Hoa kim ngân và chuyện tình của Daphnis với Chloe

honey suckles

Daphnis (nam) và Chloe (nữ) bị bỏ rơi từ lúc sơ sinh. Huyền thoại Hy-lạp kể rằng, ngày xưa người ta có thể bỏ rơi trẻ sơ sinh mà không bị bắt tội. Trẻ em bị bỏ rơi thường là con của những đôi tình nhân không chính thức. Tuy nhiên, người ta có thể bỏ rơi trẻ em một cách hợp pháp nếu trẻ em bị tật nguyền, hoặc cha mẹ không nuôi nổi. Quyền quyết định đem trẻ em đi bỏ là quyền của người cha.

Daphnis và Chloe được hai gia đình láng giềng với nhau hành nghề chăn cừu dê nuôi dưỡng. Cả hai trở nên yêu thương nhau nhưng không hiểu đó là tình yêu. Daphnis được một vị nữ thần tượng trưng cho tình yêu giải thích cái cảm giác khó tả đó là tình yêu. Tuy nhiên chàng cũng được dặn rằng phải kềm giữ tình yêu của chàng, vì Chloe sẽ phản ứng bằng sự đau đớn, kêu la, thậm chí chảy máu. Vì lẽ đó Daphnis luôn giữ khoảng cách với Chloe dù lòng chàng yêu nàng thắm thiết. Sau đó đôi tình nhân trẻ bị bắt phải sống cách xa nhau, chỉ được gặp nhau mỗi năm một lần vào đầu mùa hè chỉ trong khoảng thời gian khi hoa kim ngân (honey suckles) nở. Daphnis cầu nguyện với nữ thần tình yêu, nên bà hóa phép cho hoa kim ngân nở rất lâu tàn để đôi tình nhân được ở kề bên nhau. Hai người thường gặp nhau dưới giàn hoa kim ngân. Mùi hương kim ngân rất đậm đà và ngọt ngào.

Loại hoa này thường nở vào đầu hè và có khi nở lần nữa vào lúc cuối hè. Có khá nhiều loại kim ngân (honey suckles), màu trắng và màu cam/đỏ. Tôi thường gặp loại dây mọc leo, thỉnh thoảng gặp loại mọc trên cây nhỏ, hoa nhỏ hơn, màu trắng và thơm. Hoa thường mọc thành đôi trong một chùm bốn hay sáu hoa, khi úa biến thành màu vàng nhạt.

Vào thế kỷ thứ mười tám, Carl von Linné, nhà thực vật học người Thụy Điển, đã đặt cho hoa kim ngân cái tên Latin Lonicera caprifolium, dựa vào tên nhà thực vật học nổi tiếng người Đức Adam Lonitzer (1528 – 86).

Chữ caprifolium tiếng Latin thời Trung cổ bao gồm hai phần, capra = goat (con dê) và folium = leaf (chiếc lá). Ban đầu người ta dùng chữ này cho cây privet, bởi vì lá của hoa kim ngân cũng giống như lá cây privet, là món ăn rất được loài dê ưa chuộng. Về sau người ta dùng cho lá kim ngân. Cũng có người cho rằng chữ caprifolium được dùng cho kim ngân bởi vì lá của nó giống như móng chân dê.

Truyện và tạp ghi của Nguyễn Âu Hồng

Nhận được và xin giới thiệu tập truyện và tạp ghi cực ngắn của tác giả Nguyễn Âu Hồng. Một giọng văn tuyệt duyên dáng và thông minh sắc sảo.

NAH bìa trước

NAH bìa sau

 

Lời Con Chim Chân Chính
(Phỏng dịch)
“Chim bay chim nhảy có chừng
Anh đi có chuyện em đừng có trông”
(Ca dao)

Ca dao mới I
(Phổ biến ở Bình Định và Quảng Ngãi trong hai thập niên 1980-1990)
“Nhà nước chia tỉnh Nghĩa Bình
Riêng em có một cửa-mình chia sao?”

Ca dao mới II
(Lan truyền trong quần chúng Bến Tre từ năm 2012 đến nay – 2018)
“Ba La là cái cửa mình
Trung ương đem lấp dân tình ngẩn ngơ.”

 

Nhận được và giới thiệu tập thơ

Tập thơ Để Nhớ Để Thương của tác giả Trần Thị Quế và các bạn.  Tác giả Trần thị Quế có trang mạng ở đây. Ngọt ngào, dịu dàng, thật dễ thương.

để nhớ để thương bìa trước
Bìa Trước
để nhớ bìa sau
Bìa Sau 

Bút hiệu Dã Thảo. Học ở Trần Quý Cáp, Hội An.

Người đàn bà ngồi ở bìa rừng

Vừa tám chuyện trong nhà, ra tới ngoài sân có đàn mèo hoang, bây giờ ra đến mé rừng.

Hôm trước đi rừng, cái chỗ tôi và ông Tám thường ngồi nghỉ ăn trái cây uống nước, đang bị sửa chữa, bàn ghế người ta khuân đi đâu mất. Tôi chỉ một cái nhà bát giác ở xa xa, có băng ghế, có thể nghỉ chân. Cái nhà bát giác này thuộc về phạm vi công viên, nhưng nó nằm dạt ra xa, ở tận bìa giáp ranh với cánh rừng.

Có một người đàn bà ngồi sẵn ở đó. Trông bà khá trẻ, tóc vàng, người mảnh mai thanh tú, khá đẹp. Thái độ của bà nhàn nhã, yên tĩnh. Nhà bát giác có ba băng ghế dài. Tôi và ông Tám xin phép ngồi cái băng ghế đối diện. Bà có vẻ thân thiện, hỏi thăm cuộc hiking của chúng tôi. Trò chuyện qua lại, tôi hỏi.
“Bà ở vùng này, sống gần chỗ này, phải không?”
Bà trả lời. “Nhà tôi ở gần đây.” Bà hất hàm về phía rừng bên kia, có con đường cắt ngang, có nhiều nhà biệt thự ở đó. “Tôi mới vừa rời khỏi căn nhà ấy, lần cuối cùng.”
Rồi như một dòng suối được khai mở, tâm sự của bà cuồn cuộn tuôn ra. “Đó là căn nhà của mẹ tôi. Tôi đến đây ngồi để tự hỏi việc gì đã xảy đến cuộc đời của tôi. Tất cả xảy ra nhanh chóng quá, chỉ trong vòng mấy tháng, làm tôi đau khổ quá. Trái tim tôi tan nát.”

“Tôi ở với mẹ tôi trong căn nhà ấy mười lăm năm. Tôi là người độc nhất săn sóc mẹ tôi. Bà bị bệnh nặng. Và tôi phải trải qua một cuộc giải phẩu nguy hiểm. (Bà lấy tay làm dấu xẻ dọc theo chiều bụng). Hai con chó tôi nuôi, tôi đem gửi bạn tôi trông chừng. Một con chó bị chết trong lúc tôi đang nằm trong nhà thương. Còn một con bạn tôi đem gửi cho Hội nuôi thú vật. Người ta đem con chó cho người khác nuôi.”

Bà không nói tình trạng của mẹ bà, bà cụ hơn chín mươi, và tôi không dám hỏi. Bà nói tiếp. “Tôi không hiểu vì sao tôi còn sống, và có lẽ do ý Trời, Trời muốn tôi sống cho nên tôi còn ngồi ở đây. Căn nhà của mẹ tôi bị short sale. Bà có biết short sale là gì không?” Tôi gật đầu.

“Ngày hôm nay, cách đây không đầy một giờ đồng hồ tôi ký giấy giao nhà cho người ta xong, rồi đến ngồi đây để suy nghĩ. Tôi bị mất hết. Mất hết. Không còn gì cả. Lòng tôi buồn vô hạn. Tôi không biết tại sao.”
“Thế bây giờ bà ở đâu?” Tôi hỏi.
“Tôi ở nhờ nhà người quen.” Tôi thấy có chiếc xe SUV màu vàng kim loại đậu gần, có lẽ là xe của bà.
“Thế bây giờ sức khỏe của bà thế nào? Bà đã hoàn toàn bình phục chưa?” Tôi hỏi. Trông bà không có vẻ bệnh tật. Suốt buổi nói chuyện tôi không dám bày tỏ sự quan tâm nhiều sợ bà mủi lòng rồi khóc to. Lúc nào bà cũng cố cầm nén nước mắt, lúc nào cũng ngân ngấn lệ.
“Tôi nghĩ tôi đau đớn tinh thần nhiều hơn thể xác.”
“Tôi xin chia buồn với bà. Tôi cảm được nỗi đau của bà nhưng tôi không biết nói gì để cho bà vơi lòng. Tôi hy vọng khi bà lành mạnh thể xác thì cơn đau tinh thần sẽ giảm đi.” Tôi nói. Bà cám ơn.

Chúng tôi chia tay nhau. Bà quay đi, sau đó trở lại hỏi tên tôi. Tôi hỏi tên bà. Bà trả lời. Lisa.

Ghi chú: short sale có nghĩa là bán căn nhà rẻ dưới cái giá tiền còn nợ ngân hàng.

Tám từ trong nhà tám ra ngoài ngõ

Thấy facebook của nàng Huệ Việt Văn kể chuyện người Ái Nhĩ Lan biểu tình chống Trâm, tự nhiên tôi muốn tám một chút. Nói là một chút, nhưng đã phàm là bà Tám thì chắc sẽ tám dài tám dai, tám từ trong nhà tám ra ngoài ngõ, tám nhỏ tám to, tám co tám thẳng, tám xẳng tám ngọt, tám lọt lỗ cống luôn.

Hôm nọ đi ăn tiệc nhà người ta, có một ông nhắc đến ông Trâm. Ông này lớn tuổi rồi, hơi say ngật ngà, ông nói chuyện quàng xiên, nhưng được cái là tính ông rất lành, ai nói gì thường thường ông cũng bỏ qua. Tôi ngồi đối diện với ông, gạt ngang. “Thôi nha, để tui ăn, đừng có ai nói chuyện chính trị ở bàn ăn, tui ăn mất ngon.” Sau đó cũng có người nhắc đến Trâm, tôi cũng gạt ngang, thôi không nói chuyện chính trị.

Tuần sau đi ăn tiệc nữa, mùa hè mà, ai cũng muốn ăn chơi, hết người này mở tiệc đến người kia mở tiệc, cũng gặp ngần ấy người. Tôi ít khi tham gia bàn thảo chính trị, vì tôi không có cái đam mê ấy. Lần này dưng không tôi phá lệ. Tôi nói chuyện với một phụ nữ trẻ tuổi về chính sách của ông Trâm đã chia rẽ cha/mẹ và con của người tị nạn. Chính sách này làm động lòng dân Mỹ đến độ năm bà Tổng Thống, vừa cựu vừa đương kim, lên tiếng bất bình. Đến độ con gái ông Trâm cũng phải nói với bố thay đổi chính sách. Thật tình tôi nghĩ, ông nặng tay với người tị nạn như thế thì có lẽ sẽ ngăn được hay giảm bớt làn sóng tị nạn, nhưng tôi thấy bất nhẫn. Thà là đuổi hết cả mẹ (hay bố) lẫn con, hay đã bắt giam thì giam cả cặp; dĩ nhiên ngoại trừ trường hợp vì lý do nào đó người ta đồng ý và tự nguyện để bị giam riêng. Chứ nhiều đứa bé chỉ mới một hai tuổi, giam riêng xa bố mẹ, tội nghiệp người ta. Thậm chí ngay cả bầy mèo tôi cũng không nỡ bắt mèo con giam riêng. Ai đã làm cha mẹ tất hiểu ý nghĩ cũng như tình cảm của tôi về vấn đề này.

Ông Tám cũng lên tiếng bày tỏ ý kiến. Hầu hết những người ở bàn tiệc hôm ấy, trong gia đình của họ, hay chính bản thân họ (như tôi), là những người tị nạn. Bỗng nhiên có một người giận dữ la lối lớn tiếng, mắng chửi rằng chúng tôi là những con vẹt lập lại những lời trên báo chí. Rằng chính sách của ông Trâm đã bắt đầu thực hiện từ thời Obama hay Reagan gì đó. Tôi chỉ nghe được đến đó rồi thôi không còn hiểu ông nói gì ngoài cái giọng quát tháo. Giá ông ấy điềm tĩnh một chút để giải thích quan điểm của ông. Ông quát tháo một hồi rồi khóc nghẹn ngào, đùng đùng mở cửa ra về, bỏ vợ của ông ở lại bàn tiệc. Cũng may là lúc ấy tiệc đã tàn và ông đã ăn một bụng no nê.

Tôi không thấy giận, chỉ thấy buồn cười. Chính trị có thể làm người ta nóng giận đến lên cơn điên như thế.

Hôm sau đi làm, gặp anh sếp trẻ, anh hỏi thăm sức khỏe của tôi vì tôi nghỉ bệnh liên tiếp mười hai ngày. Tôi chỉ bị cảm ho và kiệt sức thôi chứ không có gì trầm trọng. Tôi kể anh nghe chuyện cãi nhau vì chính trị ở bàn tiệc. Anh sếp bảo rằng trong gia đình anh, và gia đình vợ anh, cũng có những người rất đam mê chính trị. Em gái anh bảo vệ môi trường. Em trai của vợ anh bảo vệ mạng sống thai nhi. Gia đình anh và gia đình vợ anh, đã từng có những cuộc đấu khẩu nóng bỏng đến độ anh chị em trong nhà không nhìn mặt nhau cả năm sáu năm. Mỗi lần có tiệc tùng, người này đến thì người kia không đến.

Ngày mai Chủ Nhật, tôi lại được mời ăn tiệc, mừng chấm dứt World Cup. Tôi bỗng thấy ngần ngại. Không biết cái ông quát tháo đến độ khóc lóc tuần trước tuần này có đến hay không.

Nora
Tiểu Thư Nora, hết bệnh, lên cân trở lại
trò chơi 4
Cái chạc ba để chụp ảnh của tôi bị hư, ông Tám lấy gắn đồ chơi cho bầy mèo hoang
trò chơi 3
Chúng em chơi

trò chơi 2

trò chơi
Đã rứt được quả bóng đỏ xuống đất rồi đây này

The Summer knows – Nàng Hạ hiểu thấu

“The Summer Knows” là bài hát chủ đề của phim Mùa Hè năm 1942. Cuốn phim này nói về một mối tình lãng mạn của Hermie cậu bé mười lăm tuổi với một thiếu phụ, có lẽ từ hai mươi sáu đến ba mươi, tôi không nhớ chắc. Mùa hè năm ấy, ba cậu nhóc con, đang tập tành làm người lớn, háo hức muốn biết mùi tình ái lần đầu. Hermie nhìn thấy người thiếu phụ rất đẹp đưa chồng lên đường ra trận và cũng chính cậu bé mang lá thư báo tin tử trận của người chồng đến cho nàng. Hermie yêu vẻ đẹp của nàng ngay từ lúc ban đầu. Người thiếu phụ trong lúc đau buồn vì mất chồng, được Hermie an ủi, đã đền cho cậu bé cái diễm phúc vỡ da đầu đời. Sau đó nàng biến mất, để lại trong trái tim cậu bé một vết thương suốt đời không lành. Vâng, tôi biết, thế nào cũng có bạn trừng mắt bảo đây là xâm phạm tình dục trẻ con. Nhưng cái thời ấy, người ta chưa lên án và bắt bỏ tù người đàn bà trong một chuyện tình lãng mạn như thế này.  Cái tone trong phim cho thấy cả hai bên đều đồng thuận chuyện ái tình.

Nói đến những khoảnh khắc của mùa hè, phim Mùa Hè 42 luôn trở lại với tôi, cái thời cuối những năm Trung học, tôi tập tành viết văn. Biển Vũng Tàu cách Sài Gòn không mấy xa nhưng tôi có cảm giác nó xa như từ VN sang Mỹ. Không phải chỉ có nghìn trùng xa cách mà cả mấy chục cái nghìn trùng. New Jersey chỗ tôi ở bây giờ cũng có dáng hình chữ S, suốt chiều dài của NJ là biển. Cứ nói đến mùa hè, là tôi nghe có tiếng chim biển, loài hải âu cánh trắng bay là là xuống bãi cát. Những khoảnh khắc của mùa hè luôn gợi nhớ những mối tình thơ trẻ, chưa nở đã tàn, summer flings như những bước chân trên bãi cát, cứ sóng vào là trôi hết.

Dấu chân trên cát không còn nhưng dấu vết thời thơ ngây cứ sâu thăm thẳm trong trí nhớ.

The Summer Knows qua giọng hát của Nana Mouskouri

The summer smiles, the summer knows
And unashamed, she sheds her clothes
The summer smooths the restless sky
And lovingly she warms the sand on which you lie

Nàng Hạ mỉm cười, nàng Hạ hiểu thấu
Không ngượng ngùng, nàng trút xiêm y
Nàng xoa dịu bầu trời rạo rực
Và nàng ấp yêu nền cát ấm cho bạn nằm 

The summer knows, the summer’s wise
She sees the doubts within your eyes
And so she takes her summer time
Tells the moon to wait and the sun to linger
Twists the world ’round her summer finger
Lets you see the wonder of her arm ?

Nàng Hạ hiểu thấu, nàng Hạ khôn ngoan
Nàng thấy nỗi nghi ngại trong mắt bạn
Và nàng thong thả chờ đến đúng lúc
Bảo nàng Nguyệt hãy khoan và chàng Nhật nấn ná
Thế giới tùng phục dưới ngón út nàng
Cho bạn được ngắm nhìn cánh tay tuyệt mỹ của nàng?     

And if you’ve learned your lesson well
There’s little more for her to tell
One last caress, it’s time to dress for fall

Nếu bạn biết vâng lời chỉ dạy
Nàng chẳng cần  phải nói thêm nhiều
Vuốt ve lần cuối cùng, đã đến lúc phải mặc quần áo mùa Thu   

Songwriters: Michel Jean Legrand / Alan Bergman / Marilyn Bergman

The Summer Knows lyrics © Peermusic Publishing, Warner/Chappell Music, Inc, Universal Music Publishing Group

Những khoảnh khắc của mùa hè

Trời nóng, nhưng nóng một cách dễ chịu. Có một đôi ngày nhiệt độ lên đến 39 hay 40 độ C. nhưng cả tuần nay thì chỉ 28 hay 29. Đi rừng, tôi cẩn thận mang theo nước cho vào tủ đông đá, gói trong bao giữ nhiệt độ nên đến quá trưa vẫn còn lạnh.  Tuy vậy, cái nóng vẫn làm người thấy uể oải, muốn vào trong bóng mát để ngủ. Ở trong rừng, mùa này trong bóng mát thì đỡ nóng, nhưng muỗi mòng kinh khủng.

Có những chỗ rộng rãi, đủ cho người đi nhìn thấy bóng lá in trên đường. Tôi bỗng nhớ đến một thứ nắng mang hình ảnh rất thơ, “nắng lưa thưa” trong câu hát của ai đó, phải Lê Trọng Nguyễn không? “Lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa.”

họp bạn giữa hồ
Trên đường rừng gặp một toán hướng đạo sinh thả mấy chiếc ca nô ra giữa hồ. Bảy cái chèo đặt trên chiếc ca nô đỏ. Một chiếc ca nô còn lại trên bờ được khóa xiềng xích cẩn thận. Sợ xích to bằng cổ tay tôi, có hai ba chiếc khóa.  Tôi thấy mấy chiếc ca nô giống như một nhóm bạn chơi với nhau, và bụi cỏ nhỏ đứng bên ngoài nhìn vào. Cái nhìn của một người ngoại cuộc.
cattails
Nói đến những khoảnh khắc của mùa hè không thể không nhắc đến loại cỏ cattails. Một loại cỏ được dùng để trang trí, luôn luôn thu hút ánh nhìn khi đứng chung với các loại hoa mỹ miều.
hoa tia nắng
Không biết tên hoa này, nó có vẻ như những tia sáng phát ra từ mặt trời.
zinnia
Zinnias
lá tía tô
Lá tía tô. Thúng tía tô lớn mạnh lá to như bàn tay. Không biết có phải nhờ tôi đổ sữa và trứng gà từ hồi mùa đông làm phân bón cây hay không. Có một vài hôm tôi thấy mấy con mèo con vào bươi trốc gốc cả thùng tía tô và thùng rau húng (mint). Từ đó tôi ngại không muốn hái rau thơm vào ăn, sợ mèo con ị trong mấy thùng rau.
triển lãm tranh trong concourse
Buổi trưa đi ngang Concourse của the Gateway thấy có bức tranh này.
purple cone
Purple cone
ong và hoa
Ong và hoa
nghệ sĩ kèn đồng
Nghệ sĩ kèn đồng trong một buổi trình diễn jazz
một nhóm học sinh hiking với thầy giáo
Một nhóm học sinh được thầy giáo dẫn đi hiking
hoa nhện đỏ
Hoa giống như những con nhện đỏ.
dâu rừng
Dâu rừng
cuộc vui
Trò chơi trong công viên
một loại vạn niên thanh
Hoa của một loại vạn niên thanh. Suốt mùa đông cây không bao giờ chết. Mùa hè mọc lan thật mạnh
nắng chiều
Nắng chiều
mulleins
Tiếng Anh gọi là mulleins.