hồn thu bạc

010asáng qua thu bạc trắng hàng dương
người bước đi xanh mộng bình thường
tôi thấy hiu hiu lòng mưa bụi
và hồn say rượu ẩm hơi sương

người đi bỏ sót lại môi cười
và áo vàng hoa cúc nhung tươi
tôi mơ người biến thành chim sáo
bay dưới tàn thu hót ngậm ngùi

người đi bỏ sót lại mùi hương
ơi thịt da xưa quá lạ thường
tôi thở lấy tàn hơi hám cũ
mà sầu xé dạ rách tang thương

chẳng thà người như bông hoa bưởi
nở trắng vườn hương một sớm hồng
tôi cũng cầm lòng men rượu đắng
bên trời thu bạc nhạn sầu đông

đêm nay tôi ngồi giữa vườn sao
nhấp rượu tàn canh say giải sầu
cây nhớ thương người cây rụng lá
tôi nhớ thương người mơ kiếp sau

B’Lao 02-10-1970

(Tập san VĂN)

Hoàng Ngọc Châu

Thơ Tình Miền Nam – Thư Ấn Quán 2008

mộng cõi già

012a

Hồn già

từ nỗi buồn sâu ta giấc muộn
mai về nghe lá mới thêm duyên
ta reo ngoài ngõ trăng đầy bãi
một nửa trăng vàng hôn áo em

ta đợi không cùng trong nỗi nhớ
bàn tay thon ngón má hây hây
em ru ta nỗi đời kiêu bạc
quạnh quẽ sầu như những bóng cây

người vẫn vô tình đâu có biết
ta về làm cuộc chết riêng ta
tuổi em ngày đã đem đi mất
là rụng hồn ta mộng cõi già

trời sẽ bao giờ nghe tiếng đất
trong mùa mưa lũ gió reo vang
ta sẽ bao giờ như bóng tối
xuôi tay làm dấu nhớ mang mang.

Trích trong bài Hồn Già của Mây Viễn Xứ
Thơ Tình Miền Nam – Thư Ấn Quán 2008