Chỉ còn cỏ mọc bên trời

Buổi trưa sau khi ăn trưa tôi thường đi bộ vòng quanh phố gần chỗ làm.  Trên đường, ngang qua một bãi đất trống khá rộng dọc theo bờ sông, có lẽ người ta dự định làm bãi đậu xe nhưng chưa làm.  Ở trong một thành phố giáp với thành phố New York đất rất là mắc vì thế người ta tận dụng không chừa chỗ trống.  Tuy nhiên có một chỗ bỏ hoang cỏ dại mọc um tùm, chim chóc đậu đầy cũng là một chuyện hiếm hoi.  Và ở cái chỗ bỏ hoang này tôi đếm được hơn chục loại cỏ dại, loại nào cũng khoe hương sắc của mình nên nở hoa.

 

Có câu thơ:

Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ
Lặng rơi
Ướt đầm

 

Hoa gầy bãi đông

Ngày còn đi học tôi yêu thơ Phạm Thiên Thư.  Tôi nghĩ thơ của Phạm Thiên Thư người ta dễ thích vì thơ của ông toàn những hình ảnh đẹp của hoa bướm hạc trăng.  Cũng tương tự người ta dễ thích văn của Tolstoi hơn là văn của Dostoievski bởi vì Tolstoi thường hay viết về giai cấp giàu có với lầu đài, các phu nhân, quận chúa như trong Anna Karenina trong khi Dostoievski hay viết về thế giới nghèo khổ tội ác như quỷ ám. Tội ác và trừng phạt.

Đi bộ gặp cỏ dại chụp một lô hình toàn cỏ dại nhưng yahoo plus không thuận tiện để tải hình, vừa châm lại vừa mất connection hoài.

Chợt nhớ hai câu thơ của Phạm Thiên Thư

Nhớ đành biết mấy tầm tay
Lông chim biển Bắc, hoa gầy bãi đông

Sao Mai, sao Hôm

Tôi có những thói quen bất thường.  Chín giờ rưỡi tối, mắt ríu lại, leo lên giường ngủ tuốt.  Ba giờ rưỡi sáng giật mình thức giấc, như thể ngủ sáu tiếng là cũng đủ rồi, lò dò đi xuống nhà, không biết làm gì vào mạng đọc thư, đọc báo, sửa những lỗi lặt vặt của bài viết.  Bốn giờ lên ngủ tiếp.  Trời đổ một trận mưa to như trút nước.  Không có chữ nào diễn tả đúng hơn là mưa lũ trên ngàn.  Nằm nghe tiếng mưa trên lá rào rạt, tưởng tượng nước chảy không kịp tạo thành những con suối chảy trên đường mang theo cỏ lá và cả đá cuội.  Nhà ở đây đa số có ngăn tiếng động ít nghe âm thanh bên ngoài ngoại trừ khi mở cửa sổ.  Nếu nghe được tiếng mưa thì mưa phải to lắm.  Ngủ đến năm giờ còn muốn ngủ nữa nhưng đã đến giờ chuẩn bị đi làm. Thèm viết một cái gì đó nên viết vài dòng, ghi lại ý nghĩ cơn mưa đầu ngày.  Tháng Sáu trời mưa.  Trời mưa không dứt.  Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa.  Anh lạy trời mưa che kín lối em về…  Ối ông Nguyên Sa này vớ vẩn.  Mưa mà em mắc mưa cảm lạnh sưng phổi thì chết.  Hề hề.  Chúc mọi người một ngày vui.  Ở bên kia thì trời đang vào đêm, ở bên nay có người đang say ngủ.  Tôi làm sao Mai và các bạn làm sao Hôm nhé.

Nhớ Anh Suốt Đời

chim trong đám lá

Chú chim robin đang hót một mình “Ta ở trời Tây nhớ trời đông.  Nhớ từng sợi khói bay phiêu bồng (Thơ Kim Tuấn)”  Hay “lòng cuồng điên vì nhớ ôi đâu người đâu ân tình…”

nắng xanh

Nắng xanh.

Hôm qua nói chuyện với một người bạn lớn.  Tôi cứ giục anh thôi anh đi uống cà phê đi, sau đó tôi đi chợ mua thức ăn.  Chợ farm nối liền với một trại bán hoa nên tôi thơ thẩn vào xem hoa và chụp ảnh.  Đang đi tôi bỗng nghe giọng hai người nói chuyện với nhau ở bên kia hàng tùng rất cao, người ta đã chiết ra thành từng chậu chỉ cần mang về đào lỗ chôn gốc xuống mà trồng.  Giọng người đàn ông trầm ấm có vẻ đùa cợt “Then, you’ll forget me!” Người kia trả lời, giọng cao rất trẻ vẻ nũng nịu.  “I’ll miss you until the end of my life.”  Ha, nghe có vẻ tình tứ làm tôi tò mò muốn xem hai người đang trò chuyện.  Tôi đi vòng qua phía bên kia hàng tùng.  Hai người đã thốt lên câu nói trên là hai người già.  Tôi không thấy mặt người đàn ông, nhưng giọng nói có vẻ trẻ trung.  Còn người đàn bà là một bà cụ đâu chừng 70 hay hơn vẻ móm mém dù đã có mang hàm răng giả.  Tôi đi chỗ khác suy nghĩ và, cười.  Tôi không biết câu chuyện bắt đầu như thế nào và vì sao người đàn ông nói “Rồi em sẽ quên anh.”  Tiếng Anh có một điểm thú vị là nó không phân biệt danh xưng.  Chữ you có thể muốn hiểu sao cũng được.  Ở đây tôi xin dùng chữ em để chỉ bà cụ.  Rất có thể người đàn ông kia nhỏ hơn bà cụ chừng một con giáp.  Tuy nhiên tôi nghĩ là bà cụ nói thật khi bà tuyên bố “Em nhớ anh suốt đời.”  Vì bà đã già đến thế thì ngày cuối cùng của bà không mấy xa, có thể năm năm hay có thể đêm nay hay đêm mai.  Và vì thế chắc chắn bà sẽ nhớ người đàn ông kia đến suốt cuộc đời.  Và tôi nghĩ người đàn ông có thể cũng có nhiều dụng ý.  Rồi em sẽ quên anh.  Xem chừng trí nhớ của bà cụ cũng đang phai tàn. Tôi lẩn thẩn nghĩ đến cách dùng của tiếng Anh và tiếng Việt.  Bà cụ dùng chữ miss nên tôi dịch là chữ nhớ.  Thật ra chữ nhớ của tiếng Việt có hai nghĩa.  Nhớ có thể là remember, nhớ cũng có thể là miss.  Miss là nhớ trong đó có tình cảm, tình thân.  Thí dụ như:

Nhớ ai như nhớ thuốc lào.
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.” Hay như:

“Anh nhớ em, em hới anh nhớ em
Không gì hơn bằng những buổi chiều đêm
Mà ánh sáng lan dần trong bóng tối.”

Remember là nhớ nhưng không hẳn là có tình cảm, có thể có nhưng cũng có thể không, phần lớn được dùng như công dụng của bộ óc.  Nhớ không có tình cảm như bố bảo “Nhớ đổ rác.”

Tôi chỉ còn nghỉ hôm nay, ngày mai sẽ đi làm trở lại.  Viết xong bài này là tôi sẽ bắt đầu chăm chỉ viết bài điểm sách và rất có thể sẽ vắng mặt trên blog vài ba hôm cho đến vài ba tuần.  Blogging đối với tôi cũng giống như chơi sudoku hay chơi ô chữ.  Có thể ghiền và rất mất thì giờ.

Mộng Ngoài Cửa Lớp

Hôm qua viết bài có một chi tiết định kể nhưng lại quên, đó là vào giờ Hóa buổi chiều bên ngoài cửa sổ bên trái là hàng rào làm bằng cây hoa dâm bụt còn gọi là hoa lồng đèn.  Giờ học khó, thầy dữ nhưng tôi bản chất mơ mộng cứ ngồi ngó ra ngoài nhìn những hoa lồng đèn đỏ đong đưa trong nắng và nghĩ tới thơ Đinh Hùng nào là “hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp”  hay là "là học trò nhưng không sách cầm tay, có tâm sự đi nói cùng cây cỏ” hay là “ta bước đi chân vẫn dạo bên người, ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ."

Thời của chúng tôi và cả thế hệ đàn anh của chúng tôi là thời của lãng mạn của mơ mộng.  Tôi đang định đổ thừa ông Duyên Anh đã làm báo Tuổi Ngọc làm mê hoặc tuổi trẻ của chúng tôi.  Nhưng chợt nhớ ra là có những người ở tuổi đàn anh, thí dụ như anh tôi lớn hơn tôi gần hai mươi tuổi, cũng lãng mạn không kém.  Anh tôi là người chép những bài thơ tình vào vở.  Nhưng ông Duyên Anh là người đổ dầu vào lửa làm cháy thêm ngọn lửa lãng mạn trong tôi và rất có thể nhiều bạn bè khác.  Những câu thơ tôi còn nhớ đến bây giờ là do đọc những bài thơ ông đã đăng hay nhắc nhở.  Chúng tôi sống giữa bom nổ đạn bay và những bài thơ tình là những viên thuốc giúp người ta quên đi thực tại.

Hai người thầy dạy Hóa học

Hôm nay trời đẹp, nắng ấm.  Một đôi lúc trong ngày trời âm u như muốn đổ mưa nhưng chỉ một lúc sau là có nắng trở lại.  Trên đường đi bộ thấy có một vuông đất bỏ hoang cỏ dại mọc đầy nhưng lẫn trong cỏ có một bụi hoa mẫu đơn nở xum xuê.  Bụi hoa mẫu đơn trước nhà tôi chỉ mới mọc vài lá, có vẻ èo uột chừng như không sống lâu.  Tôi rất thích những lần đi bộ một mình.  Khi đi bộ tôi thường nghĩ ra đề tài để viết. 

Tôi mở blog này với ý định trò chuyện với các bạn học cũ và hy vọng biết thêm bạn mới.  Thỉnh thoảng nhắc lại chuyện thời còn đi học cũng vui.  Tôi bây giờ nhớ chuyện thời xa xưa nhiều hơn chuyện hiện tại.  Mỗi buổi sáng đi làm vào trong cơ quan tôi phải cầm thẻ nhân viên kéo rà qua máy điện tử để “check in” và mười sáng thì có hết chín buổi đã vào đến bàn làm việc tôi phải trở ra để tự kiểm lại xem mình có quên check in không.  Và cứ mười lần kiểm soát như thế là có chín lần tôi đã check in mà không nhớ.  Tôi vốn đãng trí hay quên từ nhỏ nên tôi không biết có phải mình đã bắt đầu bị lẫn hay chỉ vì lơ đãng không chú ý.

Thế thì bây giờ ôn lại chuyện cũ bởi vì không biết bao giờ mình sẽ không còn nhớ.  Chuyện ngày xưa ở trường trung học thì có bạn và thầy cô.  Bây giờ nói chuyện thầy cô trước nhé.  Có rất nhiều thầy cô nhưng cô giáo tôi nhớ nhiều nhất là cô Hoàng Thị Doãn dạy toán năm lớp 8 cho đến lớp 10.  Nhớ đến cô nhiều nhất vì cô có nét mặt rất lạ, dáng người cô cao lớn, cách ăn mặc rất sang, rất đúng mốt.  Cô thích mặc áo dài không có cổ, quần lụa trắng hay lụa cùng màu với áo, da cô trắng, cô mang giày dây sandal và chân cô gót đỏ có nốt ruồi.  Tóc cô quấn cao có cái đuôi như kiểu đuôi tóc thò ra dưới khăn mỏ quạ.  Ấy chết, cô không quấn khăn mỏ quạ đâu nhé.  Tóc cô vấn quanh đầu trông rất hay.  Nhưng mà cô ác lắm.  Hề hề.  Cô ác ở chỗ là cô hay đọc bài làm kiểm tra điểm từ thấp đến cao.  Tôi cứ khẩn cầu ông bà là đừng nghe tên mình sớm quá nhưng khổ nổi tên tôi bao giờ cũng nằm trong 5 hay 6 người đầu tiên.  Đến năm lớp 10 tôi tự học toán trước ở nhà nên có tiến bộ làm cô khá ngạc nhiên.

Tôi không nhớ còn cô nào đã dạy lớp tôi không.  Chỉ nhớ có một cô hình như tên Tuyết chủ nhiệm ban báo chí đã không cho đăng bài tôi viết trong báo xuân của trường và có một bạn nào đó trong ban báo chí bỏ vào đăng đại vì thấy là bài hay.  Trời ơi, lúc đó sao mà tôi kiêu căng về văn chương hạng bét của tôi đến thế.

Tôi nhớ thầy Vui dạy vạn vật, rất nhỏ người, da ngăm đen, giọng nói rất dịu dàng.  Tôi nhớ thầy San dạy Anh văn rất đẹp trai, và thầy còn nổi tiếng nhờ đàn hay và là anh của nhạc sĩ kiêm ca sĩ Quốc Dũng.  Tôi nhớ thầy Tự dạy toán năm lớp 12 nổi tiếng nhờ thầy biết xem bói.  Thầy xem tướng tôi và bảo rằng tôi phải rất là vất vả mới thành công.  Cố gắng 10 phần thì chỉ được hưởng kết quả của mình 7 phần.  Từ khi qua Mỹ có những năm tôi cố gắng rất nhiều.  Nhớ lời thầy xem bói cố gắng 10 phần thì được hưởng 7 phần, tôi đã cố gắng 120 phần trăm.  Kết quả: đủ ăn đủ mặc.  Tôi nhớ thầy Trần dạy Sử Địa.  Mỗi lần có chi tiết nào quan trọng thầy gõ ngón tay lên đầu nhè nhẹ vào bảo các em phải cố ghi nhớ cho nó in vào trong óc của các em.

Thưở ấy tôi chỉ muốn học môn văn thôi cho nên các môn Toán, Lý Hóa, Sinh ngữ, Công dân và Sử Địa tôi rất chán không muốn học.  Vạn vật thì không đến nỗi nào nhưng tôi ghét nhất là bị bắt vẽ.  Trời ơi sao tôi chẳng có khiếu vẽ chút nào.

Trong tất cả các thầy cô, người mà tôi nhớ nhiều nhất là thầy Đinh Thế Vinh.  Nhớ ngày ấy sao thầy dữ quá.  Thầy chửi mắng học trò tàn tệ.

Giờ Lý Hóa thường vào buổi chiều.  Học buổi sáng xong các bạn ở gần về nhà ăn cơm ngủ trưa.  Tôi ở xa mãi trong ruộng Tân Qui Đông nên phải ở lại trường, giở lon gigo cơm ra ăn.  Khắp trường không có một chỗ có bóng mát để ngồi.  Trời nóng phải ngồi ngoài mé tường nắng hắt vào trong mặt.  Giờ học dường như 2 hay ba giờ chiều, giờ nóng nhất và buồn ngủ nhất.  Thầy lái xe hơi, da trắng xanh, tóc bóng dầu.  Tôi thấy cả những vết gầu dính vào trong tóc vì hình như thầy bị gầu nặng lắm.  Thầy có dáng rất thư sinh, mảnh khảnh dạy cả Vật Lý lẫn Hóa Học.  Trong lớp có nhiều học sinh giỏi… hơn tôi.  Bài kiểm tra hóa học đầu tiên không hiểu sao tôi được điểm cao.  Cùng được điểm cao với tôi có Nguyễn Mười.  Tôi vẫn còn nhớ mặt Nguyễn Mười.  Đi học Mười thường mặc áo vàng, quần nâu hay quần xanh rêu.  Nhóm của tôi có một vài bạn gái thích Nguyễn Mười học giỏi nên thường hay ghép đôi Mười với một bạn gái học cũng rất giỏi trong lớp.  Thầy Vinh có một hôm không biết cáu chuyện gì, bước vào lớp thầy đã lên lớp chửi cả lớp sa sả.  Và thầy giở sổ kiểm bài đứa nào điểm cao bị bắt lên bảng trả bài.  Chẳng có gì, thầy bắt vẽ nguyên tử hydrogen và nguyên tử helium.  Một cái thì có một hạt proton, cái kia có hai hạt.  Tôi dám cá là lúc ấy cả lớp bạn nào cũng thuộc bài cả nhưng vì thầy mắng quá và chúng tôi cũng chẳng biết ý thầy muốn gì nên ít bạn nào làm trúng.  Bị thầy đuổi về vừa sợ vừa quê.  Ấy thế mà thầy làm thơ nghe cũng mùi ghê lắm.

Em đi bỏ lại kinh kỳ
Đường xưa lối cũ anh đi một mình
Nét buồn gợn trán băng trinh
Tiễn nhau chẳng rượu ly đình cũng say.

Mấy mươi năm sau tôi vẫn nhớ cách thầy hay chửi, chửi như hát hay.

Khi qua Mỹ tôi vẫn sợ môn Hóa nên học chăm chỉ lắm.  Thầy dạy Hóa của tôi, Dr. Fox là một người da đen rất yêu học trò.  Trong lớp có một vài học trò nghèo ông nâng đở khuyến khích học.  Cách ông dạy thường là khen khi chúng tôi làm đúng và bỏ tiền riêng ra làm giải thưởng cho học sinh.  Giải thưởng không nhiều nhưng chúng tôi luôn muốn làm thầy vui lòng. Tôi thường mượn bài về học trước nên dù chưa nói tiếng Anh rành tôi vẫn theo kịp.  Có thể nói thầy Vinh có công vì nhờ thầy tôi biết môn Hóa không phải là môn khó nhưng cần phải chú tâm học kỹ.  Và tôi vẫn âm thầm so sánh hai người thầy dạy tôi môn Hóa học.   

 

Chuyện dông dài không đầu không đuôi

Tối qua tôi đi ngủ tương đối đúng giờ và ngủ khá ngon.  Thức giấc lúc 2:30 sáng nhưng chừng mười lăm phút sau ngủ lại được.  Sáng nay dậy muộn.  Tôi mở mắt thì nắng đã lên cao.  Bóng lá in vào cửa sổ thành những chùm hoa nắng nhảy múa lung linh.  Bên ngoài cửa sổ chỉ toàn hai màu, xanh lá cây và xanh da trời.  Hai màu xanh này biến dạng từ sẫm đậm đến thoáng nhạt tạo thành một bức tranh dịu mắt.

Tôi quấn mền như một con sâu nằm trong kén, lười biếng.  Tôi có cảm tưởng như mình là một đứa trẻ Home Alone không bị ai kềm kẹp, chuyện ăn ngủ không theo giờ giấc bình thường, sáng ngủ dậy không phải gấp mền, thay vì nghĩ hôm nay phải nấu món gì tôi nghĩ làm thế nào tôi có thể viết hết những điều nhảy múa trong óc tôi như những hoa nắng lung linh trên cửa sổ.  Viết, đối với tôi bao giờ cũng là một hạnh phúc, nhất là tôi không phải viết theo ý ai hay phải đắn đo tự hỏi viết như thế nào thì hay.

Tôi sống giữa những người tài giỏi và thông minh hơn tôi nên bất cứ những gì tôi làm ra tôi phải dấu nhẹm đi.  Món ăn hay viết văn hay trang điểm hay trang trí.  Lúc nào tôi cũng bị chê bai và phê phán do đó tôi không muốn cho người chung quanh biết tôi nghĩ gì làm gì.  Người viết văn cũng như ca sĩ, bao giờ cũng muốn có người nghe mình, đọc những điều mình viết.  Nhưng hễ bẩm sinh mình là loài chim biết hót thì trước sau gì cũng phải hót cho dù chẳng ai nghe.  Hễ sinh ra đời làm loại cá bay thì thế nào cũng phải bay, cho dù bay rồi rơi lên bờ, cạn nguồn sống và phải chết.  Những người trình diễn vì lời khen nếu không có tiếng vỗ tay thì họ sẽ thôi diễn.  Những người cần phải nói lên tiếng nói ứ nghẹn trong tâm hồn thì họ sẽ chờ cho có lúc nào không còn bị ai bắt mình câm nín họ sẽ nói cho thỏa lòng. 

Hôm nọ xem tin tức đâu đó thấy có một nhạc sĩ chơi violin danh tiếng ra đứng giữa nhà ga để biểu diễn một mình.  Không mấy người nhận ra tài năng của ông và ông cũng không thâu được tiền.  Chỉ có một hay hai người đủ kiến thức để nhận ra tài năng của ông và nhận ra ông là một danh cầm của thế giới.  Ông nói rằng ông không phiền là không ai biết đến ông.  Ông chỉ thấy sung sướng được chơi những bản nhạc mà ông yêu thích.  Tuy nhiên Bá Nha bao giờ cũng hạnh phúc có một Tử Kỳ.

Từ sáng đến giờ tôi lẩn thẩn với những chuyện không đầu không đuôi.  Tối qua bắt đầu gom những ghi chú để viết bài điểm sách quyển Tuyết.  Rồi thì tôi lan man đọc qua những cuộc thánh chiến, những thập tự chinh, tranh chấp của Hồi Giáo và Thiên chúa giáo, lịch sử của Thổ Nhĩ Kỳ cuối cùng vẫn chưa bắt đầu.  Bắt đầu một bài viết bao giờ cũng khó khăn.  Đáng lẽ tôi nên dùng thì giờ đi bát phố như có người đề nghị.  Tôi đã chán bát phố lắm rồi.  Tôi đã có tất cả những gì mà một người phụ nữ trung lưu thèm muốn.  Có đến độ thừa mứa và lãng phí và thấy vật chất chỉ làm cho tôi cảm thấy bị tù đày ràng buộc.  Bạn hỏi có phải tôi hạnh phúc.  Tùy theo người định nghĩa hạnh phúc.  Tôi có cái hạnh phúc của một quận chúa bị giam giữ trong luật lệ nguyên tắc.  Tôi ngồi trong lâu đài mà mơ làm một tên mục đồng cỡi con ngựa hồng rong chơi.  Tôi thèm được đến chỗ nào không còn ai biết đến mình để không ai để ý là mình già hay trẻ, xấu hay đẹp, giàu hay nghèo.  Tôi thèm một mình một ngựa (sắt) đến những nơi hoang dã chỉ có trời có biển có núi có mây.  Và phải có internet.