Các bài dịch cũ ở báo mạng Da Màu

 

Có việc đi xa vài ngày.  Chúc các bạn vui vẻ.  Nếu gặp chuyện gì lạ khi về sẽ kể.  Tôi xin để lại những cái links của một số truyện ngắn và tiểu luận tôi đã dịch.  Đây là những bài rất hay và khi nào có dư thì giờ tôi sẽ sửa chữa để đọc cho giống tiếng Việt nhiều hơn.  Tôi bị chê là dịch đọc giống tiếng Mỹ nhưng thật tình nếu có bị Mỹ hóa tôi cũng không biết nó thấm từ lúc nào.  Có lần tôi về nhà nói hí hửng là có một bầy chim rất to ngồi loạn xạ trên đường xa lộ không hiểu chúng từ đâu đến.  Tôi dùng chữ chim ngồi tự nhiên như người ta nói chim đậu, mà tôi không thấy có gì là sai cả.

5 bài viết về Tango sẽ được đăng lại.  Hai bài vào lúc chín giờ ngày 28 và ba bài vào lúc chín giờ ngày 29, giờ Việt Nam.  Bài chưa sửa chữa giống như những ghi chép vội vàng.  Còn hai bài về Tango khi về tôi sẽ viết tiếp để làm tài liệu lưu trữ và sau đó sẽ viết thành một bài tạp ghi (nếu rảnh và có cảm hứng).  Hai bài này là phim Tango một phim ngoại quốc, và phim Cây đàn măng đô lin của Đại úy Corelli.  Phim Cây đàn dựa vào một quyển tiểu thuyết đã được giải Putlitzer.  Giải này rất giá trị và tôi thường công nhận những tác phẩm được giải này đọc rất hay.  Ngoại trừ tác phẩm vừa được phát giải năm nay tôi không thấy thích.  Có thể tôi nhận xét hơi vội vàng.  Vì lúc sau này, tôi đọc và viết với một thể chất cực kỳ mỏi mệt do mất ngủ trầm trọng.  Có thể vì cơ thể mỏi mệt tinh thần cũng không thư thả nên tôi thiếu kiên nhẫn khi đọc một tác phẩm mà diễn tiến xảy ra thật chậm và nghiêng vào sự suy nghĩ về những tình cảm riêng của những nhân vật.  Một xã hội nông cạn thường sản sinh ra những nhà văn nông cạn.  Tôi vốn không thích những suy nghĩ vụn vặt của những con người có cuộc sống cũng bình thường vụn vặt giống như cuộc sống của tôi.  Dường như thế giới bên ngoài (nước Mỹ) đang quá thống khổ, quá sôi động, đầy khổ đau chết chóc.  Những suy nghĩ dằn vặt của những người không biết có nên làm cái gì đó bậy bạ, như ngoại tình chẳng hạn, thì có viết cũng không nên viết dài (làm mất thì giờ của những người thiếu kiên nhẫn như tôi).  Hoặc là cho nhân vật phạm tội, còn nếu không cho hắn phạm tội thì chỉ nên trong vòng vài trang thôi.  Tôi sợ đọc cả tiếng đồng hồ mà nhân vật cứ vẫn còn contemplating thì tôi thiếu kiên nhẫn lắm.

Đọc Sex and The City đến chương thứ Năm, và đây là lần thứ nhì tôi thấy tôi không muốn tiếp tục đọc quyển sách này, vì nó không hấp dẫn tôi.  Tôi nhớ lại lý do vì sao tôi bỏ dở nửa chừng.  Bắt đầu The noodle maker của Ma Jian.  Đọc một hơi trong một ngày đã được nửa cuốn.  Quyển sách ngắn bao gồm 9 truyện ngắn.  Hấp dẫn, lạ, đây là một quyển sách dễ đọc và là một quyển sách nói về những cuộc đời bất hạnh, buồn thảm, trong một xã hội mà nếu mình sống trong xã hội này, và đủ thông minh tinh tế để nhận ra cái xã hội mình đang sống là một thứ địa ngục trần gian thì quả thật, mình là người bất hạnh.  Đọc xong 5 truyện và so far truyện nào cũng hay cả.  Bao giờ về sẽ tóm tắt và viết vài dòng về tiểu sử người viết.  Tuy giận đám Tàu lăm le nuốt sống quốc gia tôi, tôi cũng phải công nhận là họ có nhiều nhà văn rất giỏi.

Mong Manh Như Thân Cỏ Hèn

Buổi chiều đi làm về, ngồi xe lửa mắt đã líu ríu muốn ngủ thì nghe Trịnh Công Sơn hát Giọt Lệ Thiên Thu có hai câu này:
Sống có bao năm vui vui buồn buồn, người người ngợm ngợm
Sống chết mong manh như thân cỏ hèn mọc đầy núi non.

Ông nhạc sĩ quá cố này có giọng hát cũng run rẩy, còm cõi, hom hem giống như bộ vó của ông.  Lần đầu nghe ông hát cứ cho là ông hát sao dở quá.  Nghe vài lần thấy giọng của ông có cái hay riêng.

Tôi thích cỏ dại, hoa dại.  Chúng dạy cho tôi một bài học là dù hèn mọn gì đi nữa chúng vẫn sống giữa đất trời, vẫn nở hoa trang điểm cuộc đời.  Trải qua một trận gió chướng mưa cuồng, cây ngã hoa trốc gốc, cỏ dại vẫn tiếp tục cuộc đời bé mọn của nó.  Nếu trời sinh phận mình là hoa dại cỏ hèn thì cứ mọc đầy núi non, khoe sắc hương bé mọn của mình.  Đất trời không của riêng ai.

1
2

Nấm dại

3
4

Hoa màu xanh lơ, tên là chicory, tiếng Việt là cam thảo.  Hoa ở sau hàng rào giống như người đẹp bị giam vậy.

5

Buổi chiều về đến trạm xe lửa, mưa một trận thật to, nước như xối, đường sá ngập vì nước chảy không kịp, một hiện tượng gọi là flash flood.  Mưa nhưng lại có nắng chói chang.  Mưa chừng 15 phút thì tạnh ráo trở lại.  Chụp lén người ta đứng vì mắc mưa.

Michael Jackson vừa qua đời.

Hồi đâu như năm 1983, từ trong lớp bước ra một cô bạn cũng tên Hà họ Đỗ nói líu lo về Michael Jackson, tôi ngây ngô hỏi Michael Jackson là ai.  Một ca sĩ đang lên nức tiếng mà tôi không hề biết chỉ lo học thôi.  Hỏi một câu ngố quá ai cũng cười.  Không biết bây giờ cô bạn này ở đâu.  Lúc còn đi học cô mang cơm với thịt kho măng, trong khi tôi lười nấu ăn và nấu dở nên cứ gạ mua pizza đổi lấy cơm.  Thế mà cô cũng chịu.

Như Tiếng Thở Dài

2
3
4

Đây là một vài tấm ảnh chụp hoa dại trên lề đường dọc theo lối đi.

Đi làm về ngồi trên xe lửa nghe bài hát Như Tiếng Thở Dài của Trịnh Công Sơn có đoạn này:
Ngày đêm đêm mơ thấy mặt trời
Mọc trong tim trong mắt loài người
Ngày đêm đêm mơ thấy nụ cười
Lúc tỉnh ra thấy lại xác người bên xác người
Người vinh quang mơ ước địa đàng
Người gian nan mơ ước bình thường
Làm sao đến gần hy vọng cuộc vui chung

Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ thấy ai có nhiều bài hát nói về cái chết và xác người như Trịnh Công Sơn.  Ông là nhạc sĩ mang cái chết đến gần với đời sống bình thường.  Nghe nhạc của ông, cái chết và chiến tranh dường như bớt đi phần khốc liệt đáng sợ.

Tôi Đi Học Khiêu Vũ

Trước khi bắt đầu viết, chưa có dòng chữ nào tôi đã nghĩ đến cái tựa đề của bài viết, rồi mỉm cười tự chế diễu mình; “Tôi Đi Học Khiêu Vũ,” nghe giống như Tư Ếch Đi Sài Gòn.

Thế hệ của tôi con gái không được phép khiêu vũ, ngay cả học khiêu vũ cũng không.  Hàng xóm nhà tôi có chị thích “nhảy đầm” quá nên lén đi học, bị kéo về đánh đòn.  Chung quanh tôi là những người nghèo khó không đủ ăn.  Được đi học đã là tốn kém cho cha mẹ nói gì chuyện học khiêu vũ.  Điều này cũng dễ hiểu.  Xã hội thời ấy vẫn xem chuyện làm nghệ sĩ trình diễn ca hát là  xướng ca vô loài.  Ngồi giặt đồ cho cả nhà mà hát dăm ba câu ư ử là má tôi đã nạt cho.  “Đi học nhảy để làm gì, làm vũ nữ hả?”  Không cần phải có những phim như “Người Mỹ Trầm Lặng” nói đến những cô nữ sinh làm vũ nữ để kiếm sống nhờ vào lính Mỹ thì người mình cũng đã quan niệm xấu về bộ môn nghệ thuật này. Tôi chắc là không ít ông bố bà mẹ của thế hệ tôi đã từng mắng con gái khi biết con mình lăm le đi học nhảy đầm. Continue reading Tôi Đi Học Khiêu Vũ

Đêm nghe gió tự tình

Đi party mới về.  Sao mà tôi sợ party quá đi thôi.  Bao nhiêu dự định viết bây giờ trôi đi đâu mất cả.

Nghe bài hát này.  Tôi thử post nhạc mấy lần không thành công.  Hình như tôi thiếu một cái software nào đó mà Vista không cho tôi download.  Đây là lời bài hát.  Tôi ít khi nghe bài này.  Khám phá ra trong ipod của tôi phần bắt đầu bằng chữ N có nhiều bài nghe rất có lý.  Bài này và Những Mùa Hoa Bỏ Lại làm tôi thích thú.

Nghe Tiếng Muôn Trùng – Trịnh Công Sơn
Đêm nghe gió tự tình
Đêm nghe đất trở mình vì mưa
Đêm nghe gió thở dài
Đêm nghe tiếng khóc cười của bào thai

Nghe trăm tiếng ngậm ngùi
Nghe lăng miếu trùng vây
Nghe xa cách cuộc đời
Nghe hoang phế cạnh đây

Xin trên những đường dài
Cho nghe bước rộn vui
Xin trên những nụ cười
Còn rạng rỡ mặt trời

Đêm nghe gió than hoài
Đêm nghe lá đưa lời hàm oan
Đêm thân xác mịt mùng
Đêm nghe tiếng muôn trùng đẩy đưa.

Xin chúc các bạn ngủ ngon nhiều mộng đẹp.

Viết cái gì bây giờ?

Chủ đề nào hấp dẫn?  

Tuyết trong tác phẩm Tuyết của Orhan Pamuk
Chiếc khăn choàng đầu trong tác phẩm Tuyết của Orhan Pamuk
The Noodle Maker của Ma Jian
Sex and the City của Candace Bushnell
Tango

Dễ viết nhất vì đã có đủ tài liệu chỉ cần đọc lại những ghi chú và trích dẫn là hai bài ngắn về Tuyết.  Nhưng hai bài này rất khô khan và sẽ làm người đọc buồn ngủ.  Chỉ có những người quan tâm về biên khảo văn học mới thích.

The Noodle Maker có vẻ hấp dẫn khi tôi đọc hai truyện ngắn đầu tiên,  The Professional Writer và The Professional Blood Donor.  Tôi có hứa với một blogger ở Việt Nam là nói về quyến sách này.  Nhưng nói về quyển sách này là lại viết bài về văn học nữa.  Tôi muốn có sự cân bằng giữa viết chuyện đọc chơi cho vui và viết bài nghiêm túc.

Sex and the City, chương trình hằng tuần trên TV, rất được giới trẻ yêu chuộng.  Trẻ ở đây có thể nói là khoảng tuổi từ 25 cho đến 45.  Nói về tình dục bao giờ cũng được người ta chú ý; tuy nhiên tôi không chắc quyển này sẽ thu hút độc giả Việt Nam.  Tôi không có ý nói khía cạnh tình dục của quyển sách không thu hút mà tôi muốn nói về quan niệm yêu và sự chọn lựa người yêu của các nhân vật.  Hai nền văn hóa của Việt Nam và Mỹ rất khác nhau, mức sống trung bình của người dân cũng rất chênh lệch.  Cái hay của quyển sách này nằm ở phương diện khôi hài, tự châm biếm của một số phụ nữ Mỹ có học, có tiền, có quyền, có cơ hội để chọn lựa nhưng vẫn thấy đau khổ vì sự chọn lựa của họ.  Phụ nữ Việt Nam, nhất là giới trung lưu, có lẽ không có thì giờ hay điều kiện để phân vân và so đo cái triết lý sống như và quan niệm hưởng thụ về tình dục như phụ nữ Mỹ.  Tuy nhiên, tôi nghĩ nếu tôi đọc tự tìm tòi mổ xẻ về quyển sách có thể tôi sẽ hiểu biết thêm về khía cạnh nhận xét tâm lý nhân vật phụ nữ Mỹ.  Và rất có thể đọc quyển này sẽ làm tâm hồn của tôi bớt cằn cỗi.

Tango.  Lúc tôi mới bắt đầu thu thập tài liệu về chủ đề này tôi hứng khởi lắm và nghĩ là tôi sẽ có đủ say mê để viết một bài thật hấp dẫn.  Nhưng bây giờ tôi thấy khó và say mê bắt đầu nguội rồi.  Tuy nhiên nếu đã bắt đầu chủ đề thì tôi nên tiếp tục cho đến khi kết thúc.  Tôi thấy nghẹn cảm hứng vì chủ đề quá hấp dẫn mà tôi không có đủ kiến thức và kinh nghiệm đễ diễn đạt.