Nhật Ký Lassie – Phần 6

Tác giả: Đặng Đình Túy

Giận lắm mà chẳng biết giận ai, giận cái gì. Hình như ổng có nói với mình vài ngày trước đó nhưng ngôn ngữ của ổng khó hiểu thí mẹ! Mình cũng đoán thấy có điều gì khác thường nhưng chẳng biết là cái gì. Giống chó mình cũng có một thứ linh giác nhưng có lẽ lần này sự việc cũng chẳng có gì quan trọng lắm nên “linh giác” của mình không chịu phát huy tới tột độ. Vì thế mà càng khiến mình bực mình thêm vì chẳng hiểu mô tê gì. Tự nhiên ông ta chuồn mất không biết trốn ở cái xó nào. Lúc ổng đi thì mình có đấy, cứ tưởng đi một chốc rồi về như thường lệ nào ngờ mất biệt làm mình khốn đốn. Trời sầm dần. Ngôi nhà vắng tanh. Cửa đóng kín. Dù muốn vào tìm xem nhưng nào có vào được. Buồn quá mình gác mõm nằm chờ ngoài hiên. Mãi đến khuya mới nghe tiếng động cơ xe: bà về một mình. Muốn biết là ông ấy đâu nhưng chẳng biết làm cách nào nói với bà. Chờ cho bà vào nhà mình lặng lẽ ra garage thọc mõm vào đánh mùi khắp chốn. Chả thấy. Quả thực là lão già chuồn mất rồi. Bực hết sức! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 6

Nhật Ký Lassie – Phần 5

Tác giả: Đặng Đình Túy

Hôm trước bàn về chuyện bản năng mà quên ghi môt sự việc thế này. Vì chuyện sưu tầm phụ hệ trong điều kiện và hoàn cảnh mình là điều bất khả nên khó mà giải thích được hết mọi hành động gọi là thiên tính. Cũng như mọi người, mình không được mẹ dạy bảo nên không biết phát triển những năng khiếu riêng. Đôi khi, đột nhiên, “năng khiếu” ấy được phục sinh ngang xương. Nó xúi mình hành động theo sự chỉ dẫn của nó. Mình như kẻ mù, không hiểu tại sao phải hành động như vậy, chỉ biết là có một thôi thúc máy móc nào đó từ trong mình mà ra. Và mình băn khoăn. Những lúc như vậy mới cảm thấy một nỗi bơ vơ vì không tự giải thích được. Giá có mẹ một bên để vặn hỏi nhỉ. Nhưng nói nhiều thì chỉ tổ bị người khinh thôi, họ sẽ bảo mi là chó thì biết cái quái gì mà lý với sự! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 5

Nhật Ký Lassie – Phần 4

Tác giả: Đặng Đình Túy

(Ông chủ viết thay cho Lassie một lần)

Hồi thanh xuân tôi tin rằng tới độ tuổi nào đó thì con người sẽ không cần tình yêu nữa. Sai lầm có nhiều nguyên nhân. Với tuổi trẻ tình yêu có nghĩa nhất thiết là tình trai gái. Rất mạnh mẽ. Rất mê đắm. Cường độ cao đến nỗi những thứ tình khác không thể nào sánh kịp. Nó ám ảnh ta từng giờ từng phút, nó còn cao hơn, vút hơn nữa, khi có tình dục chen vào. Không phải tuổi trẻ không có tình gia đình, anh em, bè bạn; cũng có đủ nhưng vì tình yêu thần thánh quá, cao ngất quá nên át mất hấp lực của những thứ tình kia. Chỉ khi nào thất bại rồi thì lúc ấy ta mới chịu đi cầu cứu những thứ tình khác: một người bạn để tâm sự, một cuốn sách hoặc bản nhạc nhằm tự ru ngủ, cây đàn bỏ đóng bụi giờ lôi ra khua vài ngón, nghêu ngao dăm câu, tỉ tê với cô em gái hay bà chị để được vỗ về… Tuổi trẻ vốn rất “đoảng”, dễ quên, dễ qua sông bỏ đò; bà chị, cô em, người bạn chỉ là phương tiện xong rồi thì quên quách đi cho nhẹ. Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 4

Nhật ký Lassie – Phần 3

Tác giả: Đặng Đình-Túy

Làm dáng là một phần trong bản chất phụ nữ. Ngoài sự trang điểm còn có những cái khác. Đừng tưởng rằng không thích trang điểm là không làm dáng. Đấy chỉ là điểm lộ liễu mà ta có thể nhận ra. Nhưng có những điều mà ta không nhận ra nhưng vẫn ở trong tinh thần làm dáng ấy. Chỉ nội có mối ám ảnh rằng mình đang bị nhìn đã là điểm bắt nguồn cho một thăm dò.  Rằng phải chăng ta đang là đối tượng của đôi mắt tìm kiếm ái mộ. Như vậy làm dáng không thể xem là vô tội nhỉ? Người phụ nữ làm dáng trong cách đi đứng, trong cách ăn nói, trong cái nhìn, trong vuốt tóc, trong mím môi, trong điệu nghiêng đầu, trong cái vẫy tay. Nàng làm dáng mỗi phút mỗi giây trong đời nàng, ngay cả khi nàng không có ý thức chi về việc đó. (Có nguồn nghiên cứu đã nói đến con số đổ đồng bốn mươi lần một ngày việc soi ngắm của phụ nữ. Có phóng đại nhiều lắm không?) Bà chủ cũng không phải là ngoại lệ. Mỗi sáng, sau khi ve vẫy chào ông chủ, mình chạy thẳng vào phòng bà, nằm dưới chân quan sát bà son phấn. Thét rồi mình cũng lây bệnh sửa soạn của bà. Mình nằm liếm bốn chân, các móng, và bộ lông. Thấy vậy bà dịu dàng vẫy mình lại. Kết quả như trong ảnh đấy. Vì chùm tóc xõa trước mắt mình, bà chủ bèn dùng một sợi thun buộc lại một chùm bảo để giúp mình nhìn cho rõ. Việc đó ông chủ có phản đối nhưng nhẹ thôi. Ông bảo nó có rèm thưa che như vậy sao lại vén lên. Đấy là tác phẩm của thiên nhiên. Hãy tưởng tượng rằng thiên nhiên phải làm công việc sáng tạo mỗi phút mỗi giây –chỉ riêng với giống người thôi, thiên nhiên đã phải nặn ra một lúc gần bảy tỷ tác phẩm, thảy đều độc đáo thì nguồn sáng tạo tất phải cùn đi chứ; cho nên có những hớ hênh sai lầm là chuyện thường; (lỡ sai lầm thì phải biết phê và tự phê; rồi phản tĩnh; rồi sửa sai; rồi học tập theo gương ai đó!) Hệ quả là món tóc phơ phất trước mắt mình là một minh chứng về cú lỡ tay của thiên nhiên và cùng lúc, cú sửa sai. Thế mà lại đâm hay. Mỗi sinh vật được tạo dựng đã phải trải qua bao nhiêu quá trình cải tạo và thích ứng để có thể sinh tồn thì mọi bộ phận nơi thân thể nó cái gì mà không có một ích lợi thiết thực (sau khi được thiên nhiên sửa chữa cho thích nghi?) Ngẫm ra chùm tóc lòa xòa trước trán mình kiểu lơ thơ tơ liễu buông mành hẳn không làm trở ngại cho sự quan sát mà biết đâu còn có giá trị của sự che chở bảo vệ nào đó?  Continue reading Nhật ký Lassie – Phần 3

Nhật ký Lassie – phần 2

Tác giả: Lassie (Bố Đặng Đình Túy chép hộ theo lời sủa của mình)

Tiểu sử của chính mình mình cũng không biết cho lắm. Âu cũng chỉ do tình trạng chậm tiến của giống chó nói chung thôi. Mọi sinh vật sống trên quả đất này đều nằm trong vòng định mệnh nghiệt ngã cả, nếu không ý thức được ý nghĩa của đấu tranh và vùng lên tự nắm lấy quyết định cho chính đời mình (đúng giọng Karl Marx)! Tuy nhiên vẫn có đứa tự nhiên mà may mắn. Chẳng hạn chó của Bill Gates tất phải sướng hơn mình dù mình chưa tưởng tượng được là chúng sướng cách nào. Nghe bảo người ta đưa chúng đến hiệu làm tóc làm lông hàng tuần. Cái đó thì chẳng sướng chi đâu. Các cô thợ sẽ xúm lại sẽ giằng chân giằng tay ta ra mà gột rửa, bôi dầu bôi mỡ, hành hạ mình mệt đứt hơi chứ chẳng chơi. Ở với chủ nghèo còn hay hơn. Vả lại tuy tầm thường nhưng ông bà chủ có để cho mình thiếu thốn gì đâu. Còn những loại tiện nghi khác đúng ra là dành cho loài người thôi, nhưng vì họ thừa mứa quá nên ép bọn mình hưởng theo nhưng chắc gì giống chó thích hoặc cần, chẳng hạn thưởng thức truyền hình, ngủ khách sạn… Chả cần mấy món ấy. Lúc nhỏ nghe bảo bà chủ vừa mang mình về là mình lăn ra ngủ li bì, chẳng cần giường nệm gì. Mình bé quá nên chui vào chiếc giày của ông chủ nằm vừa êm vừa ấm. Bây giờ thì lớn lắm rồi chẳng thể chui vào đấy được nhưng vẫn nhơ nhớ… Continue reading Nhật ký Lassie – phần 2

Nhật ký Lassie – Phần 1

Tác giả: Đặng Đình Túy

Sáng nay tôi kể chuyện với Bà Tám về một “biến động” : tôi phát giác ra mấy con mèo hàng xóm đã vào vườn tôi và cắn chết bốn con chim non, hình như là bốn con sáo nhỏ. Quanh vườn tôi là hàng dậu trồng bằng một trong loại cây thuộc họ dương xỉ, giống cây có cành rất rậm. Bọn chim sáo thường đến làm tổ trên ấy. Cách đây vài ngày khi tôi ra  mở hộp thư nhìn thấy con sáo mẹ bay sà đến gần, mỏ ngậm thức ăn. Biết rằng nó mang về cho bầy con đâu đó, tôi lật đật tóm thư cầm tay mau mau tránh đi để nó khỏi sợ hãi. Không ngờ sáng nay tôi phát giác ra bốn xác chim con xếp hàng dưới gốc cây ô liu. Tôi buồn ru mang xác bốn con chim con đi chôn và thuật lại cho Bà Tám nghe. Chúng tôi vẫn thường kể cho nhau nghe chuyện gia đình, nhà cửa… Dần dần thì đến thành phần phụ: bà Tám có con mèo và tôi có con chó. Những câu chuyện về sinh hoạt chó mèo vô tình phát hiện cho chúng tôi khía cạnh tình cảm mà chúng tôi chia xẻ với bọn súc vật này. Có nghĩ đến thì mới nói lên. Như vậy, vô tình chúng tôi đã coi chúng như một thành phần của gia đình mình. Câu chuyện dưới đây là câu chuyện về con chó của tôi. Continue reading Nhật ký Lassie – Phần 1

Lảm Nhảm Cuối Tuần

Lúc này tôi lười viết nên xin bạn đừng chê vào blog này chẳng có gì đọc cho ra hồn. Tôi thỉnh thoảng tự nhắc mình là mình chỉ viết blog để chơi không nên nghiêm túc bài bản quá sẽ làm mình chán. Nếu viết mà cảm thấy như là một sự bắt buộc thì không nên viết. Nhưng chỉ viết toàn chuyện lăng nhăng nhảm nhí thì viết làm gì. Cái đầu của tôi luôn luôn lẩn quẩn nghĩ xuôi rồi nghĩ ngược với những câu hỏi của mình. Có nhiều đề tài để viết thành một bài có đầu có đuôi đàng hoàng nhưng viết để làm chi? Để đăng báo. Đăng báo để làm chi? Để người ta biết tên mình. Biết tên mình để làm chi? Đến đây tôi không muốn tự hỏi nữa. Lòng vòng thì cũng đưa đến câu thơ của cụ Nguyễn Du. Ba trăm năm sau có còn ai khóc Tố Như không. Khóc để làm gì khi người đã chết rồi? Giá mà viết được để vừa có tiếng vừa có tiền lúc mình còn đang sống như JK Rowling hay Haruki Murakami. Tôi vẫn định bụng sẽ đọc ít nhất là quyển đầu tiên trong bộ Harry Potter nhưng vẫn chưa có dịp. Sách thì nhiều thời gian thì ít quá và mình thì quá lười biếng ham chơi.
1
Tấm ảnh tòa nhà tôi chụp trên đây tôi không biết nó là gì, nhà thờ hay cái vọng canh thời xưa nhưng hình dáng của nó với hàng cột trụ Dorian và đôi tháp nhỏ ở trên cũng dùng những cây cột trụ kiểu Hy lạp làm tôi tò mò. Tôi nhìn thấy nó mỗi ngày đi làm. Tôi biết nó gần tòa nhà federal building tức là không xa lắm ở nơi tôi làm việc. Trưa thứ Sáu tôi thả bộ đi đến đây. Trời không nóng lắm và trời tháng Chín ở đây thường thì nó trong xanh như thế. Giống như một buổi sáng tháng Chín mười năm về trước. Tôi đang làm việc thì thấy mọi người nhốn nháo ùa ra cửa sổ. Tôi cũng ngó ra cửa sổ thì thấy tòa nhà gọi là North Tower đã bị đâm thủng và bốc cháy. Lúc ấy chưa ai biết việc gì xảy ra chỉ nghĩ có thể là một tai nạn. Ông sếp của tôi lúc ấy, bây giờ đã về hưu, từng là sĩ quan Hải quân của Hoa Kỳ trấn an nhân viên bảo làm việc, nhưng dân làm việc nhà nước mà, vẫn nửa làm nửa nhấp nhỏm ngó ra cửa sổ. Rồi cái phi cơ thứ nhì đâm vào tòa nhà hướng Nam. Rồi cả hai tòa nhà xẹp xuống như một chồng pancakes. Tôi đón xe lửa đi về vì không biết diễn tiến sẽ xảy ra như thế nào. Chỉ sợ có gì lại thất lạc chồng con.

2
Đây là ảnh chụp nhà thờ tên là Grace Church. Tôi đã chụp ảnh nhà thờ này trước kia, có lẽ hai năm về trước, lúc ấy trời đầu xuân lạnh nên cửanhà thờ đóng kín. Thấy cửa nhà thờ mở làm lễ Mass từ 11:30 đến 12:30 tôi bước vào xem bên trong. Tôi rất yêu thích cách kiến trúc của những ngôi nhà thờ cổ. Ở hàng ghế ngay cửa vào có một người phụ nữ da đen mặc áo màu hồng của hoa azelas có vẻ đang cầu kinh nên tôi không quấy rầy. Tôi chỉ chăm chú ngắm nhìn bên trong nhà thờ đã dự định rút máy ra chụp ảnh thì người phụ nữ này hỏi tôi có cần giúp gì không. Tôi nhìn bà ngờ ngợ một hồi và nhận ra bà là người làm việc chung tầng lầu với tôi. Bà về hưu và phục vụ cho nhà thờ này. Bà bảo đây là nhà thờ của bà và giải thích là bà đi nhà thờ này. Trò chuyện một hồi tôi ra về hẹn sẽ trở lại để chụp ảnh bên trong nhà thờ sau.
3
Từ hơn một năm nay thỉnh thoảng tôi gặp hai bố con người này trên đường ra xe lửa. Khi cô bé con chưa biết đi thường được bố ràng địu trước ngực. Anh chàng trẻ tuổi này làm việc ở tòa nhà cao tầng bên cạnh, trụ sở của công ty chuyên ngành bảo hiểm y tế sức khỏe, ở đấy có nhận nuôi giữ trẻ cho nhân viên làm việc trong building. Trông hai bố con thật là dễ thương. Tôi thấy sự khác biệt trong chuyện chia sẻ công việc nuôi con giữa bên này và bên nhà (hồi mấy chục năm về trước khi tôi còn ở bên nhà). Không nhiều như ý muốn của các bà nhưng ở bên này đàn ông cũng đảm nhiệm công việc mang con đi gửi nhà trẻ như anh chàng này. Chàng của tôi cũng từng làm như thế. Một người làm việc cho một nhà thầu xây cất trong một buổi họp với tôi đã cho biết anh xin nghĩ để ở nhà nuôi con vì vợ anh không chịu nghĩ làm mà anh thì không thích người khác nuôi con anh. Phụ nữ ở bên này cũng ham mê công danh sự nghiệp lắm, có khi sự đam mê này còn mạnh hơn cả sự đam mê công việc của ông chồng.
4
Chụp hai bố con có xin phép đàng hoàng.
5
Hoa chanh sáng nay đã nở. Tôi không ngửi thấy mùi hương có lẽ vì ít quá và nở đã lâu.