Hai phim xem gần đây

Viết vài dòng để không quên. Gần đây tôi xem hai phim có cốt truyện hay. “Wakefield” và “Birth.”

“Wakefield” là một phim lạ. Nhân vật nữ chính là Jennifer Gardner, nổi tiếng, quen thuộc. Nhân vật nam chính là Bryan Cranston dường như tôi mới gặp lần đầu. Phim dựa vào truyện ngắn của E. L. Doctorrow. Phim nói về mặt trái (hay bóng tối) của tình yêu. Howard Wakefied có vợ đẹp. Diana là nhân viên của bảo tàng viện và đã từng là vũ công. Hai người lấy nhau 15 năm có hai con. Wakefield yêu vợ nhưng ghen. Trong cơn ghen ông tạo ra cuộc mất tích của chính mình. Thật sự ông trốn trong nhà xe (loại tách rời với gian nhà chính) để lén quan sát vợ. Chịu đói khát, lạnh, bỏ cả công việc, lục thùng rác để kiếm ăn, sống cuộc đời tệ như cuộc sống của người hành khất. Toàn phim là diễn tiến suy tưởng của Wakefield chung quanh sự mất tích của ông và sự quan sát thái độ của vợ con ông.

“Birth” do Nicole Kidman đóng vai chính. Tôi xem nhiều phim do cô đóng, nhưng không có cảm tình với cô và những vai nữ do cô đóng. Không dở, nhưng tôi không thích nếu so cô với Cate Blanchet. Anna (Kidman) có chồng mất sớm. Mười năm sau có người cầu hôn, Anna nhận lời dù vẫn còn thương nhớ người chồng. Ngày lễ đính hôn, có cậu bé tên Sean (cùng tên với người chồng đã chết) xuất hiện. Cậu bé chừng mười tuổi và cậu tự xưng cậu là người chồng cũ của Anna. Cậu biết rất nhiều chi tiết trong quá khứ của Anna, kể cả thói quen, và người thân của cả hai vợ chồng. Anna dần dần tin rằng Sean là người chồng cũ của cô đầu thai trở lại. Truyện thắt gút mở gút rất hay.

Cả hai phim đều nói về những khía cạnh phức tạp của tình yêu.

Cây Mullein trong suy nghĩ của nhà thơ Walt Whitman

mulleins
Mullein – một đoạn dài chụp từ ngọn

Hôm nọ tôi hỏi bâng quơ, cái thần, hay cái hồn của mùa hạ, ở đâu. Hỏi chơi, chứ tôi biết không ai trả lời, và nếu có trả lời thì mỗi câu trả lời mỗi khác.

Với nhà thơ Walt Whitman, cái tinh túy của mùa hạ được ông miêu tả rất ngắn gọn, hàng rào bằng gỗ cedar (một loại gỗ thông rất thơm và rất cứng, tránh được mối mọt), con đường làng chạy vào vô tận, mấy con chim bói cá bay lượn trên đầm lầy, và đặc biệt ông viết một bài dài miêu tả cặn kẽ cây cỏ dại mullein(s).

Bài tản văn ông Whitman viết dịu dàng như một bài thơ. Người đọc có thể nghĩ rằng ông đang diễn tả cái ung dung nhàn tản của một người đang thưởng thức hương vị mùa hè nhưng thật ra ông viết trong một hoàn cảnh không mấy vui. Lúc ấy ông đang ở Camden, thành phố nhỏ của New Jersey, ông tịnh dưỡng sau một cơn stroke đồng thời săn sóc người em trai của ông bị thương trong cuộc nội chiến.

Ông Whitman miêu tả tỉ mỉ cây mullein, từ chiều cao của cây cho đến độ dày của lá. Ông tả màu sắc của hoa. Một đoạn văn thật dài ông viết vì thiếu bức tranh vẽ của họa sĩ. Thời nay chỉ cần dán vào một tấm ảnh là xong. Một bức tranh hay ảnh đỡ phải viết cả ngàn chữ. Ông bảo đối với nông dân, mullein chỉ là một loại cỏ dại, nhưng Whitman yêu thích chúng.

Mullein mọc hoang, dọc theo bờ hồ, đất hoang, đường rầy xe lửa, mùa đông chúng là những cọng cỏ khô cao chừng thước rưỡi, có khi hơn, màu nâu sậm. Mùa xuân, chúng mọc và lớn rất nhanh, như những cây gậy chuốt nhọn màu xanh lục, phơn phớt lông tơ, và mùa hè thì nở những cụm hoa vàng nhạt đến xanh lục. Cũng có thể ông thích mullein vì chúng có vị thuốc. Ngày xưa người bản xứ dùng cây này để chữa bệnh ăn không tiêu hay bị dị ứng vì ăn cá.

Tôi có thể hình dung, ngày hè ông đi dạo, ngồi lên trên hay bên cạnh cái hàng rào bằng gỗ cedar, ngắm những cánh hoa dại, nhìn hai hay ba con chim bói cá bay lượn trên không trung và lao xuống đầm lầy để săn cá, nhưng không nhớ vì sao ông thích mullein. Có thể ông thích chúng vì chúng nằm trong tầm mắt và có những đóa hoa màu dịu mắt.

Hàng rào gỗ

Hàng rào này bằng gỗ nhưng không phải gỗ cedar. Đăng ảnh để bạn có thể tưởng tượng được người ta có thể ngồi lên hàng rào, không phải loại rào gỗ mỏng có mũi nhọn picket fence.

“Warble For Lilac-Time”

For spring-time is here! the summer is here! and what is this in it and from it?
Thou, soul, unloosen’d—the restlessness after I know not what;
Come, let us lag here no longer, let us be up and away!
By Walt Whitman

Tiếng chim líu lo trong mùa Tử Đinh Hương

Xuân đến nơi đây! Hè đến nơi này! Những thứ của mùa xuân và hè này là gì?
Em, linh hồn, đừng buông lơi – cảm giác bồn chồn sau khi tôi không biết điều ấy;
Hãy đến đây, chúng ta sẽ không lười lĩnh nữa, hãy cùng nhau cất cánh và bay đi.

Ông viết rằng: “Ngồi tĩnh tâm, không phải để lẩn trốn “đời sống thật” mà là để tìm cách trở lại với đời sống ấy. Thiên nhiên tặng cho cuộc đời cái thông điệp như một cách để cứu chữa, Đời Sống thì bao la hơn và lâu dài hơn cuộc sống cá nhân. Đời Sống, được sáng tạo và duy trì, luôn luôn là một món quà, luôn luôn là một ân sủng.”

“To sit quietly, then, is not then an escape from “real life” but the way back into it. Nature offers as cure the message that Life is larger, more expansive, longer lasting than our individual lives. That Life, created and sustained, is always a gift, always a blessing.”

Hoa mullien (verbascum thapsus)

Hạ thương

Sáng tác: Hàn Châu và Thanh Phương
Trình bày: Thái Thanh

Hạ ơi! Anh xa em mấy mùa phượng rồi.
Giờ tạm dừng quân lần đầu tiên thương gửi về em.
Lối xưa có còn những tà áo trắng tung bay.
Cho anh ngây ngất ngàn ngày
Bên người tình nhân nhỏ bé.

Hạ ơi! Anh xa em mấy ngày thật dài.
Hỏi người năm xưa! Giờ còn thương nhớ người con trai.
Ðã hơn những chiều hẹn hò
Anh đón anh đưa, bên ai quấn quít từng giờ
Ôi tình yêu rót mật thành thơ.

Mùa hạ nay, vắng anh chắc em sẽ buồn
Lối hẹn lối hò còn ai để đưa em đường vắn lối dài.
Anh yêu em cũng trong mùa phượng vĩ
Mà giờ đây xa rồi
Chợt buồn mênh mang.

Giờ đây, anh lênh đênh bốn ngả đường dài
Là nặng niềm thương về người em bé bỏng hậu phương.
Anh sẽ trở về trong mùa phượng vĩ đơm hoa
Em anh với tuổi ngọc ngà
Ta bỏ đi nỗi buồn ngày qua.

Trích trong băng nhạc Tuyệt phẩm Nhạc Vàng trước năm 1975 (Youtube). Lời bài hát chép lại theo người hát.

 

Bỏ mẹ hay mẹ bỏ

Đàn mèo con bây giờ con nào cũng suýt soát bằng với mèo mẹ Ginger. Chúng trở nên dạn dĩ hơn trước. Sáng sớm, nếu tôi mở cửa sau cho nhà thoáng mát, nghe tiếng động là đàn mèo bu quanh cửa sau. Hôm nào đói dữ, chúng cào cửa (screen door bằng nhôm mỏng có gắn lưới) nghe rột rột, kêu meeo meeo nho nhỏ.

Trong đàn năm con, có ít nhất là ba con mèo đực. Ông Tám quan sát và nói cho tôi biết. Khi tôi cho mèo ăn, mấy con mèo dạn dĩ để yên cho tôi rờ soát vuốt ve, tôi khám mèo biết chắc là có ba con mèo đực, trong đó có con chân trắng cổ trắng, và hai con mèo có vân sậm. Hai con mèo màu nhạt hơn thì nhút nhát, hễ thấy tôi cử động là lảng ra xa nên tôi không khám được.

Ginger, bây giờ hằng ngày đến ăn, ăn xong là đi mất. Độ một hay hai tuần trước, mỗi lần Ginger đến, đàn mèo con vẫn xông vào xin bú. Ginger cố gắng tránh nhưng thế nào cũng có con chui vào. Mà bọn chúng đã lớn lắm rồi, thoạt nhìn có thể lầm với mèo mẹ. Thế mà vẫn đòi. Lúc sau này, Ginger đến ăn, nếu bọn mèo con hỗn hào, bà mẹ cũng giơ tay tát cho vài cái.

Ngắm nhìn đàn mèo hằng ngày, tôi ngạc nhiên thấy mèo mẹ cai sữa mèo con. Càng ngạc nhiên hơn khi thấy mèo mẹ bỏ con đi ở riêng và điều này bỗng dưng làm tôi có chút xíu buồn bã. Tôi cứ tưởng theo bản năng của động vật, mẹ không bỏ con. Nghĩ lại, xưa nay đâu có bao giờ chúng ta thấy mèo sống thành đàn như sói đâu. Có nghĩa là khi đủ lớn chúng sẽ tự động tách bầy đàn, nếu (mèo) mẹ không bỏ con thì (mèo) con cũng sẽ bỏ mẹ?

Cũng giống như người ta vậy.

Tách rời bầy đàn, gia đình, để trưởng thành, tự kiếm sống, đó là bản năng sinh tồn của cả người và vật?

Tôi có người bạn. Chị có con trai lớn rất ngoan. Năm cháu vào đại học tôi hỏi cháu muốn học ngành gì, cháu lúng túng trả lời, “dạ chưa biết, để xem má cháu quyết định thế nào.” Tôi mỉm cười một mình vì với con tôi, tôi không bao giờ được dành cho cái quyết định ấy. Thế mà chỉ vài năm sau, cháu hầu như đoạn tuyệt với mẹ. Lập gia đình, nghề nghiệp, nhà cửa, tất cả mọi chuyện chị bạn tôi chỉ biết sau khi chuyện đã xong.

Những người phụ nữ Hoa Kỳ quen biết với tôi đều có cùng ý nghĩ, sợi dây nối liền giữa mẹ và con, dù là con trai hay con gái, thế nào cũng phải bị (hay được) cắt đứt, để đứa con lớn lên và thoát khỏi vòng ảnh hưởng của bố mẹ. Tình thương có thể trở nên tình ghét. Sự đứt đoạn này có thể từ hướng cha mẹ cũng có thể từ hướng người con. Sự đứt đoạn này về sau có khi hàn gắn lại, có khi không bao giờ.

Ông Tám nghĩ, có thể Ginger không bỏ con, mà chỉ nhường lãnh thổ, nơi cung cấp thức ăn, cho đàn con của nó.

Sáng nay, vào lúc 4:58 AM Eastern time (Aug. 6, 2018) một con mèo con đã nhảy lên bàn, cạnh máy lạnh ngồi nhìn vào nhà qua cửa sổ.

Lan xanh

Tôi không nhớ mình bắt đầu chú ý đến lan từ bao giờ. Xem lại ảnh trong computer thì tôi có ảnh chụp hoa lan chụp ở Washington D. C. từ năm 2012 và năm 2014, ở New Jersey năm 2015, ở New York năm 2018. Ảnh thì nhiều lắm nhưng không mấy đẹp. Tôi cố ý chọn hoa lan màu xanh lục. Trong mấy tấm ảnh dưới đây có một loại hoa gọi là móng rồng cọp màu xanh da trời nhạt. Tôi thường gặp nó trong những lần đi xem hoa lan, ở gần những giò lan, nhưng tôi không biết chắc nó có phải là lan không (không phải lan).

Tôi không say mê hoa lan. Tôi thích hoa lan cũng giống như các loại hoa khác. Tôi không hiểu biết nhiều về hoa lan, không biết tên khoa học. Tôi tò mò về hoa lan cũng như tôi thường thắc mắc về nhiều chủ đề khác, búp bê, kiếm, đá, jazz, Blues, đom đóm, đàn, v. v… Hễ gặp cái gì có liên quan đến chủ đề tôi chú ý thì tôi nấn ná lâu hơn một chút. Tôi có những thắc mắc, xem chừng giản dị nhưng tôi chưa tìm thấy câu trả lời. Một câu hỏi đơn giản, tôi xin hỏi bạn như tôi từng hỏi tôi. Tính chất nào được dùng để xác định đó là hoa lan? Tóm lại trăm ngàn loại hoa, làm sao bạn biết đó là hoa lan? Câu trả lời thật đơn giản của tôi là hoa lan “thường” có cái lưỡi. Có lẽ có nhiều đặc tính khác nhưng tôi chưa nắm chắc. Tôi dùng chữ thường vì có những loại lan người ta không nhìn thấy lưỡi, thí dụ như hài lan, loại lan giống như chiếc hài của các tiểu thư hay mệnh phụ thời xưa. Loại lan này thuộc về genus Paphiopedilum. Còn một loại lan khác cũng không nhìn thấy lưỡi thuộc genus Bulbophyllum, tôi có ảnh nhưng không đăng vì nó giống như hoa cúc màu vàng và tôi chỉ muốn đăng ảnh hoa lan màu xanh hôm nay.

Trong những tấm ảnh hoa lan màu xanh lá cây dưới đây, đa số thuộc loại (genus) Cymbidium (ảnh 1, 2, và 3 từ trên đếm xuống). Người ta xếp chúng vào loại Cymbidium bởi vì cái lưỡi lan có hình dáng cái mũi thuyền. Cymbidium lấy từ tiếng Latin, Cymba có nghĩa là chiếc thuyền.

Một bạn trồng nhiều lan mới mua được một loại lan có hình dáng giống thiên nga, cũng có màu xanh lục và vàng nhạt, thoạt nhìn khá giống loại cymbidium tôi đăng lên đây nhưng theo lời chủ nhân thì hoa ấy thuộc loại Cynoches.

Brassia verrucosa trông giống như những con nhện xanh, hình như, đây là một loại lan hiếm, ở Nam Mỹ. Chữ hiếm thì tương đối thôi, cái gì mọc ở nước khác, khí hậu khác thì trở nên hiếm ở đây, còn ở xứ đó thì chắc không hiếm lắm, ngoại trừ khi chúng mọc ở độ cao và trên triền núi đá.

có phải lan thiên nga

lan thiên nga xanh
Cymbidium araluon

Lan xanh lục

Brassia verrucosa
Brassia verrucosa
Green lady's slipper
Hài lan
Lan có hương thơm
Clowesia (catasetum) ruselliana, South Mexico to North Venezuela
lan trắng và xanh lục
Lan có hương thơm một loại cattleya
Green Cymbidium
Cymbidium
móng rồng
Móng rồng cọp xanh, hay Jade vine

Về một bà cụ mới gặp

Hôm qua, (thứ Năm, 2 tháng 8, 2018) tôi đi học một lớp dạy trồng và chăm sóc hoa lan. Cái sướng của người chuẩn bị về hưu (còn hai tháng nữa) là có thể đi chơi, đi chợ vào ngày trong tuần, vắng người nên thong thả hơn. Lớp học ở Duke Farms một tư viên rộng lớn cách nhà khoảng hai chục phút lái xe.

Người dạy là một người da trắng có tuổi, râu tóc bạc phơ. Chòm râu dài của ông che dấu cái miệng khá móm, không biết có phải vì ông bị mất nhiều răng không. Lớp học có chín người. Thường thường người tham gia các khóa học như thế này đi hai người. Trong buổi học hôm qua có hai vợ chồng, hai mẹ con, ba người là bạn gái với nhau, và có hai người đi lẻ, tôi và một người đàn bà khác. Bà này mới về hưu hồi tháng Sáu. Trong nhóm này chỉ có ba người bạn gái đi chung với nhau là còn trẻ. Một cô chưa đến hai mươi, hai người còn lại đâu cỡ ba mươi. Hai vợ chồng, có lẽ ở tuổi bảy mươi, bà vợ hơi yếu hơn ông chồng, ra vào lên xuống đều được ông nâng đỡ. Hai mẹ con thì bà mẹ về hưu ở Florida, về New Jersey thăm con, và người con của bà có lẽ ở tuổi sáu mươi đi học lớp trồng hoa lan với dự định dùng hoa lan để trang trí cho đám cưới của cô con gái.

Mỗi người phải tự giới thiệu tên mình, nơi mình ở, và lý do vì sao mình đến học lớp trồng lan. Đa số đều nói là họ thích hoa lan, dáng vẻ, duyên dáng, huyền bí, họ làm chết hoa lan nhiều lần nên muốn học để giữ hoa được lâu hơn. Tôi nói tôi chưa giết hoa lan bao giờ (vì tôi chưa hề trồng hoa lan) nhưng tôi đọc bất cứ quyển sách nào về hoa lan, xem tất cả những phim về hoa lan, nếu tôi có thể tìm được ở thư viện. Tự trong thâm tâm tôi hình như tôi muốn viết một cái gì đó về hoa lan, sáng tác hay biên khảo, nhưng tôi chưa biết rõ tôi muốn gì.

Thật ra, tôi có giết chết hoa lan một lần, hồi xa xưa. Có người tặng cho một giò lan, bảo rằng đừng tưới nước nhiều. Nhưng tôi vì cưng giò lan quá, tưới nhiều, hoa lan chết. Bảo đừng tưới nhiều, nhưng ai mà biết tưới bao nhiêu là nhiều, bao nhiêu là đủ. Hoa chết thì chuyện cũng hết. Điều này thì tôi không nói ra với những người trong lớp.

Ông thầy, tôi tự hỏi không biết học vấn đến đâu, mà ông nói chuyện rất hay. Những tên khoa học của hoa lan ông nói vanh vách, không hề vấp váp. Cái power point để giảng dạy của ông có một tấm ảnh, chụp một bức tranh cổ của người Trung quốc, vẽ hoa lan bằng mực và có hàng chữ đề thơ. Ông cũng chiếu một đoạn phim nói về Darwin, và một loài lan có cuống nhụy rất dài, để thụ phấn cho loài lan này chỉ có một loại bướm mối có râu rất dài mới có thể làm được. Darwin phỏng đoán nhưng không có chứng cớ, vì không ai nhìn thấy loại bướm mối này, cho đến bốn mươi năm sau, một nhà khoa học đặt máy quay phim và quay được lúc con bướm mối đến hút nhụy lan.

Người phụ tá cho ông thầy là một bà cụ, tôi đoán bà ít ra cũng tám mươi. Bà là người tình nguyện. Lưng còng, nhỏ bé, da mặt bà đã chảy xệ ở gần cằm. Bà đứng gần tôi, thường chỉ dẫn tôi lúc tôi tập chăm sóc lan, chiết lan từ chậu nhỏ vào chậu lớn. Tôi và bà có cảm tình với nhau ngay từ lúc mới gặp. Khi ra về, thay vì lên xe để được đưa ra ngoài cổng, bà mời tôi và ba cô gái trẻ đi bộ với bà. Hôm qua trời khá nóng nhưng chúng tôi cùng đi bộ với nhau. Tôi đã đến Duke Farms nhiều lần, nhưng chưa thuộc đường vì đây là một vườn rất rộng lớn khoảng 10 ngàn acres (40 km2). Ông giáo nói trước kia đây là một vùng đồng bằng, nhưng chủ nhân Duke đã cho đào xới, lấy đất đào hồ làm thành đồi.

Trong lúc đi bộ tôi và Janet nói chuyện với nhau. Bà góa chồng đã mười hai năm. Trước kia bà làm trong ngành Hóa học. Tôi khen bà “smart lady.” Bà hỏi tôi có về Việt Nam thăm nhà không, và có nhiều người Việt ở Việt Nam sang nước Mỹ không. Tôi trả lời, cho câu hỏi sau, có nhiều những năm trước kia, nhưng bây giờ với chính sách của ông Trâm, việc vào Mỹ có khó khăn hơn. Vừa mới nghe tôi nhắc tên ông Trâm bà đã vội vàng nói ngay. “Ôi thôi, đừng có nhắc đến tên ông ấy tôi nghe là phát ốm phát ngấy luôn.” Bà nói chuyện rất nhỏ nhẹ, tôi hầu như phải ghé tai vào sát môi bà mới nghe được tiếng nói của bà. Thế mà nhắc đến tên ông Trâm là bà tuôn ngay cho một tràng. Tôi ngại ngùng, ôm vai bà bảo rằng có nhiều người rất thích ông ấy, tôi vẫn còn nhớ chuyện hôm ăn tiệc tháng trước, có người giận dữ khi nghe người khác chỉ trích ông Trâm. Bà Janet nói: “Tôi không hiểu tại sao có nhiều người mù quáng đến thế.” Lúc sau bà lại nói: “Ông ấy chẳng quan tâm gì đến lợi ích quốc gia, chỉ có lợi ích cho bản thân ông, thậm chí chẳng quan tâm đến lợi ích gia đình.” Tôi thật sự không biết bà dựa vào chứng cớ nào, nhưng rõ ràng là bà không thích chính sách của ông Trâm, và bà là một trong những người Mỹ rất quan tâm đến chính trị. Một trong những điểm về chính sách của ông Trâm bà Janet chỉ trích kịch liệt đó là sự phá hoại môi trường. Điều này dễ hiểu thôi. Bà quan tâm, đến mức quí trọng môi trường. Tôi có cùng sở thích với bà. Tôi thích cây cối, hoa lá, chim chóc. Bà hỏi tôi có thích côn trùng không, ngoại trừ muỗi, tôi thích chuồn chuồn đom đóm. Tôi cũng ngỏ ý là sau khi về hưu tôi sẽ tham gia công việc tình nguyện, nhưng khi bà nói là tôi phải làm việc ít nhất 100 giờ trong một năm, có nghĩa là khoảng hai giờ một tuần thì tôi cần suy nghĩ lại.

Khác với ông Tám hăng hái làm công việc tình nguyện, hằng ngàn giờ và hằng ngàn đồng, tôi rất ích kỷ với thì giờ của tôi. Tôi có thể hiến tặng tiền, nhưng thì giờ tôi chỉ muốn dùng vào công việc viết và đọc cho riêng tôi. Một buổi đi học chăm sóc hoa lan để lại trong tôi cảm giác đẹp và vài điều suy nghĩ. Nhất là nghĩ về bà Janet.

ngất ngây

THƯ GỞI HẢI HÀ.

Lần đầu tiên mình nhận được bình luận của bạn viết. Trân trọng cám ơn.

dathaoqutrn

01/08/2018 Sydney Australia.

Dear Hà

Cùng Các Bạn,

     Thành thật mà nói, Dã-Thảo không dám bình luận về một nhà văn hay nhà thơ nào. Sợ bị “Râỳ”. Vì với cái năng khiếu hạn hẹp của mình nên chỉ biết viết, đọc và thưởng thức thôi. Được quen với Bà Tám là một niềm vui, đọc văn của Bà như một khám phá mới lạ đối với Dã-Thảo. Đó là sự thật.

     Một buổi sáng nọ mở website ra đọc để xem thử có Bạn Đọc nào ghé thăm vườn hoa của mình không? Vẫn còn nhớ thấy chấm đỏ bên góc phải, click một cái, hình cô Tám hiện ra kèm chữ “liked” là thích rồi, vì Bà là khách lạ mới đến thăm lần đầu. Vậy là DT tôi bấm một cái vào hình Bà Tám, nhưng thất vọng vì không có hình thật của Bà…

View original post 2,675 more words