Đơn Sơ của Xuân Diệu

Đọc trên mạng thấy bài thơ Đơn Sơ của Xuân Diệu  

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn, em nhớ, chao! Em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

Chuyện hôm nay

Hôm nay sẽ rất nóng. Hôm qua mưa suốt ngày, trời ẩm, không nóng lắm nhưng ẩm khó chịu.  Tôi cầm dù che mưa ra lấy tờ báo chủ nhật.  Rồi suốt ngày không đi đâu cả cứ ở trong nhà hết nằm đến ăn.  Dường như tôi chờ đợi một cái gì đó không tên.  Trời mưa dây dưa cộng với cảm giác chờ đợi đúng với trường hợp một câu hát, chờ người đến cơn mưa chừng như không dứt.  Giọng hát của Trịnh Vĩnh Trinh cao vút nhưng đôi khi nghe như xói vào tai.

Xem hai phim.  V for Vengeance và Running with Scissors.

V for Vengeance là phim dựa vào truyện tranh V for Vendetta nói về V. nhân vật sống ẩn danh nuôi một mối thù với chính quyền Anh lúc bấy giờ theo chế độ độc tài. Chính quyền Anh lập ra cơ sở nuôi vi khuẩn để giết những người mà họ cho là làm băng hoại xã hội kể cả dân người già trẻ em.  Đây là một phim rất hay. Lời đối thoại gợi rất nhiều suy nghĩ. 

Running with scissors là một phim làm người xem xao xuyến.  Tôi nghĩ người Mỹ viết về những gia đình không có hạnh phúc, những gia đình tan rã rất hay.  Mỗi gia đình không hạnh phúc họ tan rã một cách khác nhau.  Running With Scissors và The Royal Tenebaums là những phim nói về những gia đình tan rã không hạnh phúc.  Cái đau buồn của những gia đình bất hạnh này được trình bày một cách rất khôi hài.  Mỗi cách cười trong các phim này khác nhau và cái đau đớn cũng khác. 

Nếu tác phẩm nổi tiếng của các quốc gia trên thế giới hay vì nói về sự tan rã, bất công, phi lý của xã hội, thì tác phẩm của Mỹ hay ở chỗ nói về sự tan rã của gia đình trong xã hội tư bản.  Đặc biệt là họ luôn nói đến những băng hoại của gia đình rất khôi hài.  Nhận ra được điểm này tôi sẽ tìm đọc tác phẩm của Mỹ nhiều hơn.

Đọc tuyển tập văn miền nam, tôi nghĩ tôi sẽ viết một bài nhận định chủ đề xã hội và người phụ nữ miền nam biểu hiện qua ba tuyển tập truyện ngắn.  Các tạp chí hải ngoại vốn có thành kiến với văn học miền Nam.  Hoặc là người ta tán tụng thái quá, hoặc là người ta cho là chống Cộng, hoặc là người ta nói chuyện đã cũ rích mà cứ đem ra nói vì không có gì hay hơn đển nói.  Tôi nghĩ tôi sẽ không phê phán tài nghệ của các nhà văn mà chỉ để xem cái nhìn về xã hội ở miền Nam trong lúc chiến cuộc đang leo thang.  Tôi sẽ viết rất công phu dù biết là sẽ chẳng có báo nào đăng.

Sáng Chủ Nhật Trời Mưa

Mấy hôm nay, tôi nhớ mẹ tôi quá.  Đêm trăn trở mãi nên sáng nay thức dậy sớm.  Bây giờ thì ngồi đây nghe mưa.

Thời tiết năm nay khá dễ chịu.  Số ngày nóng đến 90 độ F (32 độ C) chỉ có một hay hai ngày.  Còn thường thì 24 hay 25 độ C.  Buổi trưa ra đường thường có gió nhẹ.  Thật ra mà nói 24 hay 25 cũng là khá nóng nếu đi bộ chừng một giờ đồng hồ.

Hôm qua đến Borders hiệu sách gần nhà chủ yếu là mua hai quyển Cosmopolitanism và Outliers.  Nhưng bao giờ cũng vậy, tôi luôn mua rất nhiều sách mà không chủ tâm mua.  Mua một phần là vì đó là sách tham khảo.  Và đôi khi sách bán hạ giá bất thình lình.  Tôi mua một lô sách trong đó có quyển A Thousand Splendid Suns của Khaled Hosseini.

Tôi đọc quyển The Kite Runner đã lâu.  Đi cùng chuyến xe lửa với tôi có một người phụ nữ Mỹ.  Cô có chiều cao trung bình, hơi giống Camryn Manheim nữ diễn viên trong chương trình TV The Practice.  Vì không biết tên cô, có lẽ cô có nói nhưng tôi không nhớ, cũng như cô không nhớ tên tôi, vì thế tôi gọi cô là Camryn.  Camryn thường đọc sách.  Và cũng như bao nhiêu phụ nữ khác nếu người ngồi gần cô nói nhiều nói to thì cô không ngần ngại gì mà trách phiền chứ không như tôi im lặng mà tức tối.  Thấy tôi hay đọc sách cô hỏi tôi đã đọc The Kite Runner chưa.  Khi tôi trả lời là chưa và hỏi nó có hay không cô nói đọc đi tôi nghĩ là bà sẽ thích.  Lúc ấy cô đang đọc Da Vinci Code cũng là quyển sách mà tôi thấy rất hay.  Tôi đọc The Kite Runner và điều mà quyển sách thu hút tôi ngay tức khắc là niềm kiêu hãnh về dân tộc của tác giả thể hiện thật rõ ràng trong trò chơi thả diều.  Rằng người Afghanistan (A Phú Hãn) vốn không dễ tuân theo luật lệ hay chịu bị khuất phục dễ dàng.  Nhào vô, đánh, chịu đau, lì, và chiến thắng.  Họ đã trị cho Nga và Anh biết tay của họ.  Tôi nghĩ tác giả còn muốn nói nhiều nhưng vì muốn bán sách nên anh dừng ở đó.  Quyển The Kite Runner là quyển sách rất hay tuy nhiên nửa phần sau có vẻ thương mại hóa vì thế tôi ngần ngại không muốn đọc quyển thứ nhì A Thousand Splendid Suns.  Tôi sợ tác giả đuối hơi, tôi sợ phải đọc lại một quyển na ná giống The Kite Runner nhưng không hay bằng The Kite Runner.  Tôi sợ mình mất thì giờ chỉ để thất vọng.  Thế mà hôm qua vào tiệm sách thấy trên quầy sách hạ giá có quyển A Thousand Splendid Suns giá chỉ có 4 đô la.  Dẫu biết tôi có thể mượn ở thư viện nhưng nếu đọc sách thư viện thì không thể ghi chú nhận xét của mình mà ghi giấy rời thì mất thì giờ đi tìm, còn không phải lúc nào tôi cũng mang computer theo.  Để đây bao giờ có dịp sẽ tặng bạn nào thích đọc tiếng Anh.

Sau khi đọc quyển Tuyết của Orhan Pamuk, tôi có ý muốn đọc thêm về các tác giả của các xứ Hồi Giáo bởi vì tôi có cảm tưởng các cuộc chiến tranh với các quốc gia này giống với chiến tranh Việt Nam.  Do đó có quyển sách này sẵn chắc là sẽ đọc.

Mấy hôm rày đã đọc hết quyển tuyển tập văn miền Nam I và đang đọc quyển II.  Hy vọng sẽ viết được một bài điểm sách. Viết về sách Việt Nam rất khó!

Queen Anne’s Lace

1
2

Một khoảng đất hoang mọc loài cỏ hoang tên là Queen Anne’s Lace.  Có lẽ nó mang tên này vì hình dáng nó giống như một mảnh đăng ten hay crochet.  Hoa dại nhưng rất thơm, mùi nhẹ nhàng dễ chịu, thanh thanh như có chút mùi chanh xanh (ở đây có hai loại chanh, chanh xanh là lime, chanh vàng là lemon.  Cả hai loại đều thơm nhưng mùi thơm khác nhau).  Buổi trưa đi bộ ngang nếu có gió nhẹ sẽ ngửi thấy mùi hoa rất dễ chịu.

Sách In

Quyển NMTV đã in xong và sẽ ra mắt nhà sách cuối tuần này.  Nhà xuất bản bảo là sẽ gửi cho 5 cuốn và chắc là tôi sẽ mua thêm một ít để tặng bạn bè.  Mừng.  Có câu châm ngôn một thành công nhỏ sẽ dẫn đến một thành công khác không nhỏ đâu.  Hah, vài ba chục cái thành công nhỏ thì cũng vui chứ nhỉ.  Tự bảo mình cố gắng sống để có thể thêm một cái thành công nữa.  Quà sinh nhật đến hơi muộn nhưng cũng là món quà sinh nhật.

Một nhà thơ

Ở New Jersey tôi ở rất gần nhà một nhà thơ.  Cái thời tôi còn học Trung học lớp đệ nhị đệ nhất đã thấy tên ông xuất hiện trên các tạp chí nổi tiếng ở Sài Gòn.  Sau khi công việc yên ổn tôi thấy mình về nghề nghiệp đã hết chỗ để lên, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không nổi nữa, tôi bắt đầu theo đuổi cái môn chơi mà tôi xếp qua một bên mấy chục năm.  Chuyện viết lách văn chương.  Vừa tập tểnh ngó trước ngó sau đã thấy ông xuất hiện búa xua trên các tờ báo mạng.  Biết là nhà ông ở gần nhà tôi lắm nhưng bản tính tôi vốn nhát gặp người lạ, nhất là người lạ lại là nhà thơ nên tôi không làm quen.  Có gửi tiền mua một quyển thơ ông lại tặng thêm một quyển khác.  Sau này mới biết ông có quen với người trong họ hàng của tôi.  Rồi có một ngày tôi được đưa đến nhà của nhà thơ này, rồi quen với ông luôn.  Không dám viết tên của ông ấy vì sợ người ta search lại tìm ra cái blog này.  Tôi vốn chẳng có gì dấu diếm nhưng bản tính chỉ thích quen với một số nhỏ bạn bè nói dóc chơi chơi.  Tôi sợ đám đông một phần bản tính của tôi không khéo léo sợ làm người ta phật ý.

Ông nhà thơ này rất ngộ.  Ông bỏ công bỏ tiền mua máy in làm bằng thủ công nên ông có thể đóng những quyển sách bìa cứng trông rất chuyên nghiệp.  Xong rồi ông đi lên các trường đại học có danh tiếng và có nhiều sách Việt Nam để tham khảo ông scan rồi về đánh máy lại.  Ông đã xuất bản rất nhiều thơ Việt Nam trước năm 75 của các nhà thơ danh tiếng, và mới đây ông xuất bản ba tập truyện ngắn trước đây đã đăng ở Văn, Bách Khoa, Khởi Hành, v.v…  Nếu tôi đọc ròng rã chăm chú và không ghi chép gì hết thì chắc phải 3 tuần mới hết ba tập truyện ngắn rất dày này.  Hôm Chủ Nhật tôi đến thăm ông, vợ ông nắm một tay, ông nắm một tay, xem như em trong nhà.  Bà cho tôi ăn tô bún suôn nhiều tôm nhiều thịt làm tôi ứ cả bụng bởi vì tôi không ăn nhiều thịt nhiều tôm.  Tôi xin trả tiền mấy cũng không được.  Lần ra báo nào ông cũng cho vào hộp thư nhà tôi một quyển.  Trả tiền không được, ông chỉ muốn tôi viết vài lời giới thiệu cho ba tuyển tập để đăng trên các báo tôi hay có bài đăng, nhất là tờ HL.  Bà vợ của ông tính rất khôi hài, khi tôi cười bảo rằng ông tốn công tốn của mà cứ đem sách báo cho không thì làm sao có tiền mà phục vụ văn học mãi.  Bà nói không sao, lấy công làm lỗ.  Còn ông thì bảo cho tôi sách bởi vì tôi là người đọc chăm chỉ.  Tôi có quá nhiều sách của ông cho nhưng tôi đọc không kịp bởi vì tôi có nhiều sách báo tiếng Anh quá mà mình chỉ có thể đọc một hay hai giờ mỗi ngày.

Về văn học mỗi người vướng nợ văn học một cách.  Ông vướng nợ ở chỗ ông quyết tâm khôi phục cái nền văn học miền nam đã bị chết tức tưởi.  Coi bộ ông đơn thân độc mã mà cũng thành công lắm.  Đôi khi tôi tự trách mình vô tâm vì tôi ít khi gửi bài cho ông, một phần không hợp chủ trương.  Tôi nghiêng về biên khảo những cuốn sách tôi chọn để viết bài nhận định đều có vẻ khô khan, và tôi rất nóng tính nên không chờ hai tháng để đăng một bài được.  Cứ bài nào viết ra chưa kịp kiểm tra lại tôi đã lo gửi đi cho báo đăng bài vì thế phụ lòng ông mãi.  Gần đây có đánh máy dùm ông vài bài mà ông đã viết lời cảm tạ trên các tuyển tập văn miền Nam.  Số tôi gặp may, về sau nếu tôi muốn viết biên khảo về văn thơ miền nam là tôi có nhiều tài liệu lắm.