Thư viện của Quốc Hội (Mỹ)

2 1

Đi Washington D. C. hồi tháng Năm, rồi đi thêm một lần nữa lúc tháng Sáu, rồi tháng Bảy, mà lần nào cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa.  Để các bạn xem hai tấm hình bên trong của Thư viện của Quốc hội Mỹ.  Hình được chụp qua tường kính vì tất cả mọi người không phải là nhân viên hay người được phép sử dụng sách của Thư viện đều bị cấm vào bên trong chỗ để sách.  Tòa nhà được xây bằng đá cẩm thạch trắng rất đồ sộ.  Bên trong, bên ngoài đều có kiến trúc thật lộng lẫy.  Đây là thư viện lớn nhất thế giới.  Mình thấy choáng người sững sờ.  Không hiểu khi đứng trước những kiến trúc vĩ đại ở châu Âu mình sẽ choáng như thế này không hay là còn ngợp người hơn nữa.

Hai Ban Nhạc

2 1Người mình có câu “rộng làm kép, hẹp làm đơn,” trong nghệ thuật, từ chỗ đục vài nét trong đá, loài người dần dần tìm tòi ra màu sắc và chất liệu để đẩy khả năng diễn đạt tới tuyệt độ phong phú.  Nhưng đôi khi bởi khốn khó của hoàn cảnh, eo hẹp của phương tiện, chúng ta đành bằng lòng với những ít ỏi trong tay: tờ giấy bản hay thỏi mực tàu cũng có khả năng nói lên gió mưa sương khói hoa cỏ bướm ong.  Trên địa hạt âm nhạc cũng vậy.  Có những dàn nhạc đại hòa tấu với hàng trăm nhạc công hàng chục nhạc khí; nhưng có khi một chiếc sáo trúc, một chiếc thùng rỗng, hai bàn tay không đập vào nhau cũng đạt tới những truyền cảm tuyệt vời.

Trích đoạn trong quyển Đường Ta Đi của tác giả Đặng Đình Túy.

Buổi chiều Thứ Bảy tuần trước tôi đi bộ trên đường Pennsylvania ở Washington D. C. để về chỗ đậu xe.  Đường Penn có một điểm đặc biệt là một đầu là nhà Trắng nơi Tổng Thống ở, còn đầu kia là Quốc hội nơi các Nghị sĩ làm việc.  Thấy có hai ban nhạc, mỗi ban nhạc chỉ có một nhạc sĩ tự biên tự diễn.  Họ đánh trống, đánh đàn, khua chiêng, gõ mõ chỉ mình họ thôi.  Một ban nhạc của một anh nhạc sĩ người da trắng có đủ đồ nghề.  Anh nhạc sĩ người da đen chỉ có mấy cái thùng nhựa úp ngược nhưng cũng phát ra những âm thanh có màu sắc của người Phi châu khá hấp dẫn.  Nhân đọc quyển sách của ông thầy Túy thấy có một đoạn nói về âm nhạc đôi khi chỉ cần cái thùng rỗng hay hai bàn tay nên đăng hình  cho các bạn xem chơi.

Đọc một mạch trong hai ngày hết quyển sách Đường Ta Đi.

Mimosa

Hôm đi Washington D.C. dọc đường thấy hoa chicory nở đầy màu xanh lơ và lác đác mấy cây mimosa cũng nở những hoa có màu hồng trên chỏm tơ.  Có người còn gọi cây hoa này là silk tree.  Đi làm về ngồi trên xe lửa dọc theo đường rầy những cây hoa dại này nở rộ trông rất đẹp mắt.

Ngày xưa đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung, trong Lục Mạch Thần Kiếm có một cô gái rất thích võ nghệ tên là Vương Ngọc Yến.  Cô nghiên cứu chịu khó học hỏi nên môn võ nào cô cũng có thể nhận diện được, phân tích cái hay cái dở, biết môn võ nào có thể triệt hạ được môn võ nào, chỉ cần nhìn một thoáng là cô có thể nói vanh vách.  Ấy thế mà cô không đánh được một thế võ nào, cô chỉ biết lý thuyết mà không biết thực hành.

 

Đến một lúc nào đó tôi có thể nói vanh vách tác giả nào có tác phẩm gì, cuốn nào được giải thưởng, nhà văn này sở trường về cái gì.  Tuy nhiên tôi không tự mình sáng tác được bài thơ hay truyện ngắn nào cả.  Buồn thay.

Chuyện Tình Kỳ Diệu

Tặng Trần Bích Thủy và phu quân Nguyễn Hồng Minh   

Nếu có ngày nào tôi trở thành nhà văn nổi tiếng, tôi xin được nổi tiếng là người viết về những tình yêu hạnh phúc; bởi vì viết về hạnh phúc của những người yêu nhau làm tôi thấy vui hơn là đọc những chuyện đầy hận thù, tranh chấp, nghi kỵ, nhỏ nhen.  Chuyện tình tôi sắp kể sau đây là chuyện tình có thật.  Tuy nhiên thể theo lời yêu cầu của người trong cuộc tên của nhân vật được thay thế băng những tên tưởng tượng.  

Trong chuyến đi chơi cuối tuần vừa qua tôi gặp một người bạn mới tên Trần Bích Thủy.  Khi mọi người ngồi trong nhà tán gẫu tôi và Thủy đi vòng quanh khu vườn chung quanh nhà của người bạn.  Khu vườn này rất rộng với nhiều loại hoa và có cả những cây ăn trái thuộc loại quí như lê Á châu và hồng dòn.  Cứ tưởng tượng cô chủ nhà tên Trúc, tôi nghe tiếng là đẹp nhưng hôm tôi đến thăm Trúc bận việc nên vắng nhà, sáng sớm đi dạo trong vườn cắt hoa tươi để trang trí trong nhà, có lẽ cô chủ nhà giống như một công chúa dạo vườn thượng uyển.  Sau khi tôi đã mê say chụp ảnh rất nhiều loại hoa đẹp chúng tôi ngồi ngoài vườn và tôi hỏi Thủy câu hỏi mà tôi thường dùng để giữa tôi và người đối diện không có khoảng cách im lặng tẻ nhạt.  Nếu người đối thoại của tôi lập gia đình rồi thì tôi hỏi “chị và anh nhờ duyên cơ nào mà gặp nhau rồi đi đến chỗ kết hôn?”  Và thỉnh thoảng tôi được nghe những chuyện tình hạnh phúc.  

Năm 1970, Thủy học đệ tam, tức là lớp mười, anh của Thủy tốt nghiệp khóa học ở quân trường Quang Trung.  Vì cha mẹ ở xa, Long Xuyên, nên Thủy ở Sài gòn trọ học.  Ba mẹ bảo Thủy đi dự lễ tốt nghiệp của người anh.  Thủy và một chị bạn lớn hơn Thủy vài ba tuổi cưỡi chiếc PC đến quân trường.  Sau khi dự lễ mãn khóa Thủy và chị bạn ra về dọc đường bị một nhóm lính hải quân đi theo tán tỉnh.  Thủy là người lái xe, vì bản tính e thẹn Thủy tìm đường lẩn tránh nhóm lính này.  Trong lúc lúng túng, Thủy sơ ý tông vào đụn cát và cả hai té xuống.  Cùng lúc ấy có một chiếc xe Jeep đi sau trờ tới và đụng cả hai người.  Thủy chỉ bị xây xát nhẹ trong khi chị bạn của Thủy bị thương nặng hơn máu me đầm đìa.  Ba anh lính hải quân chạy mất.  Cái xe Jeep cũng bỏ chạy luôn.  Cô bé mười sáu tuổi đứng đó hoảng sợ.  Tuy Thủy không kể nhưng tôi chắc nếu Thủy không khóc òa thì có lẽ cũng mếu máo vì đau và sợ.  

Nguyen Hồng Minh lúc ấy đang là huấn luyện viên của trại Vương Mộng Hồng trong quân trường Quang Trung.  Đây là trại huấn luyện cho tân binh của quân chủng nhảy dù.  Lúc ấy anh giữ chức vụ Trung úy, đại đội trưởng của đại đội H.  Anh vừa dạy xong khóa học và chuẩn bị ra về.  Trên đường thấy tai nạn của hai cô gái và bất bình khi thấy thái độ vô trách nhiệm của những người liên quan, anh đuổi theo bắt chiếc xe Jeep phải quay trở lại để bồi thường thiệt hại chiếc xe PC của hai cô gái.  Anh cũng bế cô bạn của Thủy vào bệnh xá quân y gần đấy để chăm sóc vết thương.  Anh trao tấm danh thiếp cho cô bé mười sáu tuổi dặn nếu cần anh giúp đỡ gì cứ liên lạc với anh.  Nghĩa cử của anh đã gieo vào trái tim cô gái hạt mầm cảm mến và hạt mầm này dần dần nảy nở theo lứa tuổi mộng mơ trở thành một tình yêu thầm kín của tuổi học trò, cái tuổi “chỉ biết yêu thôi chả hiểu gì”. Thủy giữ liên lạc qua thư từ cho đến năm 1971, Thủy đánh bạo đến tìm anh Minh với ý định cảm ơn người đã giúp đỡ mình và chị bạn.  Cuộc gặp gỡ này dẫn theo cuộc gặp gỡ khác và cô nữ sinh trẻ tuổi này yêu anh say đắm.  Chỉ rất tiếc là anh đã lập gia đình.  Thỉnh thoảng anh đến thăm Thủy.  Tuy thầm yêu, Thủy chưa bao giờ vượt qua lễ giáo và anh Minh không hề tỏ ý lợi dụng.  Vào năm 1973 khi cuộc chiến trở nên sôi động, Minh đột nhiên mất tích, không thư từ liên lạc.  Thủy cho là anh chết trận và nếu như anh không chết trận sau năm 1975 rất có thể anh đã chết trong trại cải tạo.  Thủy tốt nghiệp đại học ngành kỹ sư Hóa Học có việc làm ổn định nhưng vẫn ở vậy không hề lập gia đình hay yêu thương người nào khác.  

Gần Tết năm 1992 Thủy nhận được một lá thiệp chúc Tết.  Thấy tên người gửi quen thuộc nhưng mãi một lúc sau Thủy mới nhận ra được đây là tên của người mình yêu hai mươi năm về trước.  Quá khứ đã bị chôn quá sâu nên lúc đầu Thủy không nhận ra ngay.  Với địa chỉ trên bức thiệp Thủy rủ một người bạn gái cùng đến nhà thăm Minh.  Thủy cũng muốn biết biến cố gì mà Minh vắng mặt bao nhiêu lâu và đời sống đã đãi ngộ anh như thế nào.  Minh cho biết năm 1975 anh đã lên chức Đại úy và anh bị đi tù cải tạo sáu năm.  Năm 1984 anh vượt biên bị bắt trở lại và bị thêm hai năm tù ở Côn Đảo.  Vợ anh không may đã qua đời sau cơn bạo bệnh cách đây đã hai năm.  Trước khi gửi lá thiệp chúc Tết anh xem như đây là thư từ biệt nếu như Thủy đã có gia đình.  Anh thường ngồi chờ Thủy đi ngang ở một quán cà phê gần đấy để xem Thủy có còn ở địa chỉ cũ hay không.  Anh nhận được giấy tờ cho anh được rời khỏi Việt Nam theo diện HO và sẽ ra đi trong vòng vài tháng.  Minh muốn đưa Thủy đi với anh.  Lý do trực tiếp và thực tế nhất là anh hy vọng cuộc sống ở nước ngoài sẽ tạo được cuộc sống tốt đẹp hơn nếu như Thủy không còn yêu anh.  Hai mươi năm không gặp nhưng tình yêu của cô nữ sinh trong phút chốc hồi sinh mãnh liệt.  

Sự cầu hôn của Minh bị ông bố vợ tương lai cự tuyệt mãnh liệt.  Ông cụ giận cô con gái vốn được ông cưng quý nhất nhà đến độ không ngó mặt, không ăn cơm chung bàn.  Tuy nhiên Thủy quyết liệt nếu không được làm vợ của Minh, Thủy thề sẽ không lấy bất cứ ai khác làm chồng.  Mẹ và các dì các chú xúm vào nói hộ cuối cùng ông cụ xiêu lòng.  Lý do ông không đồng ý tình yêu của Thủy chỉ vì ông biết là sau khi học tập trở về cuộc đời anh Minh không có tương lai nữa.  Tìm việc làm tự nuôi thân đã khó huống gì anh lại ở trong tình trạng gà trống nuôi con.  Việc anh dự định đưa Thủy sang Mỹ cũng không được ông cụ tán thành.  Ông cụ có quan niệm là Thủy có đời sống ổn định với cha mẹ anh em, có việc làm vững chắc dù không giàu cũng chẳng đến độ cần phải tha phương cầu thực.   

Chính quyền Mỹ không chấp nhận thay thế hồ sơ của người vợ quá cố của Minh bằng hồ sơ của Thủy.  Minh phải chọn lựa giữa việc đưa các con qua Mỹ trước trong khi chờ đợi hồ sơ của Thủy được duyệt xét.  Hay anh và gia đình phải ở lại chờ cho đến lúc hồ sơ của Thủy được chấp thuận.  Minh muốn ở lại chờ Thủy đi cùng, nhưng đứa con lớn của Minh đã đến tuổi phải đi nghĩa vụ vì thế Thủy khuyên anh nên đưa các con đi trước và Thủy sẽ hội ngộ với anh sau.  Năm 1992 ba tuần sau khi cưới Minh đưa các con qua Mỹ theo diện HO.  Bảy năm sau, hồ sơ của Thủy được chấp thuận và Thủy tái ngộ với Minh ở Hoa Kỳ.    

Đến đây có lẽ có người tự hỏi chuyện như thế này bình thường quá, giản dị quá, chẳng có gì mới lạ so với hằng hà sa số những chuyện tình nổi tiếng từ trước đến nay trong lịch sử hay văn học nghệ thuật.  Tôi vốn không chủ trương chuyện tình phải có kết cục bi thảm như Romeo và Juliette hay Anna Karenina thì mới là chuyện tình đáng chiêm ngưỡng.  Tôi thích chuyện tình này trước nhất bởi vì đây là một chuyện tình “có hậu.” Ngoài ra chuyện tình này có những điều kỳ diệu mà tôi xin được nêu ra như sau:  Hai anh chị Minh Thủy thật sự yêu nhau.  Trong bất kỳ xã hội nào, đặc biệt là xã hội chìm đắm trong chiến tranh như Việt Nam , cái chết và sự chia lìa tướt đoạt bao nhiêu hạnh phúc cá nhân chỉ trong nháy mắt.  Yêu và được yêu lại là một hạnh phúc và hạnh phúc tự nó đã mang tính chất kỳ diệu.  Có một bài hát tôi nghe trong phim Moulin Rouge (Nicole Kidman đóng nhưng tôi không biết chắc có phải do chính Nicole hát hay không) và gặp lại bài hát này qua giọng hát tuyệt vời của Celine Dion; tôi nhớ bài hát này bởi vì nó có những câu rất hay như những câu sau đây.  “The greatest thing, you’ll ever learn, is to love and be loved in return.”  (Xin tạm dịch, điều quan trọng nhất, vĩ đại nhất, mà bạn sẽ được học trong đời là biết yêu và tình yêu của bạn được đáp lại.)  Cuộc tình của anh Minh và Thủy có những sắp xếp thật tình cờ do bàn tay của định mệnh.  Nếu không có tai nạn xảy ra thì hai người đã chẳng gặp nhau.  Nếu anh Minh không còn sống sót sau những ngày tù tội, nếu Thủy đã lập gia đình, nếu vợ anh Minh không qua đời, nếu tình yêu ngây thơ nhưng chân thành không chinh phục được trái tim anh Trung úy nhảy dù hào hoa, nếu gia đình Thủy dời chỗ ở sau hơn hai mươi năm, và nếu hai người không quyết tâm tìm đến với nhau; chỉ cần một mắt xích trong chuỗi tình cờ này đứt đoạn, chuyện tình này không có một kết thúc hạnh phúc như thế.  Tính từ năm hai người xa nhau lần đầu 1973 cho đến khi hai người hội ngộ năm 1999 là 26 năm.  Thời gian đủ dài để cho một đôi tình nhân nên vợ chồng và có khi có cháu ngoại hoặc cháu nội.  Thời gian ấy cũng đủ dài cho người ta ly dị vài ba lần nếu tính theo thống kê của Mỹ là cứ hai đôi tình nhân thành vợ chồng thì có một đôi ly dị.  Anh Minh và Thủy đã mất bao nhiêu năm dài chờ đợi chỉ để được bên nhau.  

Không biết ngày còn là lính thiên thần mũ đỏ anh có “rằn ri” không chứ lần đầu tiên gặp anh Minh, tôi thấy dáng dấp anh nhỏ nhắn, anh có làn da rám nắng rất đẹp, thái độ yên tĩnh, điềm đạm, vui vẻ, bặt thiệp, và đặc biệt anh có nét mặt rất nhân hậu.  

Sự kết hợp hài hòa, giữa định mệnh và tình yêu son sắt của hai người (tình yêu này là động cơ giúp họ không đầu hàng những khó khăn của định mệnh) là một điều kỳ diệu.  Một hạnh phúc tuy có vẻ giản dị, bình thường, và nhỏ nhoi nhưng đủ làm chúng ta ấm lòng và vững tin là cuộc đời vẫn có nhiều chuyện diệu kỳ tươi đẹp ở chung quanh.  Nếu chú ý tìm chúng ta sẽ nhìn thấy. 

Kiếm

Tám đi Washington D.C. nhân mùa lễ Độc lập của Hoa Kỳ rất vui.  Dự định tìm tài liệu về Phượng và Hoàng, Kiếm và Cầm.  Kiếm thì chỉ thấy một bộ gươm của thời Tây Ban Nha xưa, mới vừa chụp xong tấm ảnh thì bị người bảo vệ cho biết đây là triễn lãm đặc biệt nên không được phép chụp hình.  Cầm thì thấy vài bộ đàn vĩ cầm của Stradivari nhưng không được phép chụp hình.

Còn chưa biết viết gì thì nhà văn Đặng Đình Túy đã viết một bài rất hay về Phượng Cầu Hoàng.   Tám chưa có xin phép ông thầy Túy nhưng cứ post lên đây để các bạn thưởng thức.  chừng nào thầy rầy thì mình lấy xuống.  Mình hay có tật làm trước xin phép sau.  Vào viện bảo tàng mà chờ cho phép mới chụp hình thì chẳng bao giờ sẽ có hình mà xem.  Cứ lén thấy không ai để ý thì cứ chụp thôi.

Xin giới thiệu bài của thầy Túy bằng một cái post sau cái post này, như thế có nghĩa là bài của thầy sẽ ở bên trên.  Xin mời.

Ngày mai sẽ đăng bài về chuyện tình của một người lính nhảy dù.  Tác giả:  Bà Tám

Đi chơi vài hôm sẽ về

Đi chơi vài hôm sẽ về.  Ai có mừng lễ Độc Lập nướng thịt thì ăn dùm Hà nhé.  Ai chưa có connection với Hà thì xin làm ơn set up connection và connect với Hà nhé, cám ơn nhiều, bởi vì Hà sẽ set up blog chỉ cho người nào trong connection đọc blog thôi, để tránh phiền toái vụn vặt cho Hà và người đọc.  Sẽ đọc e-mail nếu có ai muốn nhắn nhẻ gì xin cứ e-mail.  Hà đi săn ảnh và săn materials để viết bài.

Đang research “phụng cầu hoàng” và “kiếm và cầm.”  Hấp dẫn không?

Chúc vui và sẽ "nhớ" (remember+miss) các bạn.