Con Chó Nhỏ

Nhân đọc một truyện ngắn còn dang dở về một người đàn ông có con chó nhỏ tôi chợt nhớ một chuyện nho nhỏ có liên quan đến một con chó cũng rất nhỏ, loại chó nằm gọn trong lòng bàn tay còn gọi là chó Bắc Kinh, hay chihuahua.

Tôi làm việc chung với một người phụ nữ người gốc Nga tính tinh hơi kỳ cục.  Lada rất thích nuôi mèo cứ đi quyên tiền để cứu mèo, mua thức ăn cho mèo, giải phóng mèo.  Cô ta tuyên bố chỉ yêu mèo chứ không yêu người ta.  Và Lada cũng không thích người nuôi chó.  Lada bảo rằng người thích chó rất khác tính với người thích mèo.  Hỏi tôi thích nuôi gì tôi bảo tôi không thích nuôi thú vật.  Tôi nói thật.  

Thưở nhỏ ở với má, một mẹ một con.  Má tôi nuôi đủ thứ, heo, gà, vịt, mèo, chó.  Một con mèo con té xuống mương vớt lên còn sống nó run rẩy cả một hai ngày rồi chết.  Tôi bị chấn thương tình cảm một lần.  Có lần má tôi đi chợ về, vì nhà có tiệm tạp hóa nên má tôi đi chợ mua rất nhiều hàng hóa. Tội nghiệp má tôi người nhỏ thó mà đội một cái thúng rất nặng, phải có người giúp bà đội lên đầu đi bộ về.  Tôi còn nhỏ quá không giúp bà thả cái thúng trên đầu xuống nên má tôi loay hoay mãi mới thả cái thúng xuống mà không đổ đồ trong thúng.  Vừa khi bà bỏ cái thúng trên đầu xuống, tôi thấy có con gà giò chạy xẹt ngang và kêu cái ét rồi biến mất không biết thoát đằng nào nhanh quá.  Một lúc sau, sau khi thu xếp đồ đạc tôi và má tôi khám phá con gà bị cái thúng đè chết bẹp dí.  Tôi đứng nhìn con gà giò nghẹn lời.  Tuổi nhỏ của tôi lại thêm một lần bị chấn thương.  Má tôi đi đâu cũng lo tất tưởi về nhà để cho heo cho chó ăn.  Gà con chết hay vịt con chết tôi là người phải xách đem đào lỗ chôn.  Dùng mảnh giấy nắm chéo của con gà hay con vịt, hơi chết lạnh thấm qua ngón tay.  Cho đến lớn, tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác bất an đó, thề không bao giờ nuôi súc vật, và đến bây giờ vẫn giữ lời thề.    

Còn cái con chó? À, nói dông dài một chút, lúc ấy tôi đã lớn, đi làm thư ký cho công ty thuốc sát trùng.  Lúc bấy giờ vào khoảng 78 hay 79.  Có lẽ Việt Nam đang có đánh nhau với Trung quốc nên tôi thấy trong công ty hay bắt đi đến cơ quan học quân sự.  Cũng nằm dài trên mấy ụ cát, nhắm súng AK 47, bấm cò không có đạn.  Giờ học thường là chiều Chủ nhật lúc hai giờ.  Trụ sở công ty nằm ở đường Phan Đình Phùng, vốn là một tòa biệt thự của những người giàu đã rời Sài Gòn đi nước ngoài.  Trước sân có cây ngọc lan, hoa dài như những ngón tay màu ngà mùi thơm nức.  Tôi thỉnh thoảng hái một hoa dấu vào trong kẹp tóc để giữ cho tóc có mùi thơm.   Ông Giám Đốc công ty là một cán bộ ngoài Bắc vào.  Ông có dáng cao, thanh mảnh, khá đẹp trai, đâu như gần sáu mươi hay đã sáu mươi không chừng, ông tên Doanh.  Nghe đâu ông là sĩ quan cấp lớn trong quân đội giải phóng.  

Phòng kế toán có chị Kim Anh, chị Nhị, chị Hạnh, chị Huệ và tôi.  Cả năm người đều chưa có chồng.  Tôi trẻ nhất, hư đốn nhất, và ngang ngược nhất.  Có thành tích xấu, bị kiểm điểm tơi tả nhưng tôi không sợ, mặt cứ nhơn nhơn ra.  Thật ra mà nói, cái gì cũng vậy, người ta chỉ xấu hổ đến mức độ nào đó rồi thôi.  Cứ lì ra thì vẫn sống được.  Chị Kim Anh là người đẹp nhất.  Lúc ấy chị chắc phải hơn ba mươi lăm.  Chị có thân hình rất đẹp, tròn lẳng, cân đối, quyến rũ.  Chị có dáng rất sang, như thể chị là con nhà giàu có quyền thế.  Tóc dài chấm ngực. Dưới mắt phải chị có một cái bớt màu xanh, nhỏ thôi, trông bất thường nhưng làm chị có duyên hơn.  Tuy có một điểm tôi thấy làm giảm cái đẹp của chị là chị có mấy cái răng trước là răng giả.  Chị Huệ và chị Hạnh là hai chị em ruột.  Trông cũng khá xinh xắn nhưng cả hai đều lưng tôm và có vẻ khô héo.  Cả hai chị đều có người yêu là sĩ quan … ngụy ít khi nghe hai người nhắc đến.  Nếu có cũng chẳng ai nói với tôi.  Tôi là thứ bị gạt ra vòng ngoài.  Do bản tính khó ưa, tôi không bao giờ được cái hân hạnh ở trong vòng tình thân nào cả.  Suốt đời tôi làm người ngoại cuộc kiễng chân ngó vào một chỗ nào đó.  Lâu dần quen, tôi chẳng mơ ước làm thân với ai và cũng chẳng thấy cô đơn.    

Chị Nhị thì không ưa tôi và tôi cũng không ưa chị ra mặt.  Chị Nhị nhỏ con, trán trợt tóc rất ít loe hoe.  Môi mỏng, mắt nhỏ, mỗi lần nói chị sửa giọng để phát âm cho rành rọt chữ s, chữ v, môi chị cong, mồm chị méo, đôi môi tô son màu cà rốt.  Tôi thích nhái chị cả tướng đi lẫn cách phát âm mà tôi cho là điệu bộ kiểu cọ.  Trời, sao mà lúc ấy tôi quái đản và ương chướng thế.  Ông Doanh có vẻ nhắm nhía chị Kim Anh về làm vợ.  Chị Kim Anh cũng có vẻ ưng thuận.  Cứ theo cái cách chị nói chuyện thật nũng nịu với ông Doanh là đủ biết.  

Vài ngày trước khi đến ngày Chủ Nhật học quân sự, ông Doanh mang về cho chị Kim Anh một con chó chihuahua.  Trời ơi, xem bốn chị vây quanh con chó nhỏ có thể bỏ túi áo bà ba được, tíu tít, ríu rít mà tôi phát ứa gan.  Ứa gan một phần vì chẳng ai cho tôi nhập cuộc.  Con chó nhỏ được mặc áo, ăn bánh, nằm trong một ngăn kéo mở hé có lót khăn mềm.

Chiều chủ nhật tôi chạy xe đạp vào, mở cổng vào cơ quan đang loay hoay khép cổng thì thấy con chó nhỏ chạy ra.  Biết là các chị đã đến và đang ở trong phòng kế toán.  Tôi khép hở cánh cổng sắt chứ không cài then, vì lười.  Con chó đứng ngó tôi rồi lắn quắn chạy vào.   

Và một lúc sau các chị tá hỏa lên là con chó biến mất.  Các chị hỏi tôi có thấy con chó không.  Tôi nói không.  Hỏi tôi có đóng cửa lúc vào không, tôi thề sống chết là tôi có cài then cửa.  Mọi người đã không đếm xỉa đến tôi từ thưở nào, nên bây giờ họ có lờ tôi đi thì cũng thế.  Thật ra tôi không có ác ý, tôi chỉ không để ý đến con chó nhỏ đẹp và dễ thương.  Tôi cũng không ngờ nó có thể len qua khe cửa không cài then mà trốn đi.  Thỉnh thoảng tôi có thấy lòng vương vấn bất an nhưng tôi cố quên đi.  Và thỉnh thoảng tôi lại nhớ.  

Còn Tiếng Hát Gửi Người

Mới mua một CD của Nga Mi và Trần Lãng Minh có tên là Thu Hát Cho Người.  Nghe Trần Lãng Minh hát bài Còn Tiếng Hát Gửi Người, rất hay.  Định gửi cho HA, anh H. và anh T. nhưng khi rip nó rồi thấy format m4a và nhớ là HA nói là không nghe được.  Tìm trên internet thấy nhạc của tui có bài này do Duy Trác hát mà giọng hát Duy Trác cũng rất hay nên xin mời quí vị nghe bài này nhé.  Trần Quang Lộc có bài gì đó bắt đầu bằng câu “thắp cho đầy hai hàng nến trong tôi” nghe cũng rất hay.

Còn Tiếng Hát Gửi Người <<- Link

Còn tiếng hát ta ru trời, ru đời, ru người
Rồi nghe như một tiếng khóc lẻ loi
Hồn có lúc khói hương bay
Tình có lúc như đèn soi
Chập chờn đâu đây
Còn vọng bước chân người

Thầm bước tới kêu rêu hoài
Đêm trăng động dấu hài
Từng cơn mưa về trôi lá vàng rơi
Còn tiếng hát ngất trên môi
Và nước mắt thay ngày vui
Một lần tình xa là vĩnh viễn xa người

Người đi đã quá xa
Chỉ còn ta với bóng ta
Và mùi hương đã hoá ra hương mê đời
Hương nay lạnh giá
Này em như gió qua
Còn thoảng hương chăn gối xưa
Một vì sao vừa nghe vỡ nát
Trong tâm hồn anh mềm như tơ

Tình dẫu cố nuôi cho dài
Thương cho hồn rã rời
Đành xem như là một giấc mộng thôi
Chợt thức giấc ngó quanh đời
Chỉ thấy bóng em tạnh hơi
Một lần xa nhau là ta mất nhau rồi  

*  

Người đi đã quá xa
Chỉ còn ta với bóng ta
Và mùi hương đã hoá ra hương mê đời
Hương nay lạnh giá
Này em như gió qua
Còn thoảng hương chăn gối xưa
Một vì sao vừa nghe đã vỡ
Trong tâm hồn anh mềm như tơ

Tình dẫu cố nuôi cho dài
Thương cho hồn rã rời
Đành xem như là một giấc mộng thôi
Còn tiếng hát đã trót trao
Người hãy giữ cho đời sau
Một ngày nào đó thành tiếng khóc ban đầu

Vết thương Việt Nam (đối với Mỹ) ngó vậy mà sâu…

Nếu có lúc nào đó tôi cao hứng muốn ca tụng sự giàu có của Mỹ thì tôi sẽ ca tụng là người Mỹ họ có rất nhiều sách.  Mỗi khu vực nhỏ có một thư viện của địa phương.  Những thư viện này kết hợp với nhau tạo thành một số lượng sách đáng kể.  Mình chỉ cần vào website của bất cứ thư viện địa phương nào, dùng thẻ của mình có mã số riêng, dặn đặt quyển sách mình thích ở bất cứ thư viện nào trong nhóm, họ gửi đến thư viện nào gần nhà tiện cho mình và đến đó lấy sách.  Một quyển sách thường được mượn trong 4 tuần.  Nếu cần có thể gia hạn thêm 4 tuần nữa.  Sách nào ăn khách và mới ra thì chỉ được mượn hai tuần và không được gia hạn.  Ai đặt trước thì được đọc trước.  Đĩa nhạc CD, phim, nhiều vô số, ai nghèo không có tiền mua vẫn có thể được đọc sách báo và xem phim thỏa thuê.  Tôi vẫn thầm ước một ngày nào đó VN được có nhiều thư viện và thư viện có nhiều sách như thế cho tất cả người lớn cũng như trẻ em Việt Nam.  

Sáng nay đến thư viện, cô quản thủ thư viện bảo là bà đọc nhiều nên tham gia hội đọc sách, để người ta phát giải thưởng.  Trời, mình đọc tốn bao nhiêu là tiền và công sức của nhà nước họ còn tìm cách khuyến khích mình đọc bằng cách cho giải thưởng.  Năm trước cô ấy cho tôi một cái giỏ xách thật xinh.

Khuân về Dragon and Phoenix.  Định tìm sách tham khảo về Phoenix nhưng lại lấy nhằm tiểu thuyết.  Chưa trả quyển Sex and the City, định cố gắng đọc nốt mà sao đọc không vô, già quá nên không thấy truyện của giới trẻ hấp dẫn mình nữa.  Tha về quyển Những truyện ngắn hay nhất năm 2008 của người Mỹ do Salman Rushdie biên soạn.  Mượn quyển The East, the West, and Sex, a history of erotic encounters từ tuần trước, đọc mục lục trước thấy có một chương nói về Việt Nam.  Thấy tựa đề Erotic tưởng cái gì ngầu lắm té ra nói về lính Mỹ thích đi chơi điếm ở Việt Nam vào thời chiến tranh.  Ông thầy T thật là quan sát giỏi.  Ông nói “Vết thương Việt Nam (đối với Mỹ) ngó vậy mà sâu, sâu đến độ trở thành một ám ảnh không nguôi!"  Không ngờ tính đọc sách nói về tình dục của phương Tây và phương Đông để xem người ta nói cái gì, nếu muốn viết về tình dục thì viết như thế nào hay mà không bị chửi là dâm, té ra lại gặp vết thương Việt Nam.  Vết thương chiến tranh này để sẹo lại trên nhiều mặt thật bất ngờ.    

Thư viện của Quốc Hội (Mỹ)

2 1

Đi Washington D. C. hồi tháng Năm, rồi đi thêm một lần nữa lúc tháng Sáu, rồi tháng Bảy, mà lần nào cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa.  Để các bạn xem hai tấm hình bên trong của Thư viện của Quốc hội Mỹ.  Hình được chụp qua tường kính vì tất cả mọi người không phải là nhân viên hay người được phép sử dụng sách của Thư viện đều bị cấm vào bên trong chỗ để sách.  Tòa nhà được xây bằng đá cẩm thạch trắng rất đồ sộ.  Bên trong, bên ngoài đều có kiến trúc thật lộng lẫy.  Đây là thư viện lớn nhất thế giới.  Mình thấy choáng người sững sờ.  Không hiểu khi đứng trước những kiến trúc vĩ đại ở châu Âu mình sẽ choáng như thế này không hay là còn ngợp người hơn nữa.

Hai Ban Nhạc

2 1Người mình có câu “rộng làm kép, hẹp làm đơn,” trong nghệ thuật, từ chỗ đục vài nét trong đá, loài người dần dần tìm tòi ra màu sắc và chất liệu để đẩy khả năng diễn đạt tới tuyệt độ phong phú.  Nhưng đôi khi bởi khốn khó của hoàn cảnh, eo hẹp của phương tiện, chúng ta đành bằng lòng với những ít ỏi trong tay: tờ giấy bản hay thỏi mực tàu cũng có khả năng nói lên gió mưa sương khói hoa cỏ bướm ong.  Trên địa hạt âm nhạc cũng vậy.  Có những dàn nhạc đại hòa tấu với hàng trăm nhạc công hàng chục nhạc khí; nhưng có khi một chiếc sáo trúc, một chiếc thùng rỗng, hai bàn tay không đập vào nhau cũng đạt tới những truyền cảm tuyệt vời.

Trích đoạn trong quyển Đường Ta Đi của tác giả Đặng Đình Túy.

Buổi chiều Thứ Bảy tuần trước tôi đi bộ trên đường Pennsylvania ở Washington D. C. để về chỗ đậu xe.  Đường Penn có một điểm đặc biệt là một đầu là nhà Trắng nơi Tổng Thống ở, còn đầu kia là Quốc hội nơi các Nghị sĩ làm việc.  Thấy có hai ban nhạc, mỗi ban nhạc chỉ có một nhạc sĩ tự biên tự diễn.  Họ đánh trống, đánh đàn, khua chiêng, gõ mõ chỉ mình họ thôi.  Một ban nhạc của một anh nhạc sĩ người da trắng có đủ đồ nghề.  Anh nhạc sĩ người da đen chỉ có mấy cái thùng nhựa úp ngược nhưng cũng phát ra những âm thanh có màu sắc của người Phi châu khá hấp dẫn.  Nhân đọc quyển sách của ông thầy Túy thấy có một đoạn nói về âm nhạc đôi khi chỉ cần cái thùng rỗng hay hai bàn tay nên đăng hình  cho các bạn xem chơi.

Đọc một mạch trong hai ngày hết quyển sách Đường Ta Đi.

Mimosa

Hôm đi Washington D.C. dọc đường thấy hoa chicory nở đầy màu xanh lơ và lác đác mấy cây mimosa cũng nở những hoa có màu hồng trên chỏm tơ.  Có người còn gọi cây hoa này là silk tree.  Đi làm về ngồi trên xe lửa dọc theo đường rầy những cây hoa dại này nở rộ trông rất đẹp mắt.

Ngày xưa đọc truyện kiếm hiệp của Kim Dung, trong Lục Mạch Thần Kiếm có một cô gái rất thích võ nghệ tên là Vương Ngọc Yến.  Cô nghiên cứu chịu khó học hỏi nên môn võ nào cô cũng có thể nhận diện được, phân tích cái hay cái dở, biết môn võ nào có thể triệt hạ được môn võ nào, chỉ cần nhìn một thoáng là cô có thể nói vanh vách.  Ấy thế mà cô không đánh được một thế võ nào, cô chỉ biết lý thuyết mà không biết thực hành.

 

Đến một lúc nào đó tôi có thể nói vanh vách tác giả nào có tác phẩm gì, cuốn nào được giải thưởng, nhà văn này sở trường về cái gì.  Tuy nhiên tôi không tự mình sáng tác được bài thơ hay truyện ngắn nào cả.  Buồn thay.