Tiểu Thư và Lãng Tử, phần 1

Một tuần sau khi Cá Linh dọn nhà đến Baltimore làm việc, con mèo biến mất.

Buổi sáng hôm ấy, trước khi đi làm tôi cho con mèo ăn, rồi nhấc cửa sổ lên để Nora có thể ra vào bằng cái cửa lưới nhỏ bất cứ lúc nào nó muốn. Lúc nó mọp người cắm đầu vào tô thức ăn nhai nhỏ nhẹ, tôi vuốt bộ lông mượt mà của nó. “Giờ chỉ còn hai bà cháu mình nghen con.” Nó quay đầu liếm bàn tay tôi, một cử chỉ thân thiện hiếm có, làm tôi cảm động. Người ta thường bảo giống mèo lạnh nhạt kiêu kỳ. Thật ra không phải vậy. Mèo chỉ bày tỏ cử chỉ âu yếm khi nào chỉ có nó với chủ nhân. Khác hẳn với chó lúc nào cũng ồn ào, nhảy chồm lên người chủ hôn hít ướt át sướt mướt, con mèo làm người chủ thấy vinh hạnh mỗi khi được con mèo đặt lòng tin. Phải tin lắm, thân cận lắm nó mới đến gần dựa vào chân. Và khi được mèo hôn lên mũi lên trán chủ nhân thấy hoàn toàn hạnh phúc.

Buổi chiều đi làm về không thấy con mèo quấn bên chân đòi ăn, tôi hơi ngạc nhiên. Tôi lên phòng nhỏ út tìm. Thường ngày con mèo nằm ngủ ở góc giường, đôi khi trong ngăn tủ. Chỉ khi nào nhà có người lạ nó mới trốn dưới gầm giường hay trong tủ đứng (closet). Có lẽ con mèo ra cánh rừng sau nhà. Mùa hè nó vào nhà ngủ rất trễ, thường khi sau mười hai giờ; tuy nhiên nó không bao giờ bỏ bữa ăn. Tôi nấu cơm làm việc nhà, ăn xong rồi đi ngủ sớm. Hai giờ khuya thức giấc tôi sang phòng Cá Linh tìm con mèo lần nữa nhưng nó vẫn chưa vào nhà. Bắt đầu lo lắng, tôi xách đèn pin đi tìm.

Sau nhà tôi là một rẻo rừng. Gọi là rừng thì hơi quá đáng nhưng phải nói là rất nhiều cây cao chừng hai ba chục mét đã ra lá dày đặc. Gai góc vướng víu áo quần tôi. Lia cái đèn bấm qua những gốc cây ngã đã được cưa từng khúc, tôi cố nhìn xuyên qua mảng tối. Bụi hoa honey-suckle tỏa hương ngào ngạt. Đầu tường, sau tường, dưới những bụi rậm, tôi quanh quẩn sau những tảng đá, nhón chân nhìn về phía hồ bơi ở nhà của Steve và Robin, vẫn không tìm thấy Nora. Đạp lên xác lá khô xào xạc, tôi e ngại rắn cắn nên dò dẫm trở vào nhà.

Nora biến mất.