Chuyện không đầu không đuôi

Blog Chuyện Bâng Quơ

chuyện không đầu không đuôiTôi bị cảm. Sau mấy ngày cổ bị rát như bị bỏng trà là nước mũi cứ tuôn ra, mắt nặng trĩu như có cả kí lô ghèn nhữ, và ho húng hắng. Biết là chẳng sao chỉ vài ngày khó chịu nhưng đủ mệt để không thấy hăng hái viết blog. Xin cáo lỗi với các bạn đến thăm mà không có gì để đãi. Và nhắn nhe với đại ca tuần này không có bài gửi đại ca đăng báo. Sorry!

Sáng hôm qua, cũng thức dậy sớm như sáng hôm nay, cũng đi rảo rảo đọc bài, nhưng chỉ lựa bài nào vui ít cần phải suy nghĩ. Ra quét sân và thấy mùa thu đang len lén về. Sau mấy ngày mưa liên tiếp ngập đường, nhiều con đường ở Springfield và Hillside khu vực giáp ranh với Newark bị ngập đến độ xe chết máy tràn lan. Nói như thế để các bạn…

View original post 1,189 more words

hương mùa thu

Blog Chuyện Bâng Quơ

Đoạn mở đầu bài hát Nguyệt Cầm của Cung Tiến Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta. Ngập ngừng xa suối thu dồn lá úa trôi qua. Sầu thu, sầu lên vút mịt mù, mà e nhớ hương mùa thu. . . thường làm tôi tự hỏi hương mùa thu nơi bạn ở ra sao, nó có mùi gì, thơm nhẹ hay hăng gắt? Màu sắc thì có thể ghi lại bằng hình ảnh, mùi hương thì có lẽ chỉ có thể nghe tả thôi. Và qua mũi của con người thì mỗi người ghi nhận mỗi khác. Mùa thu của mỗi vùng chắc hẳn sẽ có mùi khác nhau. Nhà thơ Raymond Foss nói rằng mùa thu của ông có mùi trái cây ngọt lịm, mùi của nho chín, của trái mận tím. Nhà thơ Cecil Cavendish bảo rằng mùa thu có mùi của trái milkweed nở ra như những sợi tơ bay trong gió. Tôi không biết…

View original post 753 more words

Hư ảo trăng

Tương Tri

Hư ảo nào như hư ảo trăng
Em đàn cung nguyệt hát cung vân
Ta về đúng lúc đêm đang tới
Tìm thấy trong thơ chiếc nguyệt cầm

Hư ảo nào như hư ảo mây
Em cười trong nắng, áo trong tay
Thơ trong tà áo, em trong gió
Ta nhớ mơ hồ mây trắng bay

Hư ảo nào như hư ảo em
Tiếng cười khua động những thân quen
Đời xưa ta nhớ mây tiền kiếp
Còn lúc bây giờ ta nhớ em

Hư ảo nào như hư ảo ta
Xòe tay năm ngón động âm ba
Nhìn quanh bất trắc cao thành núi
Đứng tựa vai làm tri kỷ xưa

Hư ảo nào như hư ảo trăng
Trời đưa ta tới chỗ em nằm
Em như huyền hoặc, đời như mộng
Ta ngả lưng làm một giấc trăng.

Nguyên Sa

View original post

Hoa vàng

20171014_110708
Bó hoa vàng tưởng niệm người mẹ của ba cô con gái
chùm hoa trong giỏ
Chùm hoa trong giỏ của một thiếu nữ gặp trên xe lửa

Mấy hôm nay trời bắt đầu lạnh dần trở lại. Buổi sáng đi làm trời tối om. Xe lửa vào đến ga (bảy giờ sáng) trời vẫn còn tối. Mỗi ngày đi làm dường như vất vả hơn. Nhiều khi nghĩ thương các cháu còn đi học Trung học xe bus đón lúc trời chưa rựng sáng.

Mùa lá năm nay không đẹp. Trời lạnh rồi nóng, ít mưa, cây lá xỉn màu nâu khô quắn lại rồi rơi. Mấy ngày hôm nay lạnh đều, buổi sáng chừng năm mươi độ F. có lẽ cứ như vậy một tuần thì lá sẽ đổi màu.

Có một hôm đi bộ vòng quanh hồ Watchung tôi thấy có người cột chùm hoa vàng trên băng ghế. Một gia đình nào đó đã tặng thành phố nhỏ cái ghế đặt trên bờ hồ, để tưởng niệm người mẹ quá cố của họ. Vào ngày kỷ niệm (sinh nhật hoặc ngày qua đời) họ mang hoa đến để kính mẹ. Hoa thuộc loại hướng dương nhưng loại nhỏ, thêm vài đóa hoa cúc.

Một buổi sáng, trời vẫn còn tối, ánh đèn trên xe lửa cũng có vẻ lạnh lẽo ảm đạm. Xe vào trạm Westfield, một thiếu nữ xinh đẹp đến ngồi cạnh tôi. Trên giỏ của cô có chùm hoa hồng đăng màu vàng. Gọi đại hồng đăng nhưng không biết có đúng tên của nó không. Trông cuống hoa có vẻ như cùng giòng họ với hoa cẩm chướng. Tôi xin phép chụp ảnh bó hoa, cô vui vẻ chấp thuận. Cô còn nói nhỏ vào tai tôi, hoa này cô mua ở Trader Joe, chỉ có ba đồng thôi. Dễ thương làm sao. (Dân Westfield là nhà giàu gốc, khai giá tiền của bó hoa, và chỉ có ba đồng là một sự thành thật rất trong trẻo, và vì thế mà đáng yêu.) Bó hoa vàng làm tươi sáng cái buổi sớm mai ảm đạm trên xe lửa của tôi.

 

Lại thêm một mùa thu

Với bao nhiêu đắng cay trong cuộc sống khắc nghiệt của người dân Việt vùng ngập lũ, tôi thấy xót xa. Ở đây lại thêm một mùa thu. Thiên nhiên không cần biết đến vận mạng con người, cứ vô tình đến mặc kệ niềm vui hay nỗi buồn của nhân thế.

một chiếc lá
mùa thu nhắc lại tình trong trắng 
mùa thu ở kẽ đá
Tiếng gió bay cuộn lên trong mùa thu 
trang trí Halloween
Trang trí Halloween 
vừa chín
Gợi hình ảnh xưa đã khuất xa rồi 

Làm thơ

Thật là thú vị khi người Mỹ nói viết thơ, nhưng người Việt lại nói làm thơ. Viết văn nhưng làm thơ. Chúng ta không nói viết thơ và làm văn, ngoại trừ khi còn ở Tiểu học chúng ta có “tập làm văn.”

Chẳng qua là do quen tai. Ai viết không thuận tai mình thì mình cho là sai.

Tôi có một cuốn lịch, từ hồi năm xửa năm xưa nào đó, mỗi ngày (mỗi tờ lịch) có in một bài thơ hay một câu phát biểu về thơ của một tác giả có tiếng. Tờ lịch ngày 19 tháng Chín, tôi lựa ra để có thể đăng lên blog mãi cả tháng sau mới có dịp dùng. Đoạn văn sau đây của tác giả Anne Stevenson. Đọc tiểu sử của bà trên Wikipedia bà sinh năm 1933. Bố mẹ người Mỹ sang Anh làm việc. Bà sinh ra ở Anh, sang Mỹ sống làm việc, sau đó trở về Anh. Thuở nhỏ bà học văn và nhạc. Về sau bà bị mất khả năng nghe nên trở thành nhà văn (và thơ).

Tôi vẫn tự hỏi người ta đã làm thế nào để có thể viết thành một bài thơ. Trong vòng quen biết trên mạng tôi rất muốn phỏng vấn các nhà thơ để các vị chỉ bảo tôi nhưng bản tính tôi hay ngần ngại, nhất là với những người mình không quen biết hay không quen thân. Nhân thấy đoạn văn của bà Anne Stevenson nên tôi đưa lên đây để suy nghĩ tiếp.


“Writing a poem is like conducting an argument between your unconscious mind and your concious self. You have to get unconsciousness and consciousness line up in some way. I suspect that’s why working to a form, achieving a stanza, and keeping to it – deciding that the first and third and fifth lines will have to rhyme, and that you’re going to insist on so many stresses per line – oddly helps the poem to be born. That is, to free itself from you and your attention to it and become a piece of art in itself. Heaven only knows where it comes from!

I suppose working out a form diminishes the thousands of possibilities you face when you begin. And once you’ve cut down the possibilities, you can’t swim off into the deep and drown.” – Anne Stevenson

 

Làm một bài thơ cũng giống như điều khiển một cuộc tranh luận giữa sự vô thức và ý thức của chính mình. Bạn phải làm sao để có thể kết hợp cả hai thứ. Tôi đoán đó là lý do tại sao phải dùng một hình thức nào đó, viết thành một khổ thơ và tiếp tục giữ thể loại này – quyết định câu thứ nhất và thứ ba và thứ năm phải gieo vần với nhau, và bạn sẽ nhất định giữ mỗi câu có bao nhiêu chỗ nhấn giọng (tôi đoán để có thể giữ cho câu thơ lên bổng xuống trầm) lạ lùng thay lại có thể giúp cho bài thơ được ra đời. Có nghĩa là giải thoát bài thơ ra khỏi bàn tay cùng với sự chú ý của bạn dành cho nó để nó trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Có trời mới biết là bài thơ bắt đầu từ đâu!

Tôi cho rằng khi bạn chọn một thể loại cho bài thơ thì đã giúp giảm đi nhiều điều kiện bạn phải chọn lựa. Loại bỏ những sự chọn lựa này rồi bạn không thể nào bơi xa bờ ra chỗ sâu rồi bị chết đuối.” – Anne Stevenson

tỏa sáng