Hội hoa đào ở vườn Bách Thảo Brooklyn

Chắc bạn còn nhớ, một đôi lần tôi có nhắc đến vườn Bách Thảo ở Brooklyn New York. Brooklyn là một trong năm borrough của thành phố New York. Brooklyn là nơi qui tụ nhiều văn nghệ sĩ, cuộc sống cao nhưng không đắt đỏ như Manhattan. Vườn Bách Thảo Brooklyn chia ra nhiều khu vực: vườn Shakespeare, vườn đá, vườn Nhật Bản. Vườn Nhật Bản Brooklyn là một trong những vườn Nhật Bản lâu đời nhất ở Hoa Kỳ. Hằng năm, vườn Bách Thảo Brooklyn tổ chức lễ hội mừng hoa đào nở (Hakura Matsuri).

Thấy nàng Tống Mai đăng những tấm ảnh hoa đào, đẹp như thơ và đẹp như mơ tôi giật mình. Thôi chết, năm nay mình lỡ một mùa hoa. Dù biết những tấm ảnh mình chụp thì chẳng nên hồn nhưng vẫn thích chụp ảnh hoa. Thứ Bảy, ông Tám đi chơi xa một tuần, tôi đưa ông ra phi trường, sẵn dịp tôi đi New York bằng xe lửa, xe điện ngầm, và cuốc bộ. Chuyến đi thật dễ dàng. Đậu xe ở Newark, ngay bên cạnh Newark Penn Station. Đi xe lửa vào New York Penn Station. Cuốc bộ trên đường số 7 từ đường 33 đến đường 42 West. Đi thẳng đường 42 đến Grand Central Terminal. Dọc đường nhìn thấy Empire State Building chìm trong sương. Đi ngang Bryant Park và thư viện của thành phố New York, một trong những thư viện cổ, tuyệt đẹp, và có nhiều sách quí. Đi chuyến xe điện ngầm (subway) số 5, thẳng đến trạm Eastern Parkway, trạm xe điện dùng chung cho hai địa điểm, vườn bách thảo và viện bảo tàng Brooklyn.

empire building chìm trong sương
Impire State building chìm trong sương mù
áo đỏ dù hồng
mỹ nhân áo đỏ dù hồng
beneath cherry blossoms
Cảm giác thật kỳ lạ, thấy mình đang tồn tại, dưới gốc hoa đào (Issa)
biểu diễn trống taiko
Các nữ nghệ sĩ biểu diễn trống, bản nhạc trống có tên “Girl Power”
búp bê kokeishi
Búp bê kokeshi
cửa hàng sách
Cửa hàng sách
crown imperial
hoa Crown Imperial, được Shakespeare nhắc nhở trong vở kịch “The Winter Tale”
điệu múa mừng mùa hoa đào nở
Các nữ nghệ sĩ múa mừng lễ hội hoa đào
dưới cội đào
Dưới gốc cây đào già hoa trắng
dưới gốc đào trắng nhìn lên
Hoa đào cánh kép
đường đi dưới rặng hoa đào chưa nở
Con đường dưới những cội hoa đào chưa nở
gian hàng búp bê
Búp bê Kokeshi
gian hàng dù
Gian hàng dù
grape hyacinth
Hoa Grape Hyacinth
hoa chuông màu đỏ đậm
Hoa chuông màu đỏ sậm
hoa đầu rắn
Hoa đầu rắn
kiệu vàng
(Kiệu ngai vàng, không biết đây là gì, nhớ mang máng đọc ở đâu đó đây là hình mẩu thu nhỏ quốc ấn của người Nhật.) May 1st, 2019 đây là hình mẩu thu nhỏ, ngai thờ của miếu đền tôn giáo Shinto.
magnolia đỏ
Hoa magnolia màu hồng đậm gần như màu đỏ, đặc biệt cả hai mặt cùng màu chứ không một bên trắng một bên có màu như các loại magnolia khác
magnolia màu đen
Hoa magnolia màu đen
magnolia vàng
Magnolia vàng
một góc vườn có hoa anh đào
Một góc vườn có hoa anh đào
múa hoa anh đào
Múa mừng hội hoa đào
múa nón
Dân ca dân vũ trình diễn cùng bản nhạc trong phim Dreams (Watermill Village) của Kurosawa
nghệ sĩ đánh trống
Nghệ sĩ biểu diễn trống
nghi thức uống trà
Nghi thức uống trà
người diễn tuồng kabukai
Nghệ sĩ trình diễn một màn kịch kabuki
như những nhân vật bước ra từ những trang manga
hội hóa trang những nhân vật trong manga và anime
những nàng nghệ sĩ trình diễn kịch được đưa ra khán đài
nghệ sĩ được chở từ phòng hóa trang ra khán đài
rùa đi lạc
Rùa đi lạc lên trên đường, thấy tôi đến gần ngài rút vào trong vỏ.
sáng ngời với bộ kimono
Sáng chói trong trang phục kimono
uất kim hương đủ sắc đủ loại
hoa tulips đủ màu đủ loại
Với kimono
những người mặc kimono đi lễ hội hoa đào
vui bên những cội đào
Mai ta đứng dưới cội đào, đi đâu cũng nhìn thấy toàn người và người. Càng về chiều càng đông đúc, tôi có cảm giác không có đủ chỗ để thở
Tranh của Vik Muniz.jpg
Tranh của Vik Muniz

Tôi ra về lúc bốn giờ rưỡi chiều. Nghĩ thầm sẽ trở lại vườn Bách Thảo, đi lại tuyến đường xe điện ngầm số 5 (cuối tuần) hay số 2 (nếu là ngày thường). Xe điện đi ngang trạm Cầu Brooklyn, trạm Fulton (có phải đây là trạm xuống gần phố Tàu New York?), trạm Wall Street (muốn đến từ lâu nhưng chưa đến). Trên đường về thấy bức tranh của Vik Muniz sáng lộng lẫy trên bức tường kính của một cửa tiệm nào đó. Tranh giống như những mảnh hình cắt dán lại rất đẹp mắt.

Tôi ghiền đi New York bằng chuyên chở công cộng mất rồi. Đỡ phải lái xe vào New York thật là nhọc nhằn và bực bội.

Tiễn năm cũ bằng những hình ảnh cũ

Chùm ảnh này tôi chụp thành phố New York năm 2011. Ảnh không thiện nghệ, nhưng nhìn chúng cũng thấy được ánh đèn lộng lẫy, dòng người nhộn nhịp ghé thăm thành phố dường như không bao giờ ngủ này. Nếu tôi còn trẻ, tôi muốn ngủ qua đêm ở đó và dậy thật sớm để nhìn thấy bộ mặt của thành phố New York lúc vắng người nhất. Đến New York City bạn sẽ có cảm giác  không ai biết mình, không ai để ý đến mình, hay mình có thể chọn cho mình một con người nào đó khác hẳn con người thật của mình. Và hòa nhập vào dòng người, tạm thời biến vào trong môt giấc mơ cho đến khi…

một nhà hàng nhỏphố đêm đèn mờ giăng giăng màu trắng như vì saođoàn múa rocketteshoa trạng nguyênphố giăng đènbó hồngquầy hoaSwarovskicửa hiệu bán tieThành phố New York năm 2011trước hiệu kim hoànhòa nhạc ở Rockefellercô gái bán hàng rongtrang trínewswindow shoppingtrang trí trong đường hầm Rockerfellerdàn nhạc ra khỏi đường hầm dưới Rockerfeller buildingcửa hiệu bán quàđĩa bayvăn phòng NBCđèn ở Radio cityđường hầm dưới Rockerfeller buildingbong bóngcửa tiệm bán giàycây thông ở Rockerfeller Centerquảng trường trước Swakovskithời trang mùa đôngRadio Citydọc theo đại lộ Americamàu sắcngười và ngườikhăn quàngnóc giáo đường074athiên thần 2người đi như trẩy hộithiên thần 5một góc của ice skate ringcây thông gắn đèn ở ice skate ringdeco bulb 2thiên thần 4tình nhânchùm giấy treo085athiên thần 3mũthiên thần 1đèn với cờ080acửa hiệu Legođèn và ngườitình nhân không còn trẻtượng người lính thổi kèndeco126ađèn như trời sao giữa hai bức tườngdeco 3Biển quảng cáotimes square 3Trình diễn nhạcTimes SquareNew Yorkmột người xinh xắnTimes Square 4biển quảng cáo 2

Yêu quá đời này

Bận bịu chuyện nhà. Vì tuần này chàng về và cô út ở trường cũng về nên tôi bày nấu nướng vài ba món ăn, loay hoay thế mà hết cả hai ngày cuối tuần. Ăn cơm tối chàng mở chai chardonay trắng. Tôi uống không biết mấy ly, cô út nhà tôi hỏi mẹ tipsy (say) hả. Tôi cười. Ờ mẹ hơi say. Sao con biết? Vì mẹ cười hoài! Tôi và chàng của tôi có cái tật là hễ say là vui vẻ, cười luôn miệng và dễ dãi hơn, Tôi post cái bài này bốn năm lần mà không xong vì tôi cứ bấm nút bậy làm cho nó đóng blog mãi. Nhớ mấy câu trong bài hát. Uống rượu mà không say thì nào hay. Uống rượu mà không say thì nào vui. Xin mời anh nâng ly cùng tôi. Rồi cũng nhớ một bài hát khác. Tôi là ai? Là ai?

Mà yêu quá đời này!

1

Đây là ảnh ở một đoạn trên đường xe lửa trên không trung. Người ta làm một tấm lưới thả hoa dại bò lên.

2

Những trái đậu tím. Chưa hề thấy đậu này bán ngoài chợ nhưng trái đậu giống đậu móng chim hay còn gọi là đậu Hòa Lan chỉ có cái khác là nó màu tím. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu người ta bảo đậu này ăn rất tốt vì nó có antioxidant. Lúc sau này các nhà chuyên về thực phẩm luôn bảo người ta hay ăn các thức ăn có màu sắc như cà tím hay nho tím nho đen vì cái màu của nó có chất flavonoid hay gì gì đó chống già chống ung thư. Nói vậy thì hay vậy chứ nếu nó thật sự tốt thì sẽ không ai chết và thế giới này càng lúc càng thêm chật chội hỗn độn.

3

Hoa honeysuckle, loại đỏ. Thơm ngát. Cứ muốn ở gần mà hít lấy hít để cái mùi hương dịu dàng này. Tiếng Việt gọi là hoa kim ngân, có hai loại màu trắng và màu đỏ.

4

Để dụ chim người ta làm một số tổ chim trang trí rất đẹp mắt. Ông này đi cùng với người đàn bà mặc áo cánh màu đen. Cô nàng rất trẻ có thể trẻ hơn ông chừng hai con giáp. Cô say mê săn ảnh chim, và ông kiên nhẫn chờ nàng.

5

Những con chim se sẻ ở trong thành phố. Chúng nghĩ gì khi phải chia chỗ ở với loài người?

6

Một chú bồ câu hiu quạnh.

7

Ở một góc khác có một nàng bồ câu cũng hiu quạnh.

8

Một nàng bồ câu đứng trên đầu tượng đá. Nàng hát. Một lần chợt nghe quê quán tôi xa. Giọng người gọi tôi có tiếng rất nhu mì. Lòng chợt bình yên mà sao buồn thế…

9

Song song với đường xe lửa ở hướng Tây là con sông Hudson. Đã một thời sông này bị ô nhiễm trầm trọng. Một dân biểu thuộc dòng họ của Kennedy mà bây giờ tôi không nhớ tên không biết có phải là Patrick hay không đã vận động thải lọc những chất ô nhiễm làm con sông trở nên sạch sẽ cho dân thành phố Manhattan được hưởng thụ gió mát trên sông. Dọc theo bờ sông có nhiều công viên có đường dành riêng cho người đi xe đạp và đi bộ. Những con chim hải âu ngủ ngoan trên những cọc hư hoại còn sót lại ven bờ sông. Bay đi cánh chim biển hiền lành. Chẳng còn giấc mơ nào để giữ bước chân em…

10

Chim câu đậu trên cánh tay nữ thần trước ngõ vào công viên Central Park.

11

Hoa cúc vàng trên sân anh xinh như áo mới em ngày nào.

Trên đường đến Central Park New York

1

Cửa của một nhà thờ mà nét chữ in trên bảng thì không biết là nhà thờ Đại Hàn hay Nhật Bản. Nhà kiểu xưa, màu cửa đỏ trông rất đẹp.

Hoa trong Central Park không biết tên chỉ thấy giống hydrangia.

2

Dãy nhà trông khá giống căn hộ của một nhân vật trong Sex and the City.

3

Cách trang trí trên tường ngoài của ngôi nhà trông lạ mắt.

4

Từ dưới lá trong cây cho đến Romeo và Juliet

Bốn giờ sáng thức giấc. Nghe tiếng lá reo.  Bỗng nhớ hai câu thơ đề trên trang đầu tiên của quyển Khung Cửa Hẹp.  Không còn nhớ quyển sách ấy nói gì cũng không nhớ có đọc hết quyển sách ấy hay không.  Nhưng hai câu lục bát thì không quên.  Đêm nằm dưới lá trong cây.  Bữa hôm nay mộng thấy ngày hôm qua. Nhớ thơ nhưng không nhớ tên tác giả. Nhớ câu này vì có lá trong cây.  Không hiểu hết câu thơ chỉ đoán là vì ngày qua rồi nên hôm nay nghĩ đến hôm qua như một giấc mơ. Nếu bạn đọc trên trang này thấy vài câu thơ xin cứ mạnh dạn tin là tác giả chép của người khác.  Vì tôi rất dở, không biết làm thơ.

Bây giờ ngồi đây mộng thấy ngày hôm qua.  Trời gió làm lá reo.  Lá reo làm tôi nghĩ đến hai câu thơ.  Và tôi nghĩ đến Bùi Giáng, rất có thể ông đã dịch từ hai câu thơ ngoại quốc.  Và từ Bùi Giáng tôi nghĩ đến nhà thơ Nguyễn Đức Sơn ngày xưa có người mua trong đống sách bán ở dọc đường Lê Lợi quyển thơ của NĐS tặng tôi.  Ông này có nhiều bài thơ rất là kỳ cục vì thế hễ tôi nghĩ đến Bùi Giáng là tôi nghĩ đến NĐS và tôi nghĩ đến người bạn viết văn ngày xưa đã tặng tôi quyển thơ.  Tôi không còn nhớ những câu thơ kỳ cục của NĐS chỉ còn nhớ một bài không mấy gì đặc biệt của ông.  Ôi biết ngày nào anh trở lại.  Vườn xưa cây trái ngả nghiêng sầu.  Anh đi trong nắng tàn hoang dại.  Thấy lá sầu riêng bạc hết màu. Nhớ bài thơ này là vì đọc ở trên trang của chị CC nói về những cây sầu riêng ở nhà chị đã bị đốn.  Không biết đã bao nhiêu năm rồi tôi không được ăn sầu riêng.

Hôm qua nắng đẹp.  Buổi sáng mưa một chút đủ ướt lối đi tôi ra ngoài sân quét lối đi vì bao nhiêu là xác hoa rụng.  Có nhiều loại hoa không thơm nhưng cũng là hoa, rụng xuống những xác những cánh thành từng nùi từng nhúm khô khốc như xơ mướp như bùi nhùi.  Phấn hoa làm khổ sở những người có bệnh dị ứng như tôi. Thế mà tôi lười không đi bộ.  Đi thư viện về tôi làm công việc lặt vặt trong nhà và nằm xem phim.  Xem lại phim The Hurt Locker.  Phim chiến tranh tàn bạo quá. Chợt nghĩ đến pho tượng đồng Romeo and Juliet trong Central Park tôi lấy phim Romeo and Juliet ra xem.

1

Phim này được hai giải Oscar năm 1969.  Có lẽ chiếu ở VN năm 70 hay sau đó. Những ai ở VN sinh năm 65 hay về sau có thể chưa được xem phim này.  Chuyện tình của Romeo và Juliet thì xưa quá rồi nên có lẽ ai cũng biết.  Xưa vì nó được Shakespeare viết đâu từ năm 1591 và ngay cả đại kịch tác gia này cũng lấy từ những điển tích xa xưa.  Juliet con của gia đình Capulet lúc ấy mới 13 tuổi.  Còn Romeo con của gia đình Montague hình như 15.  Hai gia đình này thù nhau lâu đời.  Cứ hễ gặp nhau trên đường là choảng nhau.  Không bên này khiêu khích thì bên kia khiêu khích.  Thỉnh thoảng bên này giết bên kia oán thù vì thế cứ chất chồng.  Anh họ của Juliet là Tybalt giết Mercutio bạn thân của Romeo.  Romeo nổi nóng nên giết Tybalt.  Bị lưu đày nên Romeo bỏ trốn, bỏ lại người vợ trẻ sau lưng, họ mới lén kết hôn với nhau được ba ngày.  Juliet bị cha mẹ ép lấy một ông quan nên cầu cứ với một tu sĩ trong vùng.  Ông cho Juliet liều thuốc uống giả chết tạm thời và báo tin cho Romeo biết để chàng trở về đưa Juliet trốn đi.  Romeo một mặt được một người gia nhân gấp rút báo tin nên trở về trước khi nhận được thư báo tin của vị tu sĩ.  Romeo mua độc dược, uống rồi chết ngay trong nhà mồ nơi giữ xác Juliet.  Sau khi tan cơn thuốc nhìn thấy Romeo đã chết, Juliet rút gươm của Romeo tự tử chết theo.  Cái chết của hai người trẻ tuổi yêu nhau xóa oán thù của hai giòng họ.

Phim rất đẹp.  Olivia Hussey trong vai Juliet đẹp một cách trong sáng ngây thơ, tóc dài màu nâu đậm trông giống như tóc của các cô gái Việt Nam.  Cái cách quấn tóc cũng là mode một thời. Tôi mê phim này không chỉ ở truyện tình mà mê những lâu đài thành quách kiểu xưa.  Và cái nhà thờ nơi làm lễ cưới của Romeo và Juliet trời ơi làm toàn bằng đá trắng đi đâu cũng thấy sáng rực, và có vẻ rất khô rất sạch, trong khi tôi luôn tưởng tượng bên trong những ngôi nhà thờ đều tối tăm ảm đạm.

Mê nhất là những màn khiêu vũ và trang phục thời xưa.  Họ hay mặc nhung màu rêu, màu đỏ, màu tím, màu rượu vang.  Trong buổi dạ tiệc của gia đình Capulet, Romeo lẻn đến dự và gặp Juliet ở đó.  Thật ra Romeo nghe đồn đến vẻ đẹp của người chị họ của Juliet tên là Rosalyne nên tò mò muốn biết người đẹp này nhưng khi gặp Juliet thì cả hai cùng ngơ ngẩn với tiếng sét ái tình ngay lập tức.  Hai người lén gặp nhau dưới bàn thờ, trao đổi cái hôn đầu tiên trong khi ngoài kia người ca sĩ đang hát bài hát chính trong phim này.  Bài hát đã được viết lời Việt như sau:  Giầy phút êm đềm, ngày ta gặp nhau, mắt môi thầm trao, những câu ân tình, biết bao là âu yếm.

Bài hát có những câu tiếng Anh như thế này: What is a youth? Impetuous fire. What is a maid? Ice and desire.  The world wags on. A rose will bloom. It then will fade. So does a youth. So does the fairest maid.

Xin làm tài lanh dịch ra tiếng Việt để hiểu thôi chứ không thể hát theo. Chàng trai trẻ là gì? Là cơn lửa cháy bùng dữ dội.  Cô gái trẻ là gì? Là những rạo rực mơ ước cũng cháy bỏng nhưng là cái cháy bỏng của giá băng.  Cuộc đời phất phới lung lay vui mừng, mời gọi. Một đóa hồng sẽ nở, rồi sẽ tàn.  Tuổi trẻ cũng tàn theo.  Kể cả cô gái trẻ nhất xinh đẹp nhất.

Bài hát còn nhiều câu tiếp theo trong đó có câu Cupid he rules us all, Thần Tình Yêu là người cai trị tất cả chúng ta.  Nói thế thì cũng không sai. Chúng ta đều yêu thương và muốn được yêu thương.  Bài hát này nhạc của Nino Rota.  Lời của Eugene Wilder

Giữa những năm chiến tranh cái chết cận kề, tuổi trẻ miền Nam vẫn mắt mở tròn ngây thơ say sưa với tình yêu.  Toàn là những Romeo cầm súng bước vào chiến tranh. Trái tim ngây thơ chỉ biết yêu thương chưa biết hận thù.