Vài thứ nhỏ bé trong Yellowstone

Sự khác nhau về địa lý, đánh mạnh vào tầm nhìn của du khách đến Yellowstone lần đầu, có lẽ là núi. Nhiều núi quá, núi cao và to hơn tất cả các núi ở New Jersey. Còn nhiều thứ khác nữa, như geysers chẳng hạn. Tôi có để ý tìm nhưng không thấy các loại chim lớn như great blue heron. Dọc theo các con sông như Madison và Gibbon tôi thấy có một loại chim nhỏ, bay thành từng đàn cỡ chục con, theo đội hình chữ V bay sà thấp gần mặt nước. Loại chim này nhỏ hơn ngỗng Canada. Loại chim lớn nhất, trong một tuần tôi ở Yellowstone là con quạ. Ở bãi đậu xe một vài nơi, Canyon Village, West Yellowstone, Mammoth Hot Springs, tôi thấy có quạ, mỗi lần thấy chỉ một con rất to. Có lẽ lâu ngày, dụ được thức ăn của du khách, con quạ này rất dạn dĩ, đi lò dò len lỏi gần các xe, không có vẻ sợ hãi. Khác với đường trail dọc theo kênh D&R, quạ nhỏ hơn bay thành từng đàn, thường ở tít trên những ngọn cây cao.

Ở Yellowstone, thuộc Montana và Wyoming, câu cá kiểu fly fishing rất thịnh hành. Không biết có nhiều cá không mà sao không thấy các loại chim lớn. Buổi chiều ngấp nghé đi đường hiking Beaver Pond trail tôi gặp vài con chim nhỏ, bay sà trên bãi cát. Có con lẫn vào màu cát nhìn không thấy, thậm chí ống kính thâu ảnh tự động thấy bãi cát rõ hơn con chim. Tôi nhận ra con chim nhờ cái đuôi đen và con mắt đen. Đây có lẽ là chim mái. Con chim trống có màu xanh biếc ở xa hơn nhưng nhìn thấy rõ hơn.

Con chim có màu hòa lẫn với màu đất cát
Không nhớ chắc tên loại hoa này, purple bell, hay blue Virginia bell.

Có nhiều thứ khác nhau rõ rệt giữa Yellowstone và New Jersey. Tuy nhiên cũng có vài ba thứ có vẻ đồng dạng, nhưng không rõ ràng lắm. Loại hoa này, hay một thứ hoa tương tự tôi nhìn thấy ở New Jersey. Nắng lóa trên cát trắng nên tôi chụp ảnh nào cũng lóa, không rõ. Dùng photoshop chỉnh ánh sáng nên nó có vẻ như màu không thật lắm.

Sheepeater cliff

Tôi chưa hề gặp loại đá này ở New Jersey. Các chất phún thạch của núi lửa, khi khô lại có dạng hình ống. Kè đá này được đặt tên theo một bộ lạc người Shoshone Indian(s) bản địa, nguyên chữ của nó là Tukudeka. Những người Shoshone Indian này thường đặt bẫy bắt cừu, loại có sừng to uốn cong rất đẹp, bighorn sheep, vì thế có tên là sheepeater. Tôi gắn cái link để bạn xem ảnh ở Wikipedia. Chất phún thạch của những cột đá này là basalt lava, đã xuất hiện từ 500 ngàn năm trước. Sheepeater là một trong những thắng cảnh của Yellowstone, được nhắc đến trong các quyển guide book, và có tên trên bản đồ. Người ta gắn một cái bảng trên đường, quẹo xe vào một quảng ngắn là đến. Đây là một chỗ có thể dừng chân để ăn picnic. Gần đó có con suối rộng, trời nhuốm thu lá chuyển màu vàng, suối chảy róc rách, rất nên thơ.

Loại hoa vàng tôi không biết tên. Loại hoa tím trông giống thistle. Có một loại thistle gọi là milk thistle, VN dịch là cây kế sữa. Thoạt trông thì hoa của hai loại cây này giống nhau, chỉ khác màu, nhưng nhìn kỹ thì lá cây khác nhau.

Ở Yellowstone, có một loại cây thistle được đặt tên Evert thistle. Có một rặng núi cũng được đặt tên Evert gần Mammoth Hot Springs. Evert là tên của một nhà thám hiểm. Tôi không biết cây thistle ở New Jersey hoa màu tím, đẹp rất thơm, có khác với Evert thistle hay không nhưng cây thistle ở Yellowstone cùng màu, nhưng khô cằn hơn. Tuy vậy rễ của nó có chất bổ, có thể ăn được, và loại rễ cây này đã giúp nuôi sống Truman Evert khi ông đi lạc trong Yellowstone 37 ngày vào tháng 9 năm 1870.

Truman Evert, 54 tuổi, tax inspector, ở trong đoàn thám hiểm Washburn-Langford- Doane, bị lạc đoàn ở bờ hồ phía Nam của Yellowstone Lake. Tháng 9 trên núi cao trời đã có tuyết. Thoạt tiên ông không mấy sợ hãi, nhưng khi ông xuống ngựa leo lên chỗ cao hơn để tìm đường, thì ngựa ông vụt bỏ chạy, mang theo tất cả hành lý và lương thực. Trên người ông chỉ còn con dao nhỏ bằng cây bút, cái ống kính nhìn xa, loại nhỏ của người xem kịch opera. Ông tìm ra mấy cái geyser, ngủ gần cho ấm, nhưng khi ngủ quên thì tay đụng gần miệng hố nên bị phỏng khá nặng. Không có thức ăn, ông nhổ mấy bụi cây thistle, thấy rễ ăn được, “khá ngon.” Ông dùng kính opera để tụ ánh sáng mặt trời rồi nhóm lửa (một cách nhóm lửa của hướng đạo sinh lưu truyền cho đến ngày nay). Và ông phải bện cỏ để giữ lửa trong lúc di chuyển. Ba mươi bảy ngày sau, người ta tìm thấy ông bò lê lết trên con đường chính, không giày, bị frostbite, gầy trơ xương, tinh thần khủng hoảng đến độ hóa điên. Chỉ cần chậm vài ba tiếng đồng hồ là chắc là ông không thể sống được. Trong bài bút ký ông kể lại sau khi thoát chết, là trong lúc chờ xe cứu thương đến chở ông về thành phố (thời ấy người ta đi xe ngựa), có một người đi rừng đến gặp ông trong trạm cứu hộ, cho ông uống mỡ gấu được thắng cho thành dầu. Ông uống chừng một hay hai pint và mọi thương tích trên người lành lặn trong vòng vài tiếng đồng hồ. Ông trở lại khỏe mạnh như cũ.

Hoa này thì NJ cũng có
Trái này thì mới gặp lần đầu
Đang đi bỗng con bướm này sà xuống ngay trước mặt
Hoa này không lạ lắm, búp của nó giống trái đậu bắp, nhưng hoa khác với loại hoa thấy ở NJ.
Chắc cũng chỉ là một loại aster thôi.

2 thoughts on “Vài thứ nhỏ bé trong Yellowstone”

    1. Cô thấy ông ấy nói vậy thì lập lại như vậy. Công dụng của mỡ gấu có tốt đến thế hay không cô cũng không chắc.

      À, cô có chuyện riêng bực bội nên muốn khóa comment luôn. Cháu đừng buồn cô nha. Vài bữa cô bớt quạu sẽ tính sau.

      Liked by 1 person

Comments are closed.