Lại thêm một trận tuyết

Sáng nay, tôi chuẩn bị đi làm như bình thường, nhìn ra cửa sổ thấy có một lớp tuyết phủ trên cỏ, và trên xe, nhưng mặt driveway vẫn còn đen. Vậy mà chỉ nửa tiếng sau, tuyết đã phủ trắng. Tôi gửi email xin nghỉ. Tuyết càng lúc càng dày, mà tôi vẫn chưa hồi phục hẳn sau cơn bão tuyết thứ nhì. Đây là trận tuyết thứ ba. Mỗi cơn tuyết cách nhau không đầy một tuần lễ.

Trận tuyết đầu tiên, chỗ tôi tuyết rất ít, mưa nhiều dầm dề hai ba ngày. Chị Cẩm Vân ở Texas nghe tuyết mạn Đông Bắc dữ dội quá nên hỏi thăm. Tôi hân hoan trả lời em không sao, chỉ mưa nhiều lụt lội chút đỉnh.

Trận tuyết thứ hai, tôi ỷ y khinh thường. Một năm mấy lần bão tuyết mà, bình thường thôi. Tuyết ướt, bám trên cây rất dày. Đẹp như thiên thai, wonderland, white land, nirvana, narnia. Thầm nghĩ người ta báo động quá chừng nhưng tuyết rơi êm đềm thế này, có gì đâu. Khoảng ba giờ chiều tôi chưa nấu ăn, điện chập chờn rồi tắt. Cả xóm 25 nhà đều không có điện. Tôi ăn tối bằng bánh mì và cá hộp. Công ty điện lực ra thông báo, 4 giờ sáng mai sẽ phục hồi điện. Trong nhà lạnh dần, nhưng vẫn chịu được. Mặc thêm quần áo, đắp thêm lớp mền trên lớp mền. Sáng, hãng điện lực báo tin điện sẽ phục hồi ba ngày sau. Mất điện ngày thứ Tư, công ty điện bảo đến khuya thứ Bảy mới có điện trở lại, tuy nhiên họ phục hồi điện cho xóm tôi sớm hơn dự tính, vào khuya thứ Năm, sáng thứ Sáu tôi về nhà. Trong xóm có vài ba nhà bị nặng hơn mãi đến hôm Chủ Nhật mới có điện.

Nhà tôi hễ mất điện là không có nước, không có sưởi, không thể nấu ăn. Đêm lạnh dưới không độ C. Thế là phải di tản, gia đình tôi mang con mèo Nora sang nhà người anh cách nhà chừng chục cây số. Trên đường đi thấy thành phố hoang tàn. Gió không mạnh lắm nhưng cây bật gốc, đổ kéo theo dây điện khắp nơi. Cành khô gãy đầy. Bởi vì đợt bão thứ nhất, mưa nhiều ướt đất, mềm nhánh nhất là cây khô đã mục, cộng thêm đợt bão thứ hai tuyết ướt, nặng, bám vào cây, cành, và dây điện nhiều hơn, dày hơn, thế là tác hại càng mạnh hơn gấp bội. Hàng xóm nhà tôi có ba bốn nhà bị cây ngã đè lên xe, chắn lối đi, đè vào mái nhà.

Và sáng nay lại có tuyết. Vẫn đẹp tĩnh mịch, đất trời một màu trắng tinh khôi, nhưng cũng thật dã man. Tôi đóng cửa, trùm mền, đọc sách.

Đọc được một quyển sách, nhặt trên kệ sách người ta bỏ đi. “The Stranger in the Woods.” Tác giả Michael Finkel. Thật lâu tôi mới được đọc một quyển sách mà không bị ảnh hưởng bởi những lời khen chê của các nhà phê bình hay điểm sách. Tôi đọc quyển này không rứt ra được. Trừ những lúc phải làm công việc nhà. Tôi dựa lưng vào thành ghế, chêm cái gối để đỡ đau lưng, đọc mê mải. Quyển sách viết thật đơn giản, có lẽ vì thế mà tôi thấy hay. Cộng thêm cái dị thường của nhân vật, cứ làm mình thắc mắc anh ta điên hay lập dị, hay chỉ là một người đi tìm sự tự do tuyệt đối và không thích hợp với cuộc sống bình thường của chúng ta.

Cây đổ chặn ngang đường mòn trong rừng
Cây ngã trên đường hiking

Sau trận tuyết thứ nhất, tôi đi rừng. Có ít nhất là mười bảy cây đổ chặn đường đi. Còn vô số cây ngã không chặn đường đi thì không đếm. Tôi chụp độ năm tấm ảnh thì chán. Tấm này là tấm đầu tiên. Bạn thấy dây leo xoắn chạy dài theo cây không. Dây leo cũng là một nhánh cây, tuy là dây nhưng chắc chắn và dẻo dai, thảo nào Tarzan có thể đu dây từ cây này sang cây khác.

wonderland
Nắng lên ngày hôm sau cơn bão tuyết thứ nhì
Trong cơn bão tuyết
Chụp lúc đang cơn bão tuyết thứ nhì
thất lạc
Một con nai len lỏi quanh nhà hàng xóm
Đàn nai
Sau cơn bão tuyết, đàn nai quanh quẩn kiếm thức ăn sau nhà
hừng đông
Một hừng đông nào đó mùa này
Ginger
Ginger đang chờ được cho ăn

Năm hết,

Tết đến thì bạn làm gì? Tôi thấy có bạn không ăn Tết, đi chơi Tết, mà chỉ nghỉ Tết. Cuối năm có thì giờ dọn dẹp, lựa bỏ hết những đồ dùng cũ không dùng đến để chật nhà, hay săn sóc cây cối vườn tược, trang trí trong nhà ngoài sân với cây xanh, hoa đỏ cho đẹp mắt, mua thêm vài chậu hoa về chưng Tết cũng hay.

Tết bên này, tôi không làm gì cả. Học theo lời dạy của Su Tungpo (còn có cách viết khác là Su Dongpo) hay Tô Đông Pha “To have leisure is to have power.” Ai có thì giờ nhàn hạ thì người đó có quyền lực là cách suy nghĩ của nhà thơ, chứ có người lại bảo khác, nhàn cư vi bất thiện. Có người thấy mình hưởng nhàn lại bảo là lười biếng.

Tết bên này mùa xuân chưa đến, phải còn vài tuần nữa nhưng Nam Cali đã thấy hoa mai Mỹ (hoa đầu xuân) nở rộ. Ở bên này, New Jersey phải đến tháng 4 mới thấy hoa đầu xuân. Bây giờ vẫn còn băng giá, một đôi ngày nắng lên rực rỡ nhưng vẫn lạnh vô cùng.

mặt hồ đóng băng
Mặt hồ biến thành băng
thác đóng băng
Thác nước đóng băng

Nhìn thấy lúc đi rừng

burning bush
burning bush – euonymus alatus
rễ cây chằng chịt
Đi đâu cũng gặp nai
Đàn ngỗng trên hồ Surprise
trái mọc hoang trong rừng
bấu víu vào mặt đất
chùm lá đỏ
một chùm lá đổi màu sớm
chùm trái đỏ
Trái hoang trong rừng thoạt nhìn tưởng chùm bông trang 
đổi màu
mấy chiếc lá đổi màu chưa đỏ nên còn là màu tím
hoa gì không biết tên
hoa gì không biết tên, có lẽ cùng loại với cúc, vạn thọ
mèo hoang
một con mèo hoang gặp ở gần Nature Center
sang mùa
Cây lá bên cạnh bờ tường ở xa lộ, sớm đổi màu
ba con rùa sưởi nắng
ba con rùa sưởi nắng
chỉ có một càng thôi
con crawfish chỉ còn một cái càng
crawfish đi lạc lên bờ
đi lạc lên bờ
rằn ri
hoàng tử cóc rằn ri
sưởi nắng
lẻ loi

Hôm nay không đi rừng vì hôm qua chẳng biết lơ mơ thế nào mà ngã sưng mắt cá bên trái. Sau khi nằm trên mặt đất một hồi lâu vì đau quá, tôi có thể khập khiễng về đến chỗ đậu xe. Ông Tám nói may mà đau chân trái, vì chân phải vẫn còn có thể đạp thắng và đạp chân ga để lái xe đi làm.

Sáng thứ Sáu

Thế mà lại thứ Sáu rồi. Thế là lại được nghỉ ngơi cuối tuần.

Sáng nay mưa, trời mát mẻ, tuyệt vời. Nóng liên tiếp hơn 90 độ cả hơn một tuần nay, có thể hai tuần. Tôi không đi bộ được sau buổi ăn trưa. Đi chừng một hai blog tôi phải quay về vì nóng quá không đi nổi.

Và cả hai tuần nay, vì bận việc, tôi không đi rừng. Khỏi phải nói, nếu bạn quen vận động, ngưng vận động hai tuần, sẽ thấy người trì trệ như phát phì.

Xem dự đóan thời tiết thì mười ngày sắp tới trời sẽ mát, dưới 90 độ, mùa hè mà chỉ hơn tám mươi thì thật là lý tưởng. Chỉ tiếc là cuối tuần này sẽ mưa nên không đi rừng được.

Xem ảnh cũ lấy đăng lên cho đỡ trống. Xin click vào ảnh, có minh họa.

Nấm màu

Tôi nhìn thiên nhiên với đôi mắt hiếu kỳ của trẻ con. Ngạc nhiên vì thấy có nấm màu xanh lá cây, nấm màu cam, nấm màu đỏ. Đi tới khu vực “Sky Top Picnic Area,” tôi như người được thiên nhiên đãi ngộ đặc biệt, khi thấy dưới gốc thông to có ba (thật ra là bốn) cụm nấm màu vàng rực, như những đồng tiền bằng vàng kim sáng ngời. Phản ứng đầu tiên của tôi là nghĩ nấm màu đẹp là nấm độc. Dĩ nhiên tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện hái nấm về nhà ăn. Thậm chí đến chuyện đụng tay vào nấm cũng không đừng nói đến chuyện hái. (Xin lỗi các bạn, tôi có cho thêm những tấm ảnh cũ để chung lại về sau có tìm thì dễ dàng hơn.)

Hôm qua tôi gặp nhiều nấm không thể kể hết. Nấm cứ như trườn ra nằm cạnh rễ cây có nhiều màu rất lạ. Tôi bỏ sót không chụp ảnh nấm màu tím, màu đen, và nấm giống như nấm tuyết, vì thấy ngừng lại hoài ông chồng tôi đâm nổi cáu. Ông đi rừng mà tính thời gian của những chặng đường, bao nhiêu phút. Nhanh hay chậm một vài phút, thậm chí một vài giờ thì đã sao, tại sao cứ mãi thi đua với thời gian, như muốn lập kỷ lục đi bộ của hai ông bà già vậy.

nấm màu cam

nấm vàng chụp gần

như một bức tranh

nấm rừng

 

mùa nấm
Đang mùa nấm, đi đâu cũng thấy nấm mọc đầy
nấm
Nấm

nấm trắng

một cái nấm to hơn bàn tay

nấm đỏ

nấm mới mọc gần chiếc lá xanh

nấm trắng

cái nấm mọc chen giữa hai hòn đá

mặt dưới của nấm vỏ sò

muốn chụp ảnh nấm nhưng sao lá lại rõ nét còn nấm thì không có độ sâu.

nấm mọc từ thân cây

cái nấm mọc chen giữa hai hòn đá

cái nấm màu xanh lá cây

nấm có đầu màu tím

một chùm nấm mọc ở giữa khúc cây bị gãy

nấm linh chi
Nấm linh chi bị người ta hái ném ra đường

giống nấm đông cô

nấm vàng

nấm to giống như vỏ sò

 

 

Nhìn thấy chung quanh

Nhìn xuống

Đường đi rừng mùa này lầy lội lắm. Vì thế những tấm ảnh này chụp khi đi rừng toàn là cái nhìn xuống đất (để tránh bùn). Từ trái qua phải từ trên xuống dưới.
1. Lớp tuyết mỏng bên trên mặt lá, ban ngày tan ra tối đông lại thành băng, như lớp keo giữ những chiếc lá dính chùm lại để khỏi bị gió thổi bay.
2. Nấm hình giống như vỏ sò đeo chặt trên gốc cây
3. Hạt (hay củ) chẳng biết của cây gì, bắt đầu nẩy mầm.
4. Băng đóng dưới mặt cát, tôi khều lên khỏi lớp cát để lộ những tinh thể như những hạt cườm ống dài trắng trong.
5. Băng đóng trên những rễ cây gần suối.

Tháng Ba được người ta ví von như tính đàn bà, thay đổi bất thường. Sáng lạnh trưa ấm, chiều lạnh trở lại. Trời ấm áp hai ba hôm, tuyết rơi sau đó, u ám hai ba hôm lạnh lẽo buồn bã, rồi lại ấm áp nồng nàn.

Rừng thì có chỗ cao chỗ thấp. Có chỗ nằm giữa hai ba ngọn đồi trũng xuống tuyết rơi đọng lại; hay ven suối mỗi lần mưa hoặc tuyết tan, con suối trương phồng nên như một con rắn đang nằm ngủ được ăn no biến thành một con mãng xà khổng lồ, đường đi ven bờ bị ngập nước, cùng với lá khô rơi từ hồi mùa thu tạo thành những con đường lầy lội.

Nhiều khi đi không mệt, mà chỉ nghĩ đến lúc phải dẫm chân vào “vũng lầy của chúng ta” mà ngắc ngoải. Ai bảo đường ra (trận) mùa này đẹp lắm thì đừng có tin 🙂  vì cũng giống như khi người tình bảo rằng theo em xuống phố trưa nay thì bạn đâu có biết cái vũng lầy nó đã nằm đâu đó, trong tương lai.

Nói nhảm, đang nói những con đường lầy lội trong rừng mà xàng xê cha cha chả sang nhạc của Lê Uyên và Phương làm gì.

Ở những đoạn lầy lội này, có khi người đi phải đi hai hàng, nếu đoạn đường hẹp hai bên là bờ cao, thì cứ một chân bên này, một chân bên kia, bùn ở giữa. Có những đoạn giữa là bùn lầy, hai bên bờ là cây gai chằng chịt. Có lần tôi bị dây gai móc cả mũ len, lo gỡ gai trên áo quần mất cái mũ không biết. Tuần sau đi trở lại chỗ đó thấy cái mũ vẫn còn. Mũ xấu và đường không người, nên không mất chỉ bị ướt mưa và tuyết thôi.