27 giây tuyết rơi

Khoảng 6 giờ sáng tuyết rơi. Chút sau đã trắng sân. Sáng nay không thấy con mèo nào đến ăn. Tôi chụp ảnh tuyết xong thì thấy Xám ngồi cú rũ gần đó. Dạo này chỉ còn Xám đến ăn thường xuyên, nhưng ngày hôm qua thì không đến. Mun không đến hai ba ngày, còn mèo bố, Yếm Trắng, Ginger, và cả con mèo con màu đen cũng không còn thấy nữa.

Trong phim Dạ Yến

Bữa nọ tôi đi tìm xem có phim nào đó người ta dùng quạt để đánh với kiếm, tìm không gặp nhưng có dịp xem lại phim “Legend of The Black Scorpion.” Phim này trước có tên là “The Banquet.” Phim được giải thưởng ở châu Á, nhưng không được chú ý nhiều ở Hoa Kỳ. Tôi xem đã lâu vì để ý đến diễn viên Chương Tử Di và vì thấy nàng nên tưởng đạo diễn là Trương Nghệ Mưu, nhưng té ra đạo diễn là Phùng Tiểu Cương danh tiếng chưa mấy rộng lớn với thị trường phim Mỹ. Phim này dựa vào vở kịch Hamlet của Shakespeare, có một chút của Mac Beth, một chút Ghosts của Ibsen. Điều này thì hầu như ai cũng biết nên xin chỉ nói đến một vài chi tiết nhỏ nhưng gợi sự tò mò trong tôi.

Ở ngay đầu phim người xem thấy màn múa võ đeo mặt nạ. Không biết đây là thể loại múa gì? Nhìn cách múa và mặt nạ tôi liên tưởng đến sự kết hợp giữa Butoh và Noh, cả hai đều là nghệ thuật của Nhật Bản. Butoh là một cách múa chỉ bắt đầu từ 1959, còn Noh là kịch được trình diễn ở rạp hát và cung đình. Đây là phim của Trung quốc lấy bối cảnh thế kỷ thứ 10, bài múa nhại theo phong cách Nhật Bản (hiện đại và thế kỷ 14)?

Trong đoạn múa này, có bài hát tựa đề là bài hát của Yue, nói về nỗi lòng của cô gái chèo đò, đưa hoàng tử sang sông, đem lòng thầm yêu mà hoàng tử (dĩ nhiên) không chú ý. “There are trees in the mountains and there are branches on the trees. I adore you, oh! You do not know.” Cây mọc trên núi và cành mọc trên cây. Ta cảm mến người nhưng mà người chẳng biết.

“Yue” lại khiến tôi nhớ mang máng đến thanh kiếm Mặc Tà, khi hai vợ chồng Can Tương và Mặc Tà rèn luyện kiếm mãi không thành, Mặc Tà đã nhảy vào lò lửa để Can Tương hoàn thành thanh kiếm. Tôi nhớ có đúng không?

Phim này dùng khá nhiều mặt nạ. Hoàng tử Wu Luan khi trở về triều theo lời kêu gọi của bà hoàng hậu Little Wan. Trước kia hai người thầm cảm mến nhau, như bé Uyển bị vua cha cưới nên trở thành mẹ kế của hoàng tử. Hoàng tử đứng trước cái mặt nạ của vua cha đã bị giết chết bằng nọc độc của bọ cạp đen. Bỗng dưng có dòng nước chảy ra từ hố mắt của mặt nạ. Người xem không thể tự hỏi dòng nước ấy là gì? Ở đâu mà chảy ra? Nước mưa, hơi nước trong không khí đọng lại rồi chảy ra? Hay đó là nước mắt của vị vua cha đã khuất? Đây là cái mặt nạ bằng kim loại được dùng để bảo vệ người đánh trận. Còn cái mặt nạ hoàng tử Wu Luan đeo trong lúc biểu diễn múa hình như làm bằng giấy dày, hay da thú. Mặt nạ này không có vẽ màu hay trang trí. Loại mặt nạ này có vẻ vô cảm vô hồn.

Hoàng hậu khi gặp lại Wu Luan, người nàng yêu trước kia giờ là con chồng và cháu gọi bằng chú của người chồng kiêm hoàng đế sắp cưới nàng làm vợ, đã hỏi.

Tại sao anh lại đeo mặt nạ khi trình diễn?

Đeo mặt nạ để diễn xuất là một cách diễn có thể đưa diễn viên đến tột đỉnh của nghệ thuật. Không có mặt nạ này tất cả mọi cảm xúc hạnh phúc, giận hờn, nuối tiếc, và niềm vui đều thể hiện trên nét mặt. Còn với cái mặt nạ, một diễn viên giỏi có thể mang cái cảm xúc phức tạp nhất và sâu thẳm nhất đến với khán giả.

Nếu như vậy anh thấy gì trên gương mặt đơn giản của em?

Sáu phần kiêu ngạo, ba phần lo lắng, và một phần là cảm giác tội lỗi khi nghĩ về người chồng quá cố.

Anh sai lầm rồi. Đó là sự thất vọng – sự thất vọng của em đối với anh. Em không còn nhìn về anh để tìm người có thể lấp đầy những mơ ước ở trong em. Em chỉ có thể cầu nguyện ơn trên bảo vệ cho cả đôi ta. Anh không có khả năng trình diễn ngay cả với một vở kịch hạng bét. Nỗi thương tiếc, giận hờn, cay đắng, và cảm giác bấp bênh anh đều để lộ ra cho mọi người nhìn thấy. Anh để cho hiểm nguy theo đuổi anh khắp nơi. Anh nghĩ là núp đằng sau cái mặt nạ có thể làm thăng hoa nghệ thuật của anh sao? Nghệ thuật ở mức độ cao nhất là biến mặt thật của anh thành ra mặt nạ.

Đây là đoạn kịch trong phim tôi thấy rất hay nên trích từ trong phim rồi tự dịch.

Một câu nói hay

Hôm qua tôi đọc được một câu nói hay. Thật ra là hai câu nhưng tôi gom lại thành một.

“Trong chế độ quân chủ, vua là luật pháp. Trong chế độ dân chủ, luật pháp là vua.”

Câu đầu của Thomas Paine. Câu sau của Jamie Raskin, dân biểu đảng Dân Chủ tiểu bang Maryland, người dẫn đầu việc soạn thảo việc luận tội (impeachment) Tổng Thống.

Hai câu nói phía trên tôi trích dẫn từ bài báo của Sheryl Gay Stolberg đăng trên báo The New York Times ngày 12 tháng 1 năm 2021. Bài báo có tựa đề “Grieving Son’s Death, Maryland Lawmaker Fights to Impeach Trump.”

Tôi kèm link nhưng không biết các bạn có đọc được không, vì có bài, báo không cho đọc free.

Mùa đông thú đói

Lúc trước tôi không để ý mùa đông loài thú bị đói. Có một buổi sáng nhìn ra cửa sổ tôi thấy một gia đình nai đang tìm thức ăn. Con nai nhìn chăm chăm vào tô thức ăn của mèo, dò dẫm tiến đến gần. Con mèo vẫn điềm nhiên ăn. Có một buổi tối chừng 6 hay 7 giờ, mùa đông trời sụp tối từ lúc 4 giờ chiều, con cáo đến ăn thức ăn mèo còn thừa. Tội nghiệp, nó lấm lét, ăn một miếng lại dợm bỏ chạy, ngó dáo dác, quay trở lại ăn vội vã thêm miếng nữa. Con cáo gầy, chỉ to như con chó loại nhỏ, đuôi nó đã bị trụi mất một khoảng lông ở chót đuôi khoảng chừng hai tấc. Vài mảng lông bên hông cũng rụng nên trông nó có vẻ xơ xác tiêu điều.

Mèo Xám phục hồi, béo tốt trở lại. Khi tôi nói chuyện với cô con gái út là con mèo Xám đã khỏi chết. Cô chúc mừng cả con mèo và tôi, vì cả hai đều cố gắng, tôi giúp còn con mèo tự cố gắng vượt cơn bệnh. Hầu như đêm nào nó cũng nằm trong cái ổ ông Tám gắn đèn cho ấm. Nhưng vì có nó nằm trong ổ mà mèo Mun không dám đến ăn. Cả hai con đều có số phận của mèo hoang, nhưng hễ mèo Mun đến ăn, ăn xong thì nằm đó như để giữ phần không cho Xám đến ăn. Và Xám thì cũng vậy.

Mùa đông, hầu như cây lá khô héo hết, chỉ trừ một vài nơi còn chút cỏ xanh. Và một vài loại dây leo quanh năm có lá xanh. Nai không có gì để ăn nên quanh quẩn gần nhà người ta. Trên đường đi bộ dọc theo kênh Delaware và Raritan tôi thấy có một cánh đồng trồng bắp. Mãi đến giờ này vẫn không thấy thu hoạch. Bắp trái để khô tuyết rơi phủ cánh đồng. Tôi muốn hái một ít bắp khô về cho nai ăn nhưng không dám. Tuy là nó có vẻ như bỏ hoang, nhưng nếu mình hái thì sẽ mang tội ăn cắp, và vào đất nhà người ta trái phép. Mà nhìn thức ăn lãng phí thì thấy tiếc.

Cánh đồng bắp khô bị tuyết phủ

Đăng vài tấm ảnh chụp trong lúc đi bộ. Cảnh mùa đông chỉ một màu nâu ảm đạm. Trời khá lạnh ban đêm xuống độ âm. Ban ngày nhiệt độ cao nhất chừng 3 hay 4 độ C.

Một ngày bình thường trong một hoàn cảnh náo loạn.

Ngày 6 tháng 1, 2021 truyền hình cho thấy đám đông tràn vào chiếm đóng tòa nhà Quốc hội. Tôi thấy lá cờ VNCH treo trên một chỗ nào đó khá cao, nhưng tôi không chắc là nó ở trong khuôn viên tòa nhà Quốc hội. Không biết những người treo cờ này có suy nghĩ không, họ suy nghĩ gì khi đem lá cờ này treo trong cuộc náo loạn, và để đạt mục đích gì. Nếu tôi có thể nói với những người đã treo cờ VNCH trong buổi náo loạn, thì tôi yêu cầu xin đừng sử dụng lá cờ vàng ba sọc đỏ như một thương hiệu, để mua bán quyền lợi, chức phận, hay để làm vui lòng một tổ chức cá nhân. Hãy tôn trọng lá cờ này. Đừng dùng lá cờ VNCH nhân danh người Việt lưu vong để làm chính trị Hoa Kỳ.

Ngày 7 tháng 1, 2021 sáng sớm thấy ông Biden đã được chính thức tuyên bố đắc cử từ tối hôm qua. Cuộc họp chứng nhận ông Biden thắng cử tiếp tục sau mấy tiếng đồng hồ bị gián đoạn. Đã nghe bà Pelosi lên tiếng về một vài điều. Đòi cảnh sát trưởng của Quốc hội từ chức, đòi ông Pence truất quyền Tổng thống theo 25th amendment điều lệ thứ Tư, nếu không bà sẽ tổ chức impeach Tổng Thống lần thứ nhì. Bà đã 80 mà vẫn còn rất đẹp, và rất khỏe, có vẻ như bà làm việc suốt đêm. Ông Cảnh Sát trưởng từ chức dù trước đó ông không đồng ý.

Sáng nay 8 tháng 1, 2021 tôi xem mấy cái video clips về cuộc chiếm đóng tòa nhà Quốc hội trên mạng, The New York Times, National Geographic Magazine, và một số bài khác do Yahoo trích dẫn từ AP, USA Today, Reuters. Rồi tôi đọc mấy bài tường thuật ngắn của 3 phóng viên làm việc cho The New York Times kể lại cái nhìn của họ, lúc họ với các dân biểu nghị sĩ đang ở trong tòa nhà Quốc hội bị đám nổi loạn chiếm đóng. Đọc ba bài tường thuật ngắn này hấp dẫn như đọc truyện thriller, càng hay hơn vì nó là sự thật. Tôi thấy nỗi sợ hãi của các nhà phóng viên, nhiếp ảnh gia, và của các nhà lập pháp mà rùng mình theo.

Trong một đoạn phim ngắn, tôi thấy chỉ có một cảnh sát da đen, cố gắng ngăn chận một đám đông toàn người da trắng đầy vẻ dữ tợn hung hăn đang tràn vào tòa nhà Quốc hội. Ông cảnh sát rút lui và tiếp tục rút lui. Tôi không khỏi tự hỏi tại sao chỉ có một người Cảnh sát ở chỗ cửa này thôi. Tôi cũng chú ý là đám đông náo loạn chỉ toàn người da trắng. Thật khác với những cuộc biểu tình náo loạn khác, không có cảnh sát trang phục bảo hộ đến tận răng cùng với dùi cui và khiên che mặt. Họ đi đâu hết cả rồi? Ở một cuộc biểu tình Black Lives Matter cách đây vài tháng, có một cảnh sát bị cô lập cảm thấy bị đám đông đe dọa, ngay lập tức có một nhóm người thường dân, tạo thành vòng vây bảo vệ người cảnh sát này. Trong đám người nổi loạn hôm 6 tháng 1, không ai có ý giúp đỡ ông cảnh sát da đen. Quả tình, ngày càng thấy ông Tổng thống trở nên nguy hiểm quá mức. Bây giờ thì nỗi lo lắng mật mã sử dụng vũ khí nguyên tử ở trong tay một người không suy nghĩ chính chắn có thể ảnh hưởng đến an ninh và hòa bình quốc tế càng lúc càng lan rộng trong giới làm chính trị.

Tòa nhà Quốc hội rất đẹp. Từ xa đã nhìn thấy cái dome trắng lóa màu đá cẩm thạch trắng bóng. Những hàng cột kiểu Hy lạp khổng lồ ở mặt tiền. Những lần đi ngang tôi đều thấy có người biểu tình trên sân, một vài nhóm nhỏ đòi hỏi một nguyện vọng nào đó, thường là quyền bình đẳng cho phụ nữ, cho người da màu, hay bảo vệ môi trường. Biểu tình bất bạo động là chuyện bình thường ở Mỹ. Tuy vậy, những khi có buổi họp quan trọng, dân thường, người ngoại cuộc, khách du lịch không được phép bước vào khuôn viên giới hạn của tòa nhà Quốc hội. Nơi này toát ra một vẻ trang nghiêm, uy quyền, khiến người nhìn vào cảm thấy nể trọng công việc lập pháp và những người lập pháp. Chỉ cần bước quá hàng rào là đã có một vị cảnh sát to như thần hộ pháp đến hỏi một cách nhã nhặn, tôi có thể giúp ông hay bà việc gì.

Tòa nhà Quốc hội

Bởi vậy, đọc báo mà tưởng như đọc truyện thriller hay xem phim điệp viên. Đặt giả thuyết, tôi nhấn mạnh chữ giả thuyết, là Cảnh sát trưởng của Quốc Hội tuân theo lệnh của ai đó, ra lệnh phân tán thật mỏng lực lượng cảnh sát dù có tin tình báo hai ba tuần nay là sẽ có biểu tình bạo động, chỉ để lại một số rất ít để đừng có vẻ cố ý sơ hở lộ liễu quá. Từ chối sự giúp đỡ của FBI và National Guard. Cho người mở cửa từ bên trong cho đám đông tràn vào, không tấn công đám nổi loạn vì đó là người của cấp trên. Mạng sống của Nghị sĩ, dân biểu, phóng viên, những người không có cận vệ hộ tống đưa vào những đường hầm bí mật để chạy thoát, có thể bị mất đi trong nháy mắt. Chỉ cần vài ba người có súng, biết các lối đi bí mật của tòa nhà Quốc hội, thì việc cướp thùng phiếu, sát hại người trong tòa nhà là chuyện có thể xảy ra dễ dàng. Người toan tính việc cướp kết quả bầu cử cứ oang oang đổ tội cho người khác, và lo trước việc chạy tội cho chính bản thân cùng với bè đảng. Mấy nhà văn chuyên viết sách trinh thám có màu sắc chính trị có thể biến giả thuyết này thành một truyện hấp dẫn. Best seller không chừng.

Một nữ phóng viên của báo The New York Times bị ba người cao lớn mặc đồ đen hỏi cô nàng làm việc cho phe nào, sau khi nhìn thấy thẻ phóng viên của nàng, họ giật đứt thẻ, đập máy chụp ảnh, và gần như hành hung nàng. Vì bị mất thẻ phóng viên, sau đó nàng bị cảnh sát trong tòa nhà quốc hội xem như người đột nhập gây náo loạn nên chỉa súng vào người, bắt nằm xuống đất. Nhờ có hai người phóng viên khác xác nhận nàng là phóng viên nên được đưa đi lánh nạn. Có ai ngờ đi săn tin bầu cử lại có thể bị mất mạng như chơi. Cũng đáng chú ý là giới truyền thông bị tấn công khá nhiều. Máy chụp ảnh, máy quay phim, đồ đạc của giới báo chí bị đập phá, ném vào thành một đống rác to tướng, tôi thấy trên TV.

Mãi chú ý chuyện chính trị, người ta quên chuyện dịch bệnh. Riêng ở Hoa Kỳ, hôm qua, ngày 7 tháng 1, 2021, số nhiễm bệnh mới là 280,292, số người chết là 4,112. Tổng số người nhiễm bệnh từ trước đến giờ hơn 21.6 triệu, và hơn 365 ngàn người chết. Ước tính, sau vụ hỗn loạn ở Quốc hội, số ca nhiễm sẽ tăng lên nhiều hơn.

Nói chuyện trên trời dưới đất chứ ngày của tôi rất im lặng, rất bình thường. Đọc sách báo, xem phim ảnh, viết vớ vẩn, cho mèo ăn, nấu bữa ăn đơn giản, hôm nào khỏe và trời không lạnh thì đi rừng, chụp vài tấm ảnh. Vậy thôi.

Kỷ niệm của tôi về giọng hát Lệ Thu

Tôi không quen biết với Lệ Thu cũng như không quen biết bao nhiêu ca sĩ, nhạc sĩ lừng danh khác. Thật khó mà bảo rằng tôi thích giọng hát Lệ Thu nhất, bởi vì tôi nghe nhiều người hát, có khi thích giọng ca sĩ này cho bài hát ấy hơn các giọng ca khác, nhưng không thích nhất giọng hát nào. Nói chung chung, tôi thích giọng trầm nên thích giọng Lệ Thu, Thanh Thúy, Duy Trác, nhưng cũng thích giọng hát cao vút của Thái Thanh.

Vào thập niên 70 tôi thích giọng hát Khánh Ly. Có một cô làm việc chung phòng (nhưng không phải là bạn mà là kẻ thù của nhau 🙂 ) bảo giọng hát của Khánh Ly với giọng hát của Lệ Thu gần giống nhau, nhưng cô ấy thích giọng Lệ Thu hơn. Đến một hôm, đâu như năm 1979, có một chàng trẻ tuổi cũng làm chung trong sở cho tôi mượn một cuốn băng cassette, cho mượn cả máy nghe băng cassette, để giới thiệu giọng hát Lệ Thu. Chàng trai ấy có giọng nói Bắc Kỳ di cư, đôi mắt nhỏ nhưng rất sáng, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng. Chàng yêu thích giọng hát Lệ Thu suốt mấy mươi năm, mãi đến giờ này, khi Thái Thanh đã qua đời, và giọng hát Lệ Thu có ít nhiều phai tàn với năm tháng, chàng vẫn còn yêu tiếng hát Lệ Thu, yêu như thuở ban đầu.

Sáng nay, tôi vừa ngồi vào bàn với ly cà phê thì chàng bảo nghe tin ca sĩ Lệ Thu qua đời. Không tin, tôi kiểm lại, thấy gia đình ca sĩ Lệ Thu đính chính nói là bà chỉ bệnh nặng thôi.

Chắc bạn cũng đoán ra, chàng mà tôi nhắc bên trên, chính là ông Tám. Có lẽ vì ông Tám, nhờ ông Tám, mà tôi có nhiều bài hát của Lệ Thu. Có một bài hát trong cuồn cassette ông Tám cho mượn đầu tiên có một bài hát rất buồn, giọng Lệ Thu rất hay mà bây giờ tôi không còn nhớ tên. Chỉ nhớ loáng thoáng vài câu.

Đưa em vào huyệt đất sâu.
Đưa em vào huyệt đất sâu.
Một chiều Đông mưa giăng tơ sầu
Tiếng kinh cầu, lệ thương đau
Môi em mềm, còn thơm hơi
Tóc em dài, còn buông lơi…

Hơn bốn mươi năm qua chưa bao giờ tôi gặp lại hay nghe lại bài hát này vậy mà tôi vẫn còn nhớ.

Đầu thập niên tám mươi, ngày đầu tiên đặt chân lên đảo Bidong và những ngày sau đó tôi thường được nghe giọng hát Lệ Thu trong bài Biển Nhớ, người ta bảo rằng thu thanh ngay trên đảo. Giữa rừng cây, trong màn sương, bờ biển cát trắng giọng hát Lệ Thu bay lãng đãng quyện vào lòng tôi một nỗi nhớ không thốt thành lời về những ngày còn ở quê nhà. Thỉnh thoảng đi ngang một chỗ trên đảo, có người nói Lệ Thu thường đến đây, ăn ở quán chè này. Lúc tôi đến, nghe nói bà đã đi định cư. Lần đầu tiên đi xem nhạc sống, tôi gặp Lệ Thu hát Dạ Khúc, trước kia tôi chỉ thấy bà hát trên truyền hình và đó cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy ca sĩ ở VN. Nghe nói sau đó bà rời VN.

Trong khi giọng hát Thái Thanh gắn liền với nhạc Phạm Duy, Khánh Ly với nhạc Trịnh Công Sơn, giọng hát Lệ Thu không kèm với nhạc sĩ lừng danh nào khác. Người ta nhắc đến “Nước Mắt Mùa Thu” của Phạm Duy, bảo rằng viết cho Lệ Thu, nhưng chữ Lệ trong Lệ Thu không có nghĩa là nước mắt mà là vẻ đẹp. Người ta nhắc đến bài hát nhạc sĩ Trường Sa viết riêng cho Lệ Thu, hình như là “Chiều Mưa Không Có Em” hay “Mùa Thu Trong Mưa” hay cả hai bài, tôi không dám chắc. Cái đặc biệt là dù bài hát của nhạc sĩ nào, nghe Lệ Thu hát cũng thấy hay, nhờ chất giọng trầm ấm truyền cảm, làn hơi phong phú, nhờ cách phát âm rõ ràng tròn trĩnh một cách tự nhiên, không cần phải gò bó cố gắng, và phong cách hát của bà không điệu đà làm dáng, không diễn tả lâm ly, chỉ để giọng hát trình bày tâm tình và chiều sâu của bản nhạc. Ngay cả những bài trước kia tôi không chú ý lắm nhưng nghe bà hát thấy bài hát hay hơn, có hồn hơn, thí dụ như bài Đan Áo Mùa Xuân và Vết Thương Cuối Cùng. Với ông Tám, Lệ Thu có rất nhiều bài hát nhưng trên tất cả là Dạ Khúc, và Hương Xưa, và Hoài Cảm, và Suối Mơ.

Ngày tôi rời đảo Bidong, chàng trẻ tuổi về sau là ông Tám, tặng tôi quyển tự điển, tôi lấy giấy bao lại thành bìa, viết lên bìa bao là mấy câu trong bài Hoài Cảm. “Lòng cuồng điên vì nhớ, ôi đâu người đâu ân tình cũ. Chờ hoài nhau trong mơ, nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa.” Tôi thuộc những câu hát này qua giọng hát Lệ Thu.

Ông Tám mỗi lần mở nhạc thì chỉ nghe Lệ Thu, cho nên tôi nghe Lệ Thu hát cho đến khi chìm vào giấc ngủ. Có khi tôi nghe Lệ Thu hát suốt đêm vì tôi mãi chìm đắm trong lời ca tiếng nhạc nên không ngủ được. Nhiều lần tôi muốn viết một cái gì đó về giọng hát Lệ Thu, tuy tôi không phải là người say mê âm nhạc hay ca sĩ. Hôm nay, nghe tin bà nhiễm bệnh Covid, ở cái tuổi dễ tổn thương này, tôi muốn bày tỏ ý nghĩ của tôi, một người nghe nhạc yêu mến giọng hát Lệ Thu, như một bó hoa tặng cho người nghệ sĩ, tôi lớn lên mấy chục năm cùng với giọng hát từng trải qua vận mệnh thăng trầm của người Việt, mà tôi không biết dùng chữ nào để diễn tả ngoài hai chữ tuyệt vời. Hay để đời.

Sáng nay, Chủ Nhật, ngày 3 tháng 1, 2021, 9:22am, tuyết đang rơi.

Một vài bản nhạc Lệ Thu hát

Vết Thương Cuối Cùng – Lệ Thu

Đan Áo Mùa Xuân – Lệ Thu

Suối Mơ – Lệ Thu

Phượng Yêu – Lệ Thu

Thu Hát Cho Người – Lệ Thu

Giáng Ngọc – Lệ Thu

Bên Cầu Biên Giới – Lệ Thu

Đừng Bỏ Em Một Mình – Lệ Thu

Hoài Cảm – Lệ Thu

Đường Em Đi – Lệ Thu

Em Lễ Chùa Này – Lệ Thu

Dạ Khúc – Lệ Thu

Nửa Hồn Thương Đau – Lệ Thu

Nghìn Trùng Xa Cách – Lệ Thu

Câu chuyện đầu năm 2021

Hôm nay thì đã là ngày 2 tháng 1, năm 2021, không chính thức là ngày đầu năm nữa, nhưng mấy tấm ảnh thì của hôm qua, ngày đầu năm, tôi chụp trong lúc đi bộ. Mấy năm trước người ta có tổ chức ngày đi bộ đầu năm nhưng năm nay tôi đoán là không có, vì bệnh Covid.

Mèo Xám được ông Tám kéo cho cái bóng đèn vào ổ của nó. Mấy hôm nay trời rất lạnh, đêm xuống dưới chừng -10 độ C. cái bóng đèn không biết có đủ ấm không nhưng dù sao có vẫn hơn. Tối nào nó cũng ngủ trong ổ, có lẽ không có chỗ nào tốt hơn hay ấm hơn cái ổ ông Tám làm cho. Mèo Xám vẫn còn bệnh đường hô hấp nên nghe nó thở khì khịt, nhưng con mắt trái lúc trước tôi tưởng nó bị mù nhưng bây giờ thấy mở lớn gần như bình thường. Con mắt vẫn trong sáng. Mừng cho nó.

Trời lạnh quá nên không còn thấy con rùa nào nữa. Hạc cũng vắng bóng, tuy vậy thỉnh thoảng cũng thấy một hay hai con bay dọc theo dòng sông.

Con hạc bay trên dòng sông Millstone, gần cái đập ở gần 10-mile-lock chừng 2.5 miles gần South Bound Brook Park

Con nai đứng trên đường hiking, nhìn thấy chúng tôi nó nhìn như dò hỏi cái gì đây sao chẳng giống đồng loại của nó.

Cái nhìn của nai luôn có vẻ dò hỏi, cái gì đây, có nên bỏ chạy hay không. Người ta nói mắt nai không tinh tường như mắt người nên trời bù lại cho nó có khả năng đánh hơi rất nhạy bén. Người đi săn nai phải cẩn thận giữ cho mình không có mùi, những loại hóa chất hay dùng như xà phòng thơm, kem dưỡng da, hay keo xịt tóc và phải đứng trên gió nếu không nai sẽ chạy mất.

Trở lại cây thông cũ, tôi cốt ý muốn xem là mấy chú hề được treo trên cây thông có còn đó hay không. Thật là ngạc nhiên, mấy chú hề vẫn còn đó, nhưng có người thay đổi vị trí các chú hề. Càng ngạc nhiên hơn là có thêm một chú hề mới.

Tôi thấy mấy chú hề có vẻ gì rất đáng sợ

Đi bộ trên đường này mấy tháng nay, thỉnh thoảng tôi có gặp một hay hai con rái cá, nhưng không có tấm ảnh nào rõ ràng. Có lần thấy một con từ dưới lòng kênh, leo lên bờ, chạy băng ngang đường đi bộ, băng qua bên kia là dòng sông. Dọc bờ kênh có rất nhiều cây bị rái cá cạp mòn. Có cây đường kính nhỏ độ hai tấc bị cạp mòn đến độ gãy ngang và rơi xuống dòng kênh. Đa số những cây bị cạp mòn là cây sồi, loại cây rất cứng, có lẽ phải cứng như sồi thì mới có thể làm mòn mấy cái răng cửa của rái cá.

Có giống bức tranh không?

Rễ cây mọc lên mặt đường hay nó là cửa vào thế giới thần tiên của Alice?

Rễ cây trồi trên mặt đường

Trời lạnh, nước mưa đọng vũng trên đường đi biến thành băng giống như những bức tranh trườu tượng.

Tranh trừu tượng số 1

Tranh trừu tượng số 2