Tạm biệt Nora

Hôm qua là một ngày rất đẹp, ấm lạ lùng, tháng Giêng mà nhiệt độ lên đến 53 độ F (cỡ đâu chừng 12 độ C) đi ra đường không cần phải mặc áo măng tô.  Tôi chỉ mặc một cái áo len cao cổ. Buổi sáng đưa các cô bé đi chợ, cô lớn sắp vào trường đòi mang vài món thức ăn.  Chỉ mua nguyên liệu về rồi cô tự nấu lấy.  Nghĩ giữa hai mùa cô về nhà, ngày nào cô không đi chơi thì cô nấu ăn, tôi chỉ rửa chén dọn dẹp giúp cô.  Hôm nay cô tự làm chả giò, cuốn và chiên.  Còn tôi thì nấu phở bò viên.

Tuần trước đi ngang Borders thấy khách ngồi trong tiệm bên cạnh cửa sổ nắng chan hòa, tôi như một con mèo thèm được sưởi nắng như thế.  Tuần này cô lớn bảo cần mua dụng cụ mỹ thuật ở AC Moore, tiệm này đối diện với Borders nên tôi bảo cô tôi sẽ chờ ở Borders.  Cô nhỏ đi theo tôi vào tiệm tôi chọn ngay một chỗ ngồi trong ánh nắng rực rỡ.  Mỗi người một cái cookie thật to, cô bé uống sữa tôi uống cà phê.  Bánh của tôi có pecan còn của cô bé có chocolate, cả hai cái bánh đều được hấp nóng, mềm, chewy, và béo ngậy cả hai chúng tôi đều không thể ăn hết. Tôi rất thích ngồi tiệm sách và ngồi thư viện.  Đây là hai chỗ mà chỉ cần quan sát người ta sẽ nhận ra người nào là người thích viết.  Có một lần ngồi thư viện chừng vài giờ đồng hồ, tôi ngạc nhiên thấy số lượng người đến thư viện mượn sách và phim ảnh rất nhiều. Một vài người khá quen với nhân viên thư viện đứng thảo luận rất lưu loát về một quyển sách hay đề tài nào đó.  Tôi thường mơ ước ngày nào Việt Nam có khả năng mở thư viện cứ vài phường có một thư viện công cộng cho những người thích đọc.

Hôm nay là cô lớn vào trường trở lại, bắt đầu spring semester.  Tối qua bạn cô đến đón Nora, con mèo tam thể về.  Trước đó dường như Nora biết là nó phải về nên nó có vẻ bất an.  Lúc tôi ăn tối nó cứ nhìn tôi mà đòi ăn, biết là tôi là người hay cho nó ăn thức ăn của người ta.  Tôi nhìn đôi mắt xếch trong veo của nó mà thấy thương quá.  Chỉ ao ước nếu như tôi không phải dọn hốt cứt mèo thì tôi sẽ giữ nó.  Nhưng mà tôi cũng hơi giận nó.  Nora chỉ đến gần tôi khi nào tôi cho nó ăn.  Còn bình thường thì nó tót lên lòng cô bé Linh và leo lên gường cô bé Cơ chứ không chịu ngồi với tôi.  Lúc tôi nằm ở ghế sô pha xem ti vi thì Nora phóng lên ngồi ngó ra cửa sổ.  Cơ và Linh bảo rằng tại vì tôi săn đón con mèo quá nên nó làm ngơ với tôi, như thể nó kiêu hãnh (hay sợ biết đâu chừng tôi gian trá điều gì).  Tối qua nó chạy vòng quanh không chịu để Cơ và Patrick bạn của Cơ bắt mang về nhà của Patrick.

Patrick là bạn học của Cơ từ hồi lớp năm lớp sáu gì đó.  Năm Cơ mười bốn tuổi, hai đứa đi xem ciné.  Tôi chở hai đứa đi.  Hai đứa nắm tay nhau đi bộ phía trước.  Tôi đi phía sau.  Được vài tuần hai đứa chia tay.  Bây giờ cả hai đứa đều có người yêu nhưng vẫn là bạn thân với nhau.  Cứ mỗi lần được nghĩ học về nhà tụi nó lại gặp nhau.  Nhà Patrick cùng con đường Mountain Parkway nhưng ở phía bên kia xa lộ.  Tôi ít khi trò chuyện với bạn của Cơ nhưng cậu bé này có giọng nói trầm ấm, ôn hòa, nghe rất dễ mến.

A, tôi nói lang bang quá.  Tôi đang định viết bài về một nhà văn Haiti.

vẫn chuyện con mèo

Tôi biết con mèo thích ăn thức ăn của người ta nên hay lấy thịt cho mèo ăn.  Cô lớn muốn được nuôi mèo ở nhà.  Cô nhỏ ngồi đâu con mèo cũng leo lên lòng ngồi. Bố của hai cô thì không ưa con mèo vì nó ăn mấy cái lá của chậu bamboo gọi là cây phát tài của cô bạn nào đó tặng cho ông.  Nó còn bươi trốc gốc chậu quỳnh của ông.  Ông rượt con mèo chạy khắp phòng nên hễ nó nghe tiếng chân ông là nó quýnh quáng chạy đi trốn.

Tôi và hai cô có óc khôi hài khá giống nhau nên chuyện gì làm hai cô cười thì cũng làm tôi cười.  Mỗi khi chúng tôi xúm lại thì hay cười.  Còn hễ có ông là chúng tôi im thin thít.  Ông có nói diễu thì chúng tôi cũng không cười vì cái cười của ông offensive lắm.

Vì tôi hay cho con mèo ăn nên cô lớn cằn nhằn mẹ làm con mèo mập quá.  Mẹ cho nó uống sữa nên nó rắm um sùm.  Mẹ nuông chìu nó làm nó hư hỏng.  Tôi cười chừng nào chúng mày có con tao cũng sẽ nuông chìu như thế rồi trả con chúng mày về cho nó hành hạ chúng mày.  Tao chỉ làm hư cháu chứ không nuông chìu con.  Cả hai cô đều bảo là bố mẹ bạn đều kêu là mẹ nuông chìu hai đứa quá độ.  Bạn tôi cũng kêu là tôi không bắt con làm việc nhà.  Thật ra mà nói các cô làm không vừa ý tôi.

Hai cô rất yêu thương nhau.  Cô chị to lớn mạnh dạn nên bênh vực cô em gầy gò hiền lành.  Còn cô em thì nghe lời chị hơn là nghe lời mẹ.  Rồi cô nhỏ kể là các bạn của Linh rất sợ chị Cơ nói là chị vừa dữ vừa điên.  Linh còn phịa là Cơ có con hồi mười bảy tuổi.  Cả tôi và cô chị lăn ra cười.  Cô chị bảo là may cho mẹ là con có con mèo thay vì có baby.  Thế là cô phong chức cho tôi là granny (bà ngoại). 

Không biết nói thế nào, đúng là chuyện đáng cười (ra nước mắt), bởi vì nuôi con mình mơ ước cho nó rất nhiều, nhưng nội cái chuyện con của mình không có con trước khi học xong Trung học cũng là một chuyện gọi là may phước.

nỗi đau nào cũng phôi phai

Cô bé nhà tôi cứ mỗi dịp nghỉ lễ ở trường về nhà là lại chạy đến nhà bạn mang con mèo về.  Hồi mùa hè con bé Cơ mang hai con mèo con còn nheo nhóc lắm về nhà.  Khi Cơ đi trại hè ở trong rừng nó mang theo con mèo đực, để con mèo cái ở nhà.  Trên xe con mèo lẻ bạn kêu khóc um sùm làm tôi cũng ứa nước mắt theo.  Khi Cơ vào trường trở lại mấy con mèo được đem gửi nhà bạn.  Mỗi lần tôi đến gần mèo hay chó (loại nhỏ) tôi thấy trong lòng mình rộn lên một thứ tình yêu thật khó tả.  Đến gần một đứa bé, cháu trong gia đình, tôi cũng thấy thế.  Tuy nhiên tình yêu này không đủ mạnh để tôi có thể chịu cực trông nuôi mèo chó, nhất là về mặt thu dọn những chất uế thải.

Lần này con bé Cơ lại mang Nora, con mèo cái, về.  Con đực tôi đã quên mất tên.  Bẳng đi mấy tháng con mèo trông lớn hẳn, lông mượt mà, ra dáng con gái lắm.  Cái mặt nó một bên đen một bên trắng trông rất bí hiểm.  Nó chưa quen với tôi nhưng ra bộ muốn làm quen, thỉnh thoảng đến gần tôi gãi cho vài cái là cứ purr, rên hừ hừ ra điều khoái chí lắm.  Có lẽ vì cái lòng yêu người ta thường dành cho mèo, do đó mà có chữ “có mèo” để ám chỉ chuyện có người yêu?

Con mèo bây giờ đã quen với sự chia cách nên không còn kêu khóc như mấy tháng trước.  Dạo ấy thấy Nora quấn quít với con mèo kia, hễ mang một con ra khỏi phòng là con kia dúi mõm dưới khe cửa để đi tìm đồng bạn tôi đau lòng lắm.  Cũng như người ta thôi, lâu dần thì nỗi đau nào cũng phôi phai. 

Xong. Hú hồn!

Chiều nay đi làm về, tôi đi xộc vào phòng cô bé để xem hai con mèo.  Ngạc nhiên thấy phòng mở cửa toang hoác và không thấy mấy con mèo đâu.  Hỏi ra biết Nora được mang đến cho mẹ của một bạn học như dự định.  Còn Lyle trở về với anh bạn trai của con bé.  Hú hồn.  Thật tình tôi không biết phải đối phó như thế nào nếu con bé quyết định cứ để lì hai con mèo ở nhà.  Cũng may là tôi không phải nghe hai con mèo khóc vì chia tay nhau. 

Mèo khóc

Một hôm con bé mang về hai con mèo.  Nếu so hai con mèo này với người ta thì chúng không phải trẻ sơ sinh mà đâu chừng hai ba tuổi gì đó.  Đứa bé trai, Lyle, lông vàng sọc nâu như con cọp con.  Và cô bé gái, Nora, là một con mèo tam thể.  Mặt nó mới nhìn thấy hai màu đen trắng, giống như một nhân vật trong tuồng hát bội, nhưng xinh xắn dễ thương hơn.  Phòng của con bé đã giống cái chuồng heo lắm.  Nhưng là cái chuồng heo không hôi thối trái lại thơm nồng nực các mùi dầu thơm và kem dưỡng da.  Từ lúc có hai con mèo cái chuồng heo này thật sự có mùi cứt mèo.  Ở đây mèo đi ị vào một cái chậu to có chứa cát sỏi hạt nhuyễn có mùi thơm.  Chủ nhân chỉ việc lấy xuổng nhỏ xúc phân cho vào bao rồi đem đổ rác.  Tuy thế tôi vẫn không chịu được mùi hôi này.  Tôi có cái mũi rất nhạy, có lẽ kiếp trước tôi là chó, vì thế mùi thơm hay mùi hôi dường như tăng cường độ tra tấn tôi.  Con bé ra lệnh cửa phòng của nó phải luôn luôn đóng kín, phải mở quạt, cho hai đứa bé Lyle và Nora được thoải mái tiện nghi.  Và tôi phải lái xe đi mua thức ăn mèo, mua tô chén đựng thức ăn nước uống cho mèo.

Tôi được bảo cho biết.  Hai con mèo là của bạn trai của nó.  Anh bạn trai này, phải dọn nhà vì hết hợp đồng thuê nhà.  Chỗ ở mới không cho nuôi mèo.  Tôi phản đối không chịu đeo thêm công việc nên con bé hứa là sẽ mang Lyle đến Peters Valley chỗ nó học nung đồ gốm và cho ông chủ lò gốm để bắt chuột trong lò gốm.  Còn  Nora sẽ được gửi cho mẹ của một đứa bạn học khác.  Nghe nói thế tôi yên lòng.  Hai ba ngày nay tôi chơi với Lyle và Nora.  Đứa bé gái biết tên của nó nên khi nghe gọi tên nó chạy ngay đến.  Và nó rất thích chụp mái tóc dài của tôi.  Y như một đứa bé vậy.

Sáng nay tôi chở con bé đến Peters Valley.  Nó cho Lyle vào lồng xách đi.  Khi Lyle ở ngoài cửa phòng, Nora quanh quẩn ló mũi dưới khe cửa phòng của con bé.  Tôi nghĩ đến hai câu thơ.  Em ngồi trong song cửa.  Anh đứng dựa tường hoa.  Rồi tôi tự nạt nộ tôi.  Rõ lẩn thẩn.  Hai đứa tụi nó là anh em, hay chị em.  Không phải tình nhân.  Ơ mèo chó đâu có biết gì về liên hệ huyết thống.  Liên hệ của chúng là liên hệ của đực và cái.  Lái xe đi một khoảng đường Lyle kêu khóc não nuột.  Tôi ứa nước mắt.  Tôi đã không nghĩ đến chuyện mình phải nghe tiếng khóc của con mèo.  Lòng tôi đau, lén lau nước mắt vì sợ bị cười là đa cảm.

Cô bé ở lại Peters Valley.  Nó nói là sẽ có giang bạn và về sau.  Tôi ghé nhà người quen dự buổi tiệc.  Nghe người bạn khoe chuyện con cái thành tài, ăn uống, nói cười vài giờ đồng hồ quên hẳn nỗi buồn mấy con mèo.  Tôi lái xe về nhà và nghe tiếng khóc não nuột của Nora.  Lần này tôi khóc nức lên như con nít.  

Chắc là nỗi nhớ của mèo sẽ mau nguôi ngoai.  Chỉ sợ cho loài người, như tôi, không phải lúc nào cũng dễ quên.  Mèo ơi, tao cứ tưởng trái tim tao không còn chỗ.