Rừng tàn thu

cỏ cattail trong frost
Cỏ cattail trên đồng khi bị sương giá
cuối thu với đàn vịt trên sông
Chơi đùa với bạn trên mặt hồ
Cô đơn
Lãng tử cô đơn
trên sông
Ba loại chim vịt sống hòa bình trên hồ
trái đẹp
Trái đẹp
bắt gặp chim đang ăn đấy nhé
Đang gắp trái hoang
Ăn trái lê dại
Ăn trái
đang nhìn
Nhìn ai?

Trời cuối thu rồi em ở đâu.
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu. 

Bài thơ Gửi Người Dưới Mộ của Đinh Hùng còn dài nữa. Buồn. Liêu Trai. Bài thơ u ám quá tôi không muốn chép thêm. Nghĩ đến bài thơ này vì trời đã cuối thu, và cũng vì bà chị tôi ở Houston, chị vừa trở thành góa phụ hai tháng nay, đến nhà tôi chơi. Giá mà có thể đổi được chữ em thành chữ anh, để dùng bài thơ tưởng tượng đến tâm sự của chị. Continue reading Rừng tàn thu

Mùa thu trên những con đường

Dù gì chúng ta vẫn phải trở lại cuộc sống bình thường. Đối với gia đình của nạn nhân thì cái bình thường này sẽ là cái bình thường mới sau một sự mất mát lớn. Mỗi lần có một biến cố như thế này, hay có sự qua đời của người thân, người quen, tôi suy nghĩ về sự sống chết nhiều hơn. Nếu tôi biết rằng tôi sẽ chết trong vòng sáu tháng, tôi sẽ làm gì? Chắc cũng chẳng có gì khác hơn nhiều so với cuộc sống hiện nay. Những lời yêu thương chưa nói? Những giận hờn còn giữ kín ở đáy lòng? Chắc là tôi sẽ cố từ bi hỉ xả hơn 🙂 Chẳng phải tử tế gì, chỉ cầu sao khi ra đi đừng còn đeo cục giận quá lớn.

Bây giờ là cuối mùa thu rồi. Đường lên rừng bây giờ chỉ toàn là xác lá khô, có nhiều nơi lá rơi nhiều quá, ngập đến tận đầu gối. Có những nơi bị ủ nước, lá đã có mùi hôi ẩm, chỉ những nơi khô ráo thì lá vẫn còn mùi thơm. Vạn vật làm một cuộc tuần hoàn, cái mới trở thành cái cũ, sự sống và sự chết luân phiên tiếp nối. Những nỗi buồn hôm nay làm người ta nghĩ rằng sẽ mãi mãi đánh mất tiếng cười, nhưng thời gian sẽ giúp cho nỗi đau dần nguôi ngoai. Khả năng quên cũng là một điều may mắn của con người.

Nghĩ đến cái chết, không thể không nghĩ đến nhạc sĩ Anh Bằng vừa qua đời. Trong số các bản nhạc của ông có một bài không được nhắc đến nhiều nhưng tôi rất thích đó là bài Kỳ Diệu thơ Nguyên Sa Anh Bằng phổ nhạc. Có bỡ ngỡ là mặt trời bỡ ngỡ. Có xôn xao là sỏi đá xôn xao. Cánh tay anh, anh đã dặn nằm yên. Để người yêu thả trôi suối tóc mềm. Và Anh trông chừng con thuyền lạ đi ngang. Sẽ chở em vào quê hương thần thoại.

Rừng vắng có bao lá vàng

Mượn một câu trong bài hát Thu Sầu của Lam Phương làm cái tựa. Rừng vắng có bao lá vàng, là bấy nhiêu sầu.

Watchung Stable
Watchung Stable, bên dưới mái ngói đỏ bên trái có bóng mấy con ngựa.
một góc của công viên
rừng vắng có bao lá vàng
rừng vắng có bao lá vàng
hòn đá ở giữa hồ
Giống tranh trừu tượng hay không?
thảm lá
Dưới chân
Nhà nghỉ chân ở Seeley's pond
Nhà nghỉ chân ở Seeley’s pond
thu bên ngoài
một mình lặng lẽ gác mùa thu
một mình lặng lẽ gác mùa thu
thu soi bóng tường gương
con đường ngập lá vàng

Buồn tàn thu

buồn tàn thu
Năm nay lạnh sớm, cây lá trở màu thật đẹp. Thậm chí cây sồi trước sân nhà tôi lá cũng đỏ tươi. Chẳng cần đi đâu xa để tìm màu lá đẹp. Đứng ngay trước cửa nhà nhìn sang sân nhà láng giềng, cây lá đủ màu. Buổi sáng đi làm, nhìn thấy phía sau nhà đối diện lấp ló hai cái cây một màu vàng chanh, một màu cam đậm. Còn cây phong bạc trước cửa nhà này đỏ sớm lá đã rụng đầy gốc cây. Lá đỏ hai màu, phía dưới lá đỏ nhạt, như hồng phấn. Mặt trên đỏ đậm. Ông anh tôi nhà ở dưới con dốc ngay đầu đường chụp ảnh ba cây trước cửa nhà anh, ba màu đỏ cam vàng rực. anh bảo cho lên facebook bạn bè ai cũng khen.

Vậy đó, chỉ cần một tuần trời ấm trở lại, 60 thậm chí 70 độ F, một vài cơn mưa, lá rụng hết. Cả một rừng cây từ xanh sang vàng và bây giờ thì trơ trụi quạnh quẽ như thế này. Bạn xem có thấy buồn tàn thu không?
thu vàng đóng trong khung
Lác đác nhiều chỗ trên rừng vẫn còn màu lá vàng rực rỡ như thế này.
buổi sáng đi làm gặp cầu vồng ngũ sắc
Sáng thứ Sáu đi làm, nhìn thấy cầu vồng. Tôi tấp vào, đậu xe trong sân một cửa tiệm chưa mở cửa và chụp ảnh cầu vồng này. Huyền thoaị nói rằng ở dưới chân cầu vồng có chôn một lu vàng của người Leprechaun. Bên trên cái cầu vồng này, nơi có đàn chim lông xanh bay, và có những giấc mơ thật sự trở thành hiện thực.
hoa tím lá vàng
Thu cũng về trong thành phố.
mùa thu trong thành phố
Hàng cây điệp trước building thương mại.
trên đỉnh bình yên hôm nay
Hôm nay, mùa thu trên đỉnh yên bình, nhưng như một thiếu phụ đã phai tàn nhan sắc.
trên đỉnh bình yên hôm trước
Mùa thu của tuần trước.
rừng thu hôm nay
Bìa rừng hôm nay.
rừng thu hôm trước
Bìa rừng hôm kia.

Mùa thu cánh nâu

chiều về trên sông vắng

Mượn ca từ một bài hát của Nguyễn Ánh Chín. Mùa thu cánh nâu, vàng con lá sầu. 

Mùa thu ở New Jersey đang hồi cao điểm. Hai ngày liên tiếp cuối tuần tôi đi rừng. Nhìn cây lá đủ thứ màu, xanh, vàng, cam, đỏ, tím, nâu mà nhớ một câu hát ngày Sài Gòn mới đổi chủ. Đường “đi rừng” mùa này đẹp lắm. Đổi hai chữ ra trận thành đi rừng. Cũng ngần ấy cây rừng, mà chút sắc màu làm đổi thay hình dáng. Rừng trước khi lá đổi màu, như một thiếu phụ, vì quá bận bịu không chú ý đến nhan sắc. Đến mùa, thoa chút phấn hồng, viền kẻ mắt xanh, tô son thắm lên môi, nàng thu khoác áo choàng đeo vương miện, trở nên mặn mà thu hút, chín muồi, cánh tay và đôi vai tròn lẳn.

Lá khô rơi đầy, lá rừng thơm nhẹ nhàng tinh khiết. Mỗi bước chân khua làm dậy mùi hương lá khô. Rừng bao nhiêu lá thương mình bấy nhiêu. Mấy tuần trước mưa nhiều, nước tạo thành những cơn lũ soi mòn đường đi trên núi tạo thành những con rãnh thật to, trơ trụi đá. Mưa nên những con suối phồng to hơn, nước chảy róc rách thật êm tai. Suối ơi, nghe rừng heo hút. Giòng êm đưa lá khô già trút. Những câu thơ của Văn Cao được phổ nhạc cứ đong đưa trong trí nhớ của tôi.

Mùa thu bên suối
Mùa thu bên suối

Halloween

Ở một xứ sở giàu có và thanh bình, người ta có đủ thứ lễ hội để ăn mừng vui chơi. Halloween, không chỉ là ngày của trẻ em đi “trick or treat” xin kẹo của láng giềng, mà còn là ngày hội khiêu vũ hóa trang, tiệc tùng của người lớn. Tuần trước đi hiking ngang qua Ghost Village đã thấy người ta chuẩn bị tiệc. Hôm qua thấy ở công viên gần chỗ làm người ta chuẩn bị diễn hành chung quanh thành phố để chào đón Halloween. Có mấy tấm ảnh đăng lên mời các bạn xem.

Mùa thu trong thơ Văn Cao

bức tranh thu 2

Hôm trước bạn Tử Đinh Hương tặng cho bài hát Thu Cô Liêu, Tịch Tiêu (không phải tịch liêu như ca sĩ thường hát) của Văn Cao làm tôi nhớ đến quyển thơ Văn Cao ông Tám đi lùng khắp nơi trong thành phố Sài Gòn để mang về cho tôi. Rồi một hôm tôi mang quyển thơ Văn Cao đi làm, ngồi đọc trên xe lửa. Quyển thơ mỏng đọc một loáng là xong, còn thấm bao nhiêu thì không biết.

Suốt hôm qua và mãi đến sáng nay, mưa dầm. Sân nhà tôi lá rụng đầy. Thành phố tôi ở mùa thu đang đến độ chín muồi. Nhìn đâu cũng thấy màu sắc của mùa thu, từ rừng phong nay đã nhuốm màu, cho đến một màu xanh xanh, chấm thêm vàng vàng, cho đến suối mơ bên rừng thu vắng, cho đến:
Vàng hoen đáy nước
Son rỏ đường đi

Một mùa thi
Một mùa thi
Lá rơi rơi rụng buồn chi lá vàng.

(thơ Văn Cao)

Tôi gặp một vài thú vị trong tập thơ Văn Cao. Tôi cố ý đi tìm thơ mùa thu, gặp bài Mùa Thu với những câu:

Có tà áo trắng
loang qua khung cửa
mùa thu phai đi
màu hoàng lan
. . .
nắng chuyển dần
trên thềm đá cũ
mùa thu năm nay
không mưa ngâu

Trung thu 1992

Bài thơ Tôi Ở

Tôi ở
Một căn nhà bên đầu ngọn suối
Chỗ nước rỏ ra chính nơi tích tụ
Và hình thành con suối

Những mùa thay lá
Những mùa cảm xúc
Rừng vẫn bao dung với bóng lá trên đầu.

(Hà Nội, tháng tám 1994)

Thành thật mà nói những câu thơ mùa thu của cụ Văn Cao không gây ấn tượng mạnh trong tôi. Tuy nhiên điều thú vị mà tôi gặp lại là một bài thơ nói về nhạc Blues. Và bài này thì sẽ nói sau vì bây giờ tôi phải đi làm.

Có dáng mùa thu

lá đang chuyển màu

hoa và trái

nương nhờ

đầy khung

cúc đỏ cuối mùa Cho màu sắc đầy khung

Ảnh chụp tuần trước lúc hiking. Lá chưa đổi màu nhiều tôi không có ảnh đẹp, nhưng nhớ lại một trong những bài học nhiếp ảnh là cứ cho màu vào đầy khung hình. Mấy hôm nay trời lạnh, buổi sáng đi làm tôi thấy cỏ và lá đều đóng một lớp sương giá trắng tinh. Màu sắc rực rỡ khắp nơi. Mấy cây trổ màu sớm hồi tuần trước đã rụng lá gần hết. Có dáng mùa thu, lá rơi đầy trước ngõ (Ai đây?). Rồi gì nữa? Gió thu hiu hắt. Sương thu lạnh. Trăng thu bạch. Khói thu xây thành (Tản Đà).

Màu thu

màu thu
màu thu

Tôi hiking liên tiếp hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật. Tuy lá đã đổi màu nhưng chưa đạt đến cao điểm. Tôi chụp nhiều ảnh nhưng không có tấm nào đẹp. Tội nghiệp ông Tám cứ kiên nhẫn chờ tôi. Tấm này chụp ngay trước nhà, cây sồi trong sân. Lá cây sồi không đẹp trong mùa Thu như lá phong hay lá sycamore. Nó chuyển từ màu xanh đậm sang tím rồi sang nâu, ít khi đỏ. Mà khi đỏ cũng là màu đỏ sậm rất tối. Nó chỉ đỏ khi có ánh sáng xuyên ngang.

Trong tiếng cỏ cây

lá thắm
lá thắm

Bóng mùa thu
Bóng mùa thu

ửng màu son
ửng màu son

Cattail
Cattail

Khi mùa đang tới
Khi mùa đang tới

Rèm lá thông
Rèm lá thông

cỏ đuôi mèo bên hồ thu
cỏ đuôi mèo bên hồ thu

chiếc lá lung linh
chiếc lá lung linh

Đàn ngỗng trời bên nhà thủy tạ
Đàn ngỗng trời bên nhà thủy tạ

Ta nghe trong tiếng cỏ cây, có một đời lặng lẽ đi qua…

Một người trong họ hàng vừa qua đời. Mùa Thu luôn làm tôi nghĩ đến những cuộc đời đến tuổi về chiều, những chiếc lá lặng lẽ rơi trong đêm. Anh ấy tiếc đã không đi chơi ngay khi mới về hưu.

Mùa Thu ở đây có những ngày trời rất đẹp, mát mẻ, không khí trong lành. Chung quanh nhà tôi, hạt acorn (trái của cây sồi) rơi đầy. Nhiều khi trong đêm, nghe tiếng hạt rơi rồi lăn trên thềm nhà xuống mặt đất, cứ tưởng như tiếng trống, một loại trống nhỏ Taiko của người Nhật. Cây cối vẫn còn xanh, nhưng cứ qua đêm, là thấy lá chín vàng hơn một chút hay đỏ hơn một chút.

Trời này cứ làm người ta thèm đọc thơ, nhất là những câu hài cú của nhà thơ Ba Tiêu (Basho)

Deep autumn –
my neighbor,
how does he live, I wonder?

Thu tàn sắp sang đông,
người hàng xóm
Còn sống nơi đó hay không?