Sách của mình in mà mình không biết

Có một bạn nào đó thật là giỏi, đã đem một số truyện ngắn, và truyện dịch của mình làm thành e-book với những cái bìa thật là xinh xắn. Tôi thật ngỡ ngàng khi nhận ra đây là truyện của tôi. Nghĩ đến lúc đem in truyện thành sách, cầm trên tay chắc là vui lắm.

Cám ơn bạn đã đọc, nhận thấy có chút giá trị nào đó, làm bìa gắn vào, và đem bán (nhưng miễn phí). Bạn có nói đã xin phép và được tác giả đồng ý, điều này thì tôi chẳng nhớ và tôi cũng chẳng biết bạn là ai. Giá mà bạn nói cho tôi biết thì tôi vui hơn nhiều. Tôi nhớ lại, có đồng ý cho một bạn (không nhớ tên) dùng một bài, nghĩ là đăng trên mạng, nhưng nghĩ là chỉ một bài. Tuy nhiên, nhấn mạnh, tôi không phiền, chỉ tiếc không có thì giờ sửa chữa lại cho truyện/tùy bút/tản mạn được tươm tất hơn.

Bạn này chắc thường đọc Gió O bởi vì có một số bài chỉ đăng ở Gió O mà không đem về trang nhà. Cám ơn công của bạn, nhờ bạn chắc tôi nổi tiếng hơn một chút. Thật ra công bạn đọc mấy cái truyện xoàng xoàng của tôi và làm bìa thật đẹp thì thật là hơn đứt cái tội không nói cho tôi biết 🙂 Tuy nhiên, nếu mai sau tôi có trở thành nhà văn nổi tiếng và nếu bạn có bán được sách của tôi thì xin bạn giữ năm chục phần trăm, số còn lại xin tặng cho các em bé nghèo, mồ côi nhé.

Nhạc Khánh Trân

Mời các bạn nghe bài hát “Sakura, Nhớ Một Mùa Hoa” do Khánh Trân sáng tác qua giọng hát của ca sĩ Diệu Hiền.

Hôm qua, tôi nghe CD nhạc của Khánh Trân gửi tặng. Tính là nghe một bài buổi sáng một bài buổi chiều, nhưng tôi nghe liên tiếp tám bài, vì hay quá, không muốn ngừng nghe. Tôi gửi email phỏng vấn Khánh Trân nhưng cô từ chối trả lời phỏng vấn. Lý do từ chối rất dễ thương, nhưng thật là rất tiếc cho các độc giả tôi yêu mến muốn biết thêm về Khánh Trân. Khánh Trân nói tự biết khả năng hạn hẹp nên không muốn quảng bá thêm làm gì.

Tôi không có căn bản về nhạc, nên chỉ nghe nhạc Khánh Trân với khả năng của một người nghe nhạc bình thường (layperson). Tôi không thể phân tích rhythm (nhịp điệu), melodies (âm thanh của nhạc), harmony (hài hòa), và tone color (chữ này không biết dịch, nói đại khái là người nghe nhạc thấy vui hay buồn, ấm áp rộn ràng hay lặng lẽ cô đơn).

Đây là một CD rất cuốn hút, người nghe dễ nhận ra đây là một giọng mới. Tôi có cảm tưởng người sáng tác là một người có cuộc sống hạnh phúc, được đời ưu đãi, nên nhạc của cô có giọng vui, lời thơ đẹp trong sáng. Ngay cả bài hát buồn nhất của Khánh Trân, “Sakura, Nhớ Một Mùa Hoa” cũng là một cái buồn dịu dàng, trầm ngâm, mơ màng. Người nghe có thể ứa một giọt nước mắt, nhưng không cảm thấy tuyệt vọng áo não. Cái buồn của bài hát như cái buồn nhẹ nhàng mỗi khi chúng ta nhìn thấy hoa anh đào, đẹp nhưng chóng tàn, cái tinh thần của wabi-sabi.

Hầu như bài nào cũng hay, dễ nghe, dễ tiếp nhận, dễ tiếp tục nghe. Những bài đặc sắc khác là “Em Tóc Ngắn” điệu valse vui tươi, “Dấu chấm tình anh,” hay “Mưa Chiều Viễn Xứ”. Các giọng hát trong CD này (Thúy Huyền, Diệu Hiền, Ngọc Quy, Hương Giang, và Quang Minh) có thể chưa được nhiều người biết đến nhưng cách trình diễn rất đạt, giọng êm ái dễ thương. Có thể nói người nghe tìm thấy dòng nhạc quen thuộc như đã nghe từ trước năm 75 ở miền Nam.

Bonus cho người nghe, và đặc biệt cho người xem. Người mẫu trong bài hát rất đẹp, đó là cô nhạc sĩ trẻ trung của chúng ta. Khánh Trân. Một điểm đặc biệt của Khánh Trân chúng ta nhìn thấy qua các đaọn phim ngắn lồng nhạc là ở nàng toát ra một vẻ đẹp thùy mị, dịu dàng. Một vẻ đẹp vẫn còn phong kín của người Việt Nam. Tôi muốn biết thêm về Khánh Trân lắm, như là con của ai, học ở đâu, làm nghề gì, ai dạy nhạc cho nàng, v. v… Nhưng, rất tiếc. Ai biết gì thêm về nhạc sĩ Khánh Trân xin chia sẻ với Chuyện Bâng Quơ.

Blog của Khánh Trân ở đây –> https://ngohuykhanhtran.wordpress.com/

Xem xong rồi, nếu thích xin mời xem một tác phẩm khác của Khánh Trân, cũng hay tuyệt vời.

Kiếm tiền đi du lịch

Thỉnh thoảng tôi nói thầm, khi về hưu tôi sẽ bắt đầu nghiên cứu về stock market (thị trường chứng khoán), với hy vọng sẽ biết cách đầu tư, kiếm tiền để đi du lịch. Đi chơi thôi, chứ không đi để viết du hành ký gì gì ráo trọi. Tôi xem, ai từ bỏ công việc viết văn là thoát một nghiệp chướng. Nhưng vướng vào stock market không chừng là một nghiệp chướng lớn hơn, vì nếu không biết cách đầu tư, không hiểu sự hoạt động của chứng khoán, tán gia bại sản dễ dàng. Viết văn dù không làm ra tiền cũng không đến nỗi phải bỏ ra một số tiền lớn ban đầu để bị mất. Viết văn là công việc lấy công làm ra của, còn thị trường chứng khoán thì phải có của trước rồi mới làm ra lời sau. Continue reading Kiếm tiền đi du lịch

Tuyển Tập Sáng Tạo

Xin trân trọng giới thiệu với các bạn bộ tuyển tập Sáng Tạo. Nhận được từ hôm Chủ Nhật 13 tháng 7, 2014 tôi đọc không ngừng 3 quyển Thư Quán Bản Thảo số 60, Thảo Luận, và Tuyển Truyện Sáng Tạo. Như đã được nhà văn Trần Hoài Thư nhấn mạnh, Sáng Tạo tuy không tồn tại lâu dài nhưng nội dung gây nhiều tranh luận sôi nổi. Continue reading Tuyển Tập Sáng Tạo

Mẹ của Trời Đất

Mother of God

Theo lời giới thiệu của Stef, blog chuyện hằng ngày tôi mượn quyển này ở thư viên về đọc thử. Thấy hay, hấp dẫn, đủ lôi cuốn tôi đọc một mạch từ đầu đến cuối. Tôi thích tản văn ký sự về du hành nhưng không quan tâm mấy đến sách về những cuộc phiêu lưu mạo hiểm. Tôi nghĩ sách phiêu lưu mạo hiểm dành cho các đấng nam nhi, trẻ và đầy hào khí. Còn tôi chỉ đi du hành thám hiểm qua những trang sách và phim ảnh. Có một đoạn Paul Rosolie tự hỏi nếu thả ông nội, gần chín mươi tuổi, của anh vào rừng sống như Don Santiago Durand, trưởng gia tộc và là bố của JJ bạn thám hiểm du hành của Paul, thì ông nội sống được bao lâu. Còn tôi? Chắc không quá một tuần. Nếu không chết vì nước cuốn, trăn quấn, thì cũng chết vì những bệnh trong rừng.

Mother of God, tạm dịch Mẹ của Đất Trời, lấy từ nhóm chữ Madre de Dios, tên của một vùng đất thuộc quốc gia Peru là nơi bắt nguồn sông Amazon.

Quyển sách sẽ lôi cuốn bạn về thế giới của rừng rậm nhiệt đới amazon, bắt rắn anaconza (trăn khổng lồ) có những con dài 25 feet (gần 8 mét), những chuyến xuyên rừng một mình của một nhà văn thế hệ 8X. Độc giả sẽ làm quen với cánh rừng khổng lồ, mọc từ đáy hồ, được tác giả đặt tên là floating forest vì người đi rừng chỉ sẽ nhìn thấy đầu ngọn cây vươn trên mặt nước.

Là người yêu thiên nhiên Paul Rosolie cho thấy sự khắc khoải đến đau đớn nhìn thấy loài người tàn phá thiên nhiên bằng cách phá rừng, đốn cây, đốt rừng, giết chóc muông thú một cách nhẫn tâm. Độc giả Việt Nam có lẽ sẽ đồng cảm khi nhìn thấy rừng và thiên nhiên của VN bị bóc lột tàn bạo, cũng như rừng amazon. Qua quyển sách này, độc giả có lẽ hình dung được những gì đã xảy ra ở các rừng gỗ trắc đỏ, và rừng sinh thái ở VN, những điều chúng ta không được đọc trên báo chí.

Giới tư bản Tây phương, khi bóc lột rừng Amazon, đã bắt thổ dân bản xứ (người Indians) làm nô lệ, giết họ một cách tàn bạo để khai thác cây cao su.

Paul cho thấy tính dịu dàng của anh (một người rất nam tính) khi kể về chuyện anh đã nuôi một con anteater, đặt tên là Lulu, bị mất mẹ khi còn là em bé.

Paul cũng có những đoạn văn tả cảnh bắt trăn, đối diện với thú dữ rất linh động.

Mới nhận

Tân Văn 83

Nói là mới nhận, thật ra nhận đã cả tuần. Có bài “Nhà Văn Sáng Chói” của Trần thị Kim Lan. Bài này xuất hiện trên VOA/Blog Nguyễn Xuân Hoàng, sau đó thấy nhiều blog đăng lại. Tác giả dường như xuất hiện lần đầu trên mạng nhưng giới viết lách ngay lập tức nhận ra đây là một tài năng đầy hứa hẹn. Mong được đọc nhiều sáng tác của tác giả hơn.

Cám ơn chị chủ báo kiêm chủ bút Tân Văn và đại ca. Tám thật là thất lễ, nhận quà hoài mà không có bài để gửi.

Khoe sách tặng

Terminal, Miễn Phí

Tôi được tặng quyển Terminal, Miễn Phí của tác giả Minh Thùy đã lâu. Hôm nay mới khoe.

Minh Thùy là bạn chung nhóm thời Trung học của ông Tám. Ông Tám không viết văn nhưng không hiểu duyên nghiệp thế nào mà thường quen với nhà văn. Đây là tập truyện thứ hai của MT. Tập trước là Chat Room tôi cũng đã đọc. Cả hai truyện đều tặng bạn là ông Tám và tôi đọc ké.

Thỉnh thoảng tôi tập viết một truyện ngắn. Viết xong thường không hài lòng vì đủ thứ nhưng chẳng lẽ lại chê mình công khai ở đây, tuy nhiên, vì viết mà không vừa ý nên biết viết truyện rất khó. Gom đủ thứ chất liệu đời sống chung quanh để gọt giũa thành một truyện ngắn đòi hỏi nhiều công sức và tài năng.

Tôi thấy truyện của Minh Thùy hay hơn truyện của tôi. Ở nước ngoài, MT ở Đức, mà viết và gom góp đủ thành một tập bao gồm mười một truyện là hay lắm, giỏi lắm, đòi hỏi nhiều hy sinh lắm. Hy sinh thì giờ, liên hệ với bạn bè và gia đình, đi chơi du ngoạn, và hy sinh kiếm tiền, để viết truyện thì phải là người yêu văn chương lắm. Thú thật tôi cũng yêu văn chương, nhưng không yêu đủ để hy sinh nhiều như thế.

Tôi thích truyện của Minh Thùy vì nhiều lý do: Chị viết về cuộc sống phụ nữ ở hải ngoại, truyện của chị thường gói ghém những bất mãn của người phụ nữ, có cái nhìn hơi bi quan về nam giới, những điều không thể nói thành lời, không thể than với ai. Sống ở hải ngoại sướng gần chết mà than cái gì. Chị viết về những cái gần chết đó, một cách dí dỏm. Truyện của chị thường có nét chống đối, phản kháng ngầm. Phản kháng một định kiến, cách đối xử, mong muốn được yêu thương, quyền lực của kẻ khác áp đặt lên mình, vân vân.

Chị thường viết về tình yêu nhưng ít khi viết về tình dục. Toàn truyện, tôi moi ra được mỗi một đoạn, “nhẹ nhàng” thôi, nhưng vì ít nên quí. Đoạn này được trích trong truyện ngắn “Đường Xa Ướt Mưa” trang 66.

“Nhưng khi làm tình với cô thì quả là tuyệt diệu. Cô không để Jimmy hôn môi, nhưng động tác của cô thật dịu dàng, hai bàn tay mát dịu, cô vuốt ve hắn từ vai xuống ngực, tận bên dưới, từ từ làm nóng người hắn, rướn người lên, bấu chặt lưng hắn khi hắn vào sâu trong cô. Làm tình với Thư cho Jimmy cảm giác khác hẳn với mấy câu kia, gợi Jimmy nhớ lúc còn bồ bịch với Linda, sau này khi Linda làm vợ hắn thì chuyện sex cứ như là thủ tục cho xong việc “làm lẹ đi, còn ngủ mà có sức ngày mai đi cày”, Linda nói. Hắn phát chán, thằng nhỏ của hắn chưa kịp dựng cờ đã xìu xuống ngay khi mới ôm Linda trong tay.”

Tôi thấy có bài giới thiệu sách của chị trên mạng. Ở đây.

Sách mới nhận được

Xin giới thiệu ba quyển sách tôi mới nhận được.

Tân Văn 80

Tưởng Niệm Phùng Thăng

Đọc Nhịp Thở của Luân Hoán

Bìa in đẹp, bạn thấy rồi. Nội dung rất tuyệt. Tân Văn 80 có rất nhiều bài vở độc đáo. Thư chủ bút rất tình cảm. Biên khảo có bài Nguyễn Phi Khanh của Lý Anh thật hấp dẫn, Mối tình của Rousseau ở Chambéry của Võ Quang Yến. Tình yêu của nữ văn sĩ Pháp George Sand của Vương Trung Hiếu. Truyện ngắn có Nhan Sắc của Nguyễn thị Thảo An, Vườn Xưa của Mặc Bích, còn nhiều bài rất hay. Cám ơn Tân Văn.

Quyển Thư Quán Bản Thảo số Tưởng Niệm Phùng Thăng nhìn sơ qua thấy rất phong phú, dày công sưu tập, và có nhiều người viết nổi danh cộng tác. Xin kể các bạn nghe sau khi đọc xong. Thành thật cảm ơn nhà văn Trần Hoài Thư.

Quyển Đọc Nhịp Thở Luân Hoán bao gồm 47 tác giả (16 nữ, 31 nam) viết về tác phẩm và tác giả Luân Hoán. Nhà thơ này tôi đã có hân hạnh giới thiệu tác phẩm Thanh Thi của ông. Chỉ nhìn danh sách 47 tác giả cũng đoán được sự hào hứng của người được đọc 47 bài phê bình văn học. Xin hứa sẽ kể bạn nghe sau khi đọc xong. Cám ơn nhà thơ Luân Hoán.

Báo mới

tân văn 78

Nhận được tạp chí Tân Văn, Sài Gòn Nhỏ và Chiến Sĩ Cộng Hòa. Xin cám ơn Đại Ca và bà chủ bút HDT.

Đuối sức vì làm việc căng thẳng nên không viết dông dài. Đọc một mạch từ đầu đến cuối tạp chí thấy rất nhiều bài hay. Xin trích một đoạn ngắn của nhà văn kiêm chủ bút Hoàng Dược Thảo viết về nhà văn Mai Thảo, làm tôi thấy bùi ngùi. Continue reading Báo mới