Tango – Scent of a Woman

Suốt ngày hôm qua tôi chẳng làm gì (có ích lợi).  Đọc tiếp (lần thứ nhì, ghi chú đầy chừng mấy chục cái index card) quyển Snow, chỉ còn vài trang nữa là đọc xong.

Nghe nhạc.  Nhạc Việt Nam nghe rầu rã ruột.  Một bài của Trần Quảng Nam “Chờ người đến cơn mưa dường như không dứt, mùa mưa vẫn còn.”  Mưa ở đây cũng không dứt, dây dưa mãi chừng như sắp làm cho … thối đất.  Nghe bài To be by Your Side của Nick Cave do chính tác giả hát.  Bài này là một bài hát đệm trong phim Winged Migration. Một phim tài liệu về các loài chim làm những cuộc thiên di hằng năm, bay cả ngàn dặm, có khi cả chục ngàn dặm, vượt đại dương, và dĩ nhiên có nhiều khi chết giữa chuyến đi.  Những lần xem chim hay bướm thiên di tôi vẫn hay liên tưởng đến dân tộc tôi cũng vượt biển đi tìm cuộc sống. Bài hát quyến rũ tôi bằng tiếng khánh dạo đầu, tiếng gõ nhịp nghe như tiếng tim đập mạnh của loài chim bay kiệt sức, và lời hát như lời của người (tình) hứa sẽ về hay.  Vượt vạn dặm chỉ để ở một đêm bên cạnh người để hỗ trợ tinh thần và ngày mai sẽ lên đường dung rủi với định mạng. “For I know one thing, love comes on a wing, for to night I will be by your side, but tomorrow I will fly.”  Bởi vì tôi biết một điều, tình yêu đến trên đôi cánh, và đêm nay tôi sẽ ở bên em/anh, nhưng ngày mai tôi sẽ bay đi.

Xem phim.  Đã xem, thật ra là xem lại, Moulin Rouge (Nhà máy xay bằng gió màu đỏ).  Scent of a Woman (Mùi đàn bà).  Hiện có trong tay những phim sau đây đang chờ xem lại: Captain Corelli’s Mandolin (Cây đàn Măng đô lin của đại úy Corelli), Shall We Dance (Chúng ta khiêu vũ nhé), Tango, Chicago, The Last Tango in Paris (Bài Tango Cuối Cùng ở Paris).  Tất cả những phim này tôi đã xem.  Một điểm chung của chúng là phim nào cũng có một màn Tango rất … “hot.”  Còn một phim nữa cũng có Tango đó là một phim của về Điệp viên 007 James Bond, Never Say Never, nếu tôi nhớ không lầm, trong đó diễn viên Kim Bassinger và Sean Connery làm một màn Tango cũng khá đẹp mắt, nhưng tôi quên không mượn ở thư viện.  Tuy tất cả đều có xen vào một màn Tango nhưng không bài Tango nào giống bài Tango nào cả.

Xem Moulin Rouge trước, nhưng lại muốn nói về phim Scent of a Woman trước.  Cả hai phim đều rất hay.  Mouline Rouge là một phim tình cảm lãng mạn, rất có nhiều màn hấp dẫn, trang phục hào nhoáng của giới trình diễn trên sân khấu và các màn vũ can can rất đẹp mắt.  Tuy nhiên Scent of a Woman thu hút tôi nhiều hơn vì phim chất chứa nhiều loại tình cảm trong đó có phẫn hận, tiếc nuối, ăn năn, lỗi lầm, cao ngạo, tình người, lòng nhân hậu, phẩm cách, etc.

Scent of a Woman, dịch sát nghĩa là Mùi của một người đàn bà.  Mùi thì không nhất định phải thơm.  Một hàm ý rất trần tục, đầy nhục dục, và rất thực tế.  Tôi muốn dịch là Mê Hương nghe nhẹ nhàng hơn nhưng lại thiếu cái tính chất rất thực tế, rất … người.  Mùi đàn bà là một thứ mùi rất quyến rũ.  Đã biết là mê.  Xin lỗi bạn đọc nào tình cờ đi ngang đây vì những lời sống sượng này nhé.

Người mê mùi đàn bà trong phim là Frank Slade một Lieutenant Colonel (cấp bậc này là Trung tá phải không?) do Al Pacino thủ vai.  Frank là một quân nhân đã về hưu, nghiện rượu, tính tình cộc cằn, khó chịu, dở dở điên điên.  Ông hiện đang sống chung với gia đình của một người cháu gái.  Cô cháu cần phải đi về thăm gia đình chồng nhân dịp lễ Tạ Ơn và vì thế cần có người trông chừng ông.  Sau một tai nạn trong khóa huấn luyện quân sự mắt ông dần dần bị mù.  Bị mất thị giác nên cách ông thưởng thức cái đẹp của một người phụ nữ chỉ còn lại khứu giác.  Dĩ nhiên là còn xúc giác nhưng đâu phải lúc nào người ta cũng được phép đụng vào người đàn bà.

Charlie Simms do Chis O’Donnel, một diễn viên có gương mặt rất ngây thơ, nhân hậu, và rất đẹp trai, thủ vai; là một học sinh nghèo.  Đang học ở một trung học gần đấy, vì muốn có tiền về thăm nhà vào dịp Giáng sinh, Charlie nhận lời trông chừng ông Trung tá mù rất khó tính, rất quậy, chửi thề như phu bến tàu, ngạo mạn, nóng nảy, hung hăng.  Charlie đến làm việc trong tâm trạng rối bời do một việc mới xảy ra trước đó.  Charlie tình cờ cùng với George một bạn học tình cờ chứng kiến một nhóm học sinh tổ chức trò quấy rối để chọc giận và hạ nhục vị hiệu trưởng tên Trask.  Ba học sinh đã cho plaster (một loại bột gồm có thạch cao và cát vôi dùng để tô lên vách tường) vào bong bóng treo lên cột đèn ngay bên trên chỗ đậu xe của hiệu trưởng) trên bong bóng có hình ảnh tục tĩu chế nhạo Trask là một người ham quyền thế, cao ngạo, thượng đội hạ đạp, học sinh tuy sợ nhưng không kính trọng.  Đây là một trung học rất danh tiếng đa số là học sinh là con nhà giàu có chức phận.  Charlie được học trong trường này nhờ học bổng.  Ba học sinh này chờ cho Trask lái xe đậu vào chỗ dành riêng cho ông ta, cho bơm bong bóng phồng lên, và dùng loa phóng thanh của nhà trường đọc những câu thơ rất tếu để trêu ngươi ông hiệu trưởng.  Mác kế đám học sinh quỷ quái, Trask leo lên thành xe, dùng chìa khóa đâm thủng bong bóng và vì thế plaster đổ tung tóe lên xe, lên đầu ông hiệu trưởng.  Biết là Charlie và George có thể nhận dạng ba học sinh này, Trask dùng áp lực bắt George và Charlie phải khai.  Bố của George là người có thế lực nên có thể giúp con của ông ta thoát khỏi áp lực của Trask.  Charlie là học sinh nghèo, sống với mẹ và bố dượng, nếu không khai thì sẽ mất học bổng và bị đuổi học, nếu khai thì sẽ bị bạn học tẩy chay.

Frank Slade không báo trước, bắt Charlie phải hộ tống ông ta đi thăm gia đình người anh của ông trong dịp lễ tạ ơn.  Vì thái độ thô lỗ cộc cằn của ông cả gia đình anh ông trong đó có vài người con trai của người anh đã không nhịn lời.  Qua những lời phản pháo của Randy, cháu của Frank, Charlie được biết Frank bị mù vì tai nạn do ông biễu diễn lựu đạn trong cơn say và vì bản tính kiêu ngạo của ông.  Lời qua tiếng lại chỉ có Charlie lên tiếng bênh vực Frank vì bản tính nhân hậu và có lẽ cũng do lối giáo dục gia đình, Charlie quan niệm trong lễ tạ ơn, mọi lỗi lầm nên được tha thứ và tình gia đình phải được tôn trọng.

Những diễn biến xảy ra dần dần giúp Charlie, một thanh niên rất nhạy cảm, nhận thấy Frank không phải là người xấu.  Thái độ không hay của Frank là do bởi ông bị trầm cảm với sự tật nguyền của mình và những ray rức vì những điều đáng tiếc xảy ra do bản tính kiêu ngạo của ông.  Frank dự định hưởng thụ lần cuối cùng sau đó sẽ tự tử vì thế trong chuyến đi để thăm người anh lần chót Frank đã dùng tất cả tiền dành dụm để sống thật xa hoa.  Đặt phòng trọ trong Waldorf-Astoria, ăn nhà hàng đắt tiền, mỗi cái hamburger trị giá 24 đô la, uống rượu whiskey như hũ chìm, đặt gái ngủ hạng sang, đặt vài bộ com lê có thợ đến tận phòng để đo, di chuyển bằng limousine và máy bay vé hạng nhất, và Frank thực hiện được một mơ ước khá điên rồ ông ấp ủ đã lâu nhưng là lái xe Ferrari một loại xe thể thao đắt giá.  Thế là ông mù lái xe làm Charlie sợ tím mặt.  Nếu không có cảnh sát chận lại chắc là Charlie đã lên thiên đàng trong khi Frank “sẽ phải cúi đầu đi vào địa ngục.”  Ngay cả anh cảnh sát lưu thông cũng bị đánh lừa nên không biết anh mù lái xe và rất nể ông Trung tá có một thời oanh liệt nay đã về hưu nên tha cho không phạt.  Frank có lối nói rất thuyết phục, rất hùng biện, đầy hiểu biết và làm người ta kính trọng lẫn tin cậy.  Biết Frank sắp đặt để tự tử, ông đã mặc cả bộ quân phục để được chết trong tư thế đáng kính trọng, Charlie cản ngăn, không kể cả an nguy của tính mạng.  Lòng can đảm và sự nhân hậu của Charlie đã cảm hóa được Frank.  Ông cảm nhận được tấm lòng phi thường của chàng thanh niên hiền lành khi ông nói rằng “Tao đã phản kháng với tất cả mọi chuyện trên đời và tất cả mọi người chỉ vì làm như thế làm tao cảm thấy mình là người quan trọng, còn chú mày, chú mày phản kháng bởi vì … chú mày tin là đó là điều phải.  Chú mày thật sự có phẩm cách, Charlie.  Tao không biết là nên bắn chú mày hay nên nhận chú máy làm con nuôi.”

Biết được sự lo lắng bị đuổi học của Charlie, Frank đến tham dự buổi họp hội đồng kỷ luật mà Trask đã lập ra như một phiên tòa để hỏi cung George và Charlie trước mặt toàn thể học sinh (để hăm dọa ngăn ngừa học sinh sợ không dám tái phạm về sau) cũng như ban giáo sư.  Frank đã dùng tài hùng biện cùng với lối nói rất thật, rất đơn giản đến tục tằn, thuyết phục cả hội đồng kỷ luật.  Charlie được hối lộ để khai tên những học sinh đã hạ nhục ông hiệu trưởng, nhưng Charlie đã không bán rẻ ai để mưu cầu tương lai của chính mình.  Frank nói ông đã từng thấy những thanh niên tuổi này, có khi còn trẻ hơn tuổi này đã bị nổ tan xác, hoặc ít ra mang thương tích và thể xác trở nên tật nguyền.  Thật đáng buồn khi nhìn một thể xác tật nguyền nhưng không có gì đáng buồn hơn là nhìn thấy những tâm hồn què quặt.  Lời nói hùng hồn của ông đã chiếm được lòng hội đồng kỷ luật.  Có lẽ mọi người đều lấy làm thú vị khi nhìn thấy đám học trò làm nhục một ông hiệu trưởng ăn hối lộ, nịnh nọt, hay bắt nạt người yếu thế nhưng không ai dám phản kháng.  Nay có một ông mù dám mắng Trask chan chát và mắng rất đúng, nên mọi người đều đồng ý tha bổng Charlie.  Phim kết thúc với vẻ thư thái của Frank, dường như ông tỉnh ngộ là những chuyện sai lầm trên đời nên được tha thứ, không phải chỉ tha thứ cho người khác mà còn phải tha thứ cho chính mình.  Và trên đời vẫn còn tình người, như tình bạn vong niên giữa Frank và Charlie.

Và bây giờ tôi xin nói về màn Tango trong phim Mùi Đàn Bà.  Frank Slade, ông Trung Tá mù, chướng đời, nói tục một cây, là mặt bên kia của một ông Trung tá đã một thời ăn chơi nức tiếng, hào hoa và đào hoa.  Trở nên tật nguyền, ông ghét đời, ghét cả chính mình, nhưng ông vẫn còn rất yêu đàn bà.  Frank không ngừng mơ ước được yêu, được ôm một người đàn bà vào trong lòng, ngủ suốt đêm và thức giấc người ấy vẫn còn bên mình.  Trong phim có một đoạn rất tục nói về những bộ phận sinh dục của người đàn bà trong đó tiếng Anh không phân biệt giữa tóc và lông rất thú vị nhưng không tiện nói ra ở đây sợ phật ý bạn đọc.  Vì khiếm thị nên ông nhận xét vẻ đẹp của người phụ nữ qua mùi nước hoa họ dùng.  Trong phim rất nhiều lần Frank Slade nói vanh vách tên mùi xà phòng hay nước hoa của phụ nữ làm họ ngạc nhiên và thú vị trước sự tinh tế của ông.  Dường như ông quan niệm mỗi người phụ nữ chỉ thích hợp với một mùi hương nào đó và rất vô thức, họ sẽ chọn nước hoa phù hợp với cá tính và nhan sắc của họ.  Khi Frank và Charlie xuống nhà hàng của khách sạn để ăn, Frank ngửi thấy mùi thơm tinh khiết của một loại xà phòng.  Frank đoán, rất đúng, người dùng loại mỹ phẩm này là một cô gái rất đẹp, vẫn còn chút ngây thơ, trong trắng.  Frank bắt Charlie cùng với mình sang xin phép được ngồi chung bàn với Donna (Gabrielle Anwar), cô đang đợi vị hôn phu của mình đến hơi muộn.  Sau khi dăm câu chào hỏi nhạc trổi lên dìu dặt và ban nhạc đang chơi Tango.  Frank hỏi Donna có thích khiêu vũ không cô trả lời cô biết ít, muốn học thêm nhưng vị hôn phu không tán thành.  Frank đề nghị sẽ dạy cho Donna vài bước.  Charlie định hướng cho Frank và chỉ cần có thế Frank dìu Donna ra sàn khiêu vũ đang trống chỉ có hai người.  Bài khiêu vũ hay ở chỗ Donna vẫn giữ những bước ngượng ngập của một người chưa quen và Frank hoàn toàn thôi miên khán giả với những bước khá điêu luyện.  Cái thú vị ở đây là bài khiêu vũ chỉ bao gồm những bước căn bản mà một người có học qua đôi chút có thể biểu diễn nhưng không ai biết người đang thống trị sàn nhảy là một người khiếm thị.  Bắt đầu bằng Tango close, Frank đã ông xoay, đẩy, bẻ ngữa, hất ra xa, cuốn Donna vào vòng tay ông rất nhẹ nhàng điệu nghệ làm Donna đi từ thảng thốt đến thán phục và người xem nhất là Charlie với vẻ mặt sáng sủa hồn nhiên như thiên thần nhìn một cách vô cùng ngưỡng mộ.  Bản nhạc kết thúc và điệu Tango chấm dứt khi một chân của Donna quấn nhẹ nhàng lên chân của Frank rất gợi cảm. Khán giả vỗ tay và người tình của Donna mới bắt đầu xuất hiện.  Anh hôn phu kéo Donna đi và cô nàng vẫn còn ngoái lại nhìn một người đàn ông rất hào hoa, gặp một lần và chắc là mãi mãi khó quên bài Tango độc đáo.

Với tôi đoạn phim này tạo ấn tượng rất mạnh ở chỗ nó nói lên tâm tình của một người phụ nữ còn rất trẻ, chưa thành hôn mà đã cô đơn vì bị lãng quên bởi vì người yêu lo bận bịu với công danh sự nghiệp.  Tôi cảm nhận được sự khao khát được tango của Donna và càng khao khát hơn được tango với người tình của nàng .
Khi Donna ngó ngoái lại dường như trong ánh mắt Donna tự hỏi mình có chọn lầm người không?  Một hạnh phúc rất nhỏ rất đơn sơ là được khiêu vũ mà không bị cấm đoán hay phê phán, được bước cùng một nhịp tango như cùng nhịp sống trong đời.  Tango là một điệu khiêu vũ rất đam mê và hai thể xác rất cận kề quấn quít.   Tango thật sự mê đắm khi hai người có thể dựa vào nhau, tin cậy thân xác của nhau.  Khi chân của Donna quàng lên chân của Frank ở cuối bản khiêu vũ, người xem có thể cảm nhận được Donna đã bắt đầu quen và cởi mở hơn với Frank, như trong vô thức tâm hồn và thể xác của nàng bắt đầu mở ngõ.  Frank đã chinh phục được sự thân thiện ấm áp trong lòng nàng.

Còn tiếp.  Đây chỉ là bản nháp của đoạn đầu trong một loạt bài bao gồm chừng bốn hay năm đoạn như thế này.  Tôi chỉ viết chơi chưa biết sẽ viết gì diễn tiến ra sao và kết thúc ở đâu như thế nào.  Tôi xem đây là một trò chơi và có thể tôi sẽ chán và bỏ dở như bản tính của tôi vẫn thế.  Tôi mê Tango, muốn viết một cái gì đó về Tango mà tôi cũng chưa biết là tôi muốn viết gì.

Các bài dịch cũ ở báo mạng Da Màu

 

Có việc đi xa vài ngày.  Chúc các bạn vui vẻ.  Nếu gặp chuyện gì lạ khi về sẽ kể.  Tôi xin để lại những cái links của một số truyện ngắn và tiểu luận tôi đã dịch.  Đây là những bài rất hay và khi nào có dư thì giờ tôi sẽ sửa chữa để đọc cho giống tiếng Việt nhiều hơn.  Tôi bị chê là dịch đọc giống tiếng Mỹ nhưng thật tình nếu có bị Mỹ hóa tôi cũng không biết nó thấm từ lúc nào.  Có lần tôi về nhà nói hí hửng là có một bầy chim rất to ngồi loạn xạ trên đường xa lộ không hiểu chúng từ đâu đến.  Tôi dùng chữ chim ngồi tự nhiên như người ta nói chim đậu, mà tôi không thấy có gì là sai cả.

5 bài viết về Tango sẽ được đăng lại.  Hai bài vào lúc chín giờ ngày 28 và ba bài vào lúc chín giờ ngày 29, giờ Việt Nam.  Bài chưa sửa chữa giống như những ghi chép vội vàng.  Còn hai bài về Tango khi về tôi sẽ viết tiếp để làm tài liệu lưu trữ và sau đó sẽ viết thành một bài tạp ghi (nếu rảnh và có cảm hứng).  Hai bài này là phim Tango một phim ngoại quốc, và phim Cây đàn măng đô lin của Đại úy Corelli.  Phim Cây đàn dựa vào một quyển tiểu thuyết đã được giải Putlitzer.  Giải này rất giá trị và tôi thường công nhận những tác phẩm được giải này đọc rất hay.  Ngoại trừ tác phẩm vừa được phát giải năm nay tôi không thấy thích.  Có thể tôi nhận xét hơi vội vàng.  Vì lúc sau này, tôi đọc và viết với một thể chất cực kỳ mỏi mệt do mất ngủ trầm trọng.  Có thể vì cơ thể mỏi mệt tinh thần cũng không thư thả nên tôi thiếu kiên nhẫn khi đọc một tác phẩm mà diễn tiến xảy ra thật chậm và nghiêng vào sự suy nghĩ về những tình cảm riêng của những nhân vật.  Một xã hội nông cạn thường sản sinh ra những nhà văn nông cạn.  Tôi vốn không thích những suy nghĩ vụn vặt của những con người có cuộc sống cũng bình thường vụn vặt giống như cuộc sống của tôi.  Dường như thế giới bên ngoài (nước Mỹ) đang quá thống khổ, quá sôi động, đầy khổ đau chết chóc.  Những suy nghĩ dằn vặt của những người không biết có nên làm cái gì đó bậy bạ, như ngoại tình chẳng hạn, thì có viết cũng không nên viết dài (làm mất thì giờ của những người thiếu kiên nhẫn như tôi).  Hoặc là cho nhân vật phạm tội, còn nếu không cho hắn phạm tội thì chỉ nên trong vòng vài trang thôi.  Tôi sợ đọc cả tiếng đồng hồ mà nhân vật cứ vẫn còn contemplating thì tôi thiếu kiên nhẫn lắm.

Đọc Sex and The City đến chương thứ Năm, và đây là lần thứ nhì tôi thấy tôi không muốn tiếp tục đọc quyển sách này, vì nó không hấp dẫn tôi.  Tôi nhớ lại lý do vì sao tôi bỏ dở nửa chừng.  Bắt đầu The noodle maker của Ma Jian.  Đọc một hơi trong một ngày đã được nửa cuốn.  Quyển sách ngắn bao gồm 9 truyện ngắn.  Hấp dẫn, lạ, đây là một quyển sách dễ đọc và là một quyển sách nói về những cuộc đời bất hạnh, buồn thảm, trong một xã hội mà nếu mình sống trong xã hội này, và đủ thông minh tinh tế để nhận ra cái xã hội mình đang sống là một thứ địa ngục trần gian thì quả thật, mình là người bất hạnh.  Đọc xong 5 truyện và so far truyện nào cũng hay cả.  Bao giờ về sẽ tóm tắt và viết vài dòng về tiểu sử người viết.  Tuy giận đám Tàu lăm le nuốt sống quốc gia tôi, tôi cũng phải công nhận là họ có nhiều nhà văn rất giỏi.

Mong Manh Như Thân Cỏ Hèn

Buổi chiều đi làm về, ngồi xe lửa mắt đã líu ríu muốn ngủ thì nghe Trịnh Công Sơn hát Giọt Lệ Thiên Thu có hai câu này:
Sống có bao năm vui vui buồn buồn, người người ngợm ngợm
Sống chết mong manh như thân cỏ hèn mọc đầy núi non.

Ông nhạc sĩ quá cố này có giọng hát cũng run rẩy, còm cõi, hom hem giống như bộ vó của ông.  Lần đầu nghe ông hát cứ cho là ông hát sao dở quá.  Nghe vài lần thấy giọng của ông có cái hay riêng.

Tôi thích cỏ dại, hoa dại.  Chúng dạy cho tôi một bài học là dù hèn mọn gì đi nữa chúng vẫn sống giữa đất trời, vẫn nở hoa trang điểm cuộc đời.  Trải qua một trận gió chướng mưa cuồng, cây ngã hoa trốc gốc, cỏ dại vẫn tiếp tục cuộc đời bé mọn của nó.  Nếu trời sinh phận mình là hoa dại cỏ hèn thì cứ mọc đầy núi non, khoe sắc hương bé mọn của mình.  Đất trời không của riêng ai.

1
2

Nấm dại

3
4

Hoa màu xanh lơ, tên là chicory, tiếng Việt là cam thảo.  Hoa ở sau hàng rào giống như người đẹp bị giam vậy.

5

Buổi chiều về đến trạm xe lửa, mưa một trận thật to, nước như xối, đường sá ngập vì nước chảy không kịp, một hiện tượng gọi là flash flood.  Mưa nhưng lại có nắng chói chang.  Mưa chừng 15 phút thì tạnh ráo trở lại.  Chụp lén người ta đứng vì mắc mưa.

Michael Jackson vừa qua đời.

Hồi đâu như năm 1983, từ trong lớp bước ra một cô bạn cũng tên Hà họ Đỗ nói líu lo về Michael Jackson, tôi ngây ngô hỏi Michael Jackson là ai.  Một ca sĩ đang lên nức tiếng mà tôi không hề biết chỉ lo học thôi.  Hỏi một câu ngố quá ai cũng cười.  Không biết bây giờ cô bạn này ở đâu.  Lúc còn đi học cô mang cơm với thịt kho măng, trong khi tôi lười nấu ăn và nấu dở nên cứ gạ mua pizza đổi lấy cơm.  Thế mà cô cũng chịu.

Như Tiếng Thở Dài

2
3
4

Đây là một vài tấm ảnh chụp hoa dại trên lề đường dọc theo lối đi.

Đi làm về ngồi trên xe lửa nghe bài hát Như Tiếng Thở Dài của Trịnh Công Sơn có đoạn này:
Ngày đêm đêm mơ thấy mặt trời
Mọc trong tim trong mắt loài người
Ngày đêm đêm mơ thấy nụ cười
Lúc tỉnh ra thấy lại xác người bên xác người
Người vinh quang mơ ước địa đàng
Người gian nan mơ ước bình thường
Làm sao đến gần hy vọng cuộc vui chung

Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ thấy ai có nhiều bài hát nói về cái chết và xác người như Trịnh Công Sơn.  Ông là nhạc sĩ mang cái chết đến gần với đời sống bình thường.  Nghe nhạc của ông, cái chết và chiến tranh dường như bớt đi phần khốc liệt đáng sợ.

Tôi Đi Học Khiêu Vũ

Trước khi bắt đầu viết, chưa có dòng chữ nào tôi đã nghĩ đến cái tựa đề của bài viết, rồi mỉm cười tự chế diễu mình; “Tôi Đi Học Khiêu Vũ,” nghe giống như Tư Ếch Đi Sài Gòn.

Thế hệ của tôi con gái không được phép khiêu vũ, ngay cả học khiêu vũ cũng không.  Hàng xóm nhà tôi có chị thích “nhảy đầm” quá nên lén đi học, bị kéo về đánh đòn.  Chung quanh tôi là những người nghèo khó không đủ ăn.  Được đi học đã là tốn kém cho cha mẹ nói gì chuyện học khiêu vũ.  Điều này cũng dễ hiểu.  Xã hội thời ấy vẫn xem chuyện làm nghệ sĩ trình diễn ca hát là  xướng ca vô loài.  Ngồi giặt đồ cho cả nhà mà hát dăm ba câu ư ử là má tôi đã nạt cho.  “Đi học nhảy để làm gì, làm vũ nữ hả?”  Không cần phải có những phim như “Người Mỹ Trầm Lặng” nói đến những cô nữ sinh làm vũ nữ để kiếm sống nhờ vào lính Mỹ thì người mình cũng đã quan niệm xấu về bộ môn nghệ thuật này. Tôi chắc là không ít ông bố bà mẹ của thế hệ tôi đã từng mắng con gái khi biết con mình lăm le đi học nhảy đầm. Continue reading Tôi Đi Học Khiêu Vũ

Đêm nghe gió tự tình

Đi party mới về.  Sao mà tôi sợ party quá đi thôi.  Bao nhiêu dự định viết bây giờ trôi đi đâu mất cả.

Nghe bài hát này.  Tôi thử post nhạc mấy lần không thành công.  Hình như tôi thiếu một cái software nào đó mà Vista không cho tôi download.  Đây là lời bài hát.  Tôi ít khi nghe bài này.  Khám phá ra trong ipod của tôi phần bắt đầu bằng chữ N có nhiều bài nghe rất có lý.  Bài này và Những Mùa Hoa Bỏ Lại làm tôi thích thú.

Nghe Tiếng Muôn Trùng – Trịnh Công Sơn
Đêm nghe gió tự tình
Đêm nghe đất trở mình vì mưa
Đêm nghe gió thở dài
Đêm nghe tiếng khóc cười của bào thai

Nghe trăm tiếng ngậm ngùi
Nghe lăng miếu trùng vây
Nghe xa cách cuộc đời
Nghe hoang phế cạnh đây

Xin trên những đường dài
Cho nghe bước rộn vui
Xin trên những nụ cười
Còn rạng rỡ mặt trời

Đêm nghe gió than hoài
Đêm nghe lá đưa lời hàm oan
Đêm thân xác mịt mùng
Đêm nghe tiếng muôn trùng đẩy đưa.

Xin chúc các bạn ngủ ngon nhiều mộng đẹp.