sẽ đến.  Người đàn ông chừng giữa thập niên năm mươi.  Người đàn bà tôi không thể đoán tuổi nhưng có lẽ còn trẻ hơn nhiều.  Cô này mặt mũi khắc khổ nhưng được cái dáng gầy.  Ở cái xứ này gầy là đã được xem là dễ nhìn dù mặt cô giống như chim cú.  Cô có cái tên và giọng nói của người Nga.  Còn người đàn ông tuy còn trẻ mà đầu tóc bạc trắng.  Hai người không làm việc chung một ngành nhưng có vẻ như là tình nhân đã mấy năm nay.  Đây là lần đầu tiên tôi thấy họ nắm tay.